Họa Thê

Chương 8

26/01/2026 07:09

Bước qua hành lang, ta đến trước thư phòng của phụ thân. Mờ mịt nhớ lại gia phả họ Thôi vẫn còn ở đó, lúc mẫu thân hạ táng vẫn cần dùng đến nó.

Đẩy cửa thư phòng, sách vở và tranh chữ ngổn ngang khắp nơi hiện ra trước mắt. Ta nhớ rõ, phụ thân không chỉ ham đọc sách mà còn đam mê hội họa. Thuở ta còn bé xíu, người đã bế ta vào thư phòng, để ta đứng bên xem người say sưa phóng bút trước chiếc bàn lớn đầy ắp nghiên mực.

Nhặt thanh mực chỉ còn một nửa trong nghiên, ta dùng ngón tay xoa nhẹ, hồi tưởng hình ảnh phụ thân từng dùng nó. Ta nhớ mực của phụ thân khác hẳn người thường. Ta luôn chê mực b/án ngoài chợ có mùi hôi, còn mực của người lại tỏa hương thơm ngát. Phụ thân cười ha hả bảo đó là loại mực đặc chế, có thêm xạ hương cùng dược liệu quý, đương nhiên khác xa thứ mực rẻ tiền ngoài kia.

Như bị m/a lực dẫn dụ, ta đưa thanh mực lên mũi ngửi. Mùi hương nhẹ nhàng mà vô cùng quen thuộc thoảng qua.

Đó là...

Ta vội chạy đi lấy nước, bắt đầu mài mực. Tốc độ từ chậm đến nhanh, mực trong nghiên dần sánh đặc, mùi hương quen thuộc lan tỏa khắp thư phòng.

Thanh mực rơi xuống, ta lảo đảo lùi mấy bước. Mùi hương đó, rõ ràng giống hệt trên người Vân nương!

Đêm động phòng, lần đầu ngửi thấy mùi hương cơ thể nàng, ta đã thấy quen quen, còn hỏi nàng dùng loại hương gì. Hóa ra, cảm giác quen thuộc ấy đến từ thanh mực trong thư phòng phụ thân.

Đột nhiên, tấm khăn lạc hồng đen kịt lại thoáng hiện trong tâm trí. Khoảnh khắc ấy, ta như chợt nắm được điều gì, nhưng vẫn chưa dám chắc.

Ngước nhìn đống tranh cuộn tròn trong góc, ta đột ngột bước tới, đi/ên cuồ/ng lôi ra một cuộn, mở ra - không phải, vứt sang bên; lại mở tiếp cuộn khác, vẫn không phải...

Khi Lý thị đến gọi, thấy cảnh tượng trước mắt: ta ngồi giữa thư phòng đầy bụi, bốn phía ngổn ngang tranh vẽ, nhưng vẫn không ngừng mở những cuộn mới rồi ném sang một bên.

Bỗng ta ngừng tay, mắt đờ đẫn nhìn chằm chằm bức tranh vừa mở ra, miệng lẩm bẩm: "Là nàng, đúng là nàng rồi."

Lý thị tò mòng đi vòng ra sau lưng ta, muốn xem bức họa gì khiến ta say mê đến vậy, nhưng chỉ thấy một bức tranh với khoảng trống lớn giữa tờ giấy, phía dưới có vài dấu bàn tay nhỏ màu đỏ cỡ lòng bàn tay trẻ con, cùng dòng chữ đề bên phải trên khoảng trống.

"Cái này là gì vậy?" Lý thị liếc nhìn những bức tranh vương vãi dưới đất, "Sao riêng bức này để trống nhiều thế, như thể quên vẽ ấy nhỉ?"

Ta xoa xoa khoảng trống trên tranh, nước mắt xúc động tuôn rơi. Vân nương, cuối cùng ta đã hiểu rồi.

**16**

Hơn hai mươi năm trước, đ/ộc tử Thôi Văn Thanh của Thôi gia ở Vân Thành không thích thơ văn, chỉ đam mê hội họa - chuyện hầu như ai nấy đều biết.

