Tôi là thợ khâu xác

Chương 1

25/01/2026 09:06

Tôi là một thợ phục thi.

Nghề của chúng tôi có một quy tắc bất di bất dịch:

Nếu trong lúc kh//âu vá th* th/ể mà có tiếng chó hoang tru lên,

phải lập tức dừng công việc lại ngay.

Nhưng lần này khác.

Ông ta trả quá nhiều tiền...

1

"Nghe nói anh là thợ phục thi? Vậy thì—"

Ông chủ chỉ tay vào th* th/ể trên bàn làm việc của tôi.

Khi nhìn rõ th* th/ể ấy,

tôi vội châm điếu th/uốc, cố nén cảm giác buồn nôn trào lên.

G/ớm quá! Thật sự quá kinh khủng!

Hành nghề phục thi hơn hai mươi năm, tôi luôn tự nhận mình gan dạ, nhưng đây là lần đầu tiên tôi thấy th* th/ể thảm thương đến vậy—

Không tiện nói chi tiết, nhưng cánh tay phải của người này bị ch/ặt đ/ứt lìa, khắp người đầy vết bỏng. Trên cánh tay đ/ứt lìa kia, có bốn chữ được khắc bằng d/ao—

[N/ợ cha trả bằng thân con.]

N/ợ cha trả bằng thân con?

Chắc hẳn họ đắc tội với giang hồ rồi! Sư phụ tôi còn nằm viện, viện phí chất như núi, tôi không muốn vướng vào vòng m/áu me này!

Tôi nhíu ch/ặt mày, định từ chối thì ông chủ đã nhanh nhảu:

"Nếu anh kh//âu xong trước giờ Mão, cả bao tiền này—"

Ông ta nhấc lên một bao tải lớn, mở miệng bao ra.

Bên trong toàn tiền đỏ tươi!

Tôi nuốt trọn câu từ chối, mắt dán ch/ặt vào bao tiền.

Nhiều tiền quá.

Với số tiền này, viện phí cho sư phụ sẽ được giải quyết. Nhưng—

Tôi do dự, nói giọng thương lượng:

"Giờ Mão tức là 6 giờ sáng mai... thời gian hơi gấp."

Để hoàn thành trước giờ Mão, tôi phải kh//âu liên tục không ăn không ngủ. Nhưng điều đó bất khả thi vì quanh đây lắm chó hoang, chúng mà tru lên thì không được làm việc.

Tôi không thể phá vỡ quy tắc, nếu không—

Tôi nghiến răng định từ chối.

Đột nhiên.

Điện thoại rung lên dữ dội - tin nhắn đòi viện phí.

Thấy tôi chần chừ, ông chủ mất kiên nhẫn:

"Sao? Nhận hay không?"

Không đợi tôi phản ứng, ông ta kéo miệng bao định bước đi:

"Không nhận thì tôi đi tìm người khác—"

Tôi vội đ/è tay ông chủ lại:

"Tôi nhận, tôi nhận!"

2

Tôi đứng cạnh bàn làm việc, mắt dán vào đồng hồ.

Tay cầm da lợn và chỉ kh//âu r/un r/ẩy.

Thú thật, tim tôi đ/ập thình thịch.

Các cụ tổ ơi! Xin ngài phù hộ! Đêm nay đừng để chó hoang sủa nhé, cháu kh//âu th* th/ể để c/ứu mạng người, xin các