Người thường cùng hữu họa lang thang nửa tháng không về nhà để tìm cảm hứng, cũng sẵn sàng bỏ tiền lớn mời thợ chế mực chuyên nghiệp tạo ra loại mực đ/ộc nhất vô nhị.

Thái phu nhân họ Thôi muốn giữ chân con trai, bèn cưới vợ cho người. Không lâu sau hôn lễ, người sinh được một trai, Thôi Văn Thanh đặt tên con là Thôi Mặc - chính là ta.

Sau hôn nhân, phụ thân tuy ở nhà nhiều hơn nhưng vẫn đắm chìm trong thú vui riêng, thường mời năm ba bạn hữu đến nhà cùng uống rư/ợu vẽ tranh. Còn việc kinh doanh gia nghiệp, người chưa từng để tâm đến nửa phần.

Thuở nhỏ, ta nhớ phụ thân muốn đào tạo người kế thừa, thường bế ta vào thư phòng xem người vẽ tranh.

Nhớ năm lên bốn hay năm tuổi, phụ thân như thường lệ vẽ tranh trên chiếc bàn lớn, ta chơi đùa một mình bên cạnh. Khi hoàn thành, người đưa cho ta xem, hỏi ta có thích không.

Ta nhớ rõ, trong tranh là một tiểu thư vô cùng xinh đẹp. Dù khi ấy còn nhỏ, nhưng ta đã mơ hồ có khái niệm về cái đẹp. Ta vỗ tay reo: "Đẹp quá! Nhưng sao chị đẹp lại không có nốt ruồi duyên nhỉ?"

Phụ thân gi/ật mình, chợt nhớ ra lúc bấy giờ phụ nữ đang thịnh hành trang điểm bằng cách dán một chấm tròn đỏ lên trán, ngay cả mẫu thân ta cũng dán. Người cười ha hả: "Mặc nhi à, con thấy có nốt ruồi duyên thì đẹp hơn sao?"

Ta gật đầu ừm một tiếng, phụ thân lại nói: "Đã là ý của con, vậy sao không thử tự tay chấm nốt ruồi duyên này nhỉ?"

Nói rồi người lấy một thỏi chu sa và nghiên trắng, mài tỉ mỉ thành thứ mực chu sa dẻo quánh đưa cho ta. Ta cẩn thận chấm một chấm nhỏ giữa trán tiểu thư xinh đẹp. Phụ thân xem xong rất hài lòng, luôn miệng khen có nốt ruồi duyên quả là khác biệt, không trách phụ nữ đều thích, lại còn trêu ta: "Mặc nhi à, khi con lớn lên, tìm một cô vợ như thế này nhé?"

Khi ấy còn là đứa trẻ ngây thơ, ta nào hiểu chuyện này, chỉ nghe bà nội nói cưới vợ là để cùng ăn, cùng ngủ, cùng sinh con.

Là con một trong nhà, không có bạn chơi, ta thường ước giá có đứa trẻ nào khác cùng chơi đùa. Thế là ta cười khúc khích vỗ tay: "Hay quá! Cưới vợ sinh con, con sẽ cưới chị ấy làm vợ!"

Phụ thân quay người đi tìm vật liệu để đóng khung tranh, định treo bức họa lên. Nhưng khi quay lại, người thấy khoảng trống phía dưới bức họa mỹ nhân in chi chít mấy vết bàn tay đỏ, còn thủ phạm lúc này đang đứng bên cạnh chùi đôi tay nhuốm đầy chu sa...

Không ngờ lời đùa năm xưa của phụ thân lại ứng nghiệm, tiểu thư xinh đẹp trong tranh nhiều năm sau quả nhiên trở thành vợ ta - Thôi Mặc.

Từ ngày ấy, ta giữ bức tranh như bảo bối, ăn cơm mang theo, ngủ cũng ôm vào lòng. Bởi lúc chia tay, Vân nương từng nói, nàng nhất định sẽ tìm đến ta.

**17**

Hơn nửa tháng sau, một buổi tối nọ, ta nhớ Vân nương quá mà uống rư/ợu một mình trong phòng. Trong cơn say mơ màng, cửa phòng đột nhiên mở ra, một nữ tử áo xanh bước vào.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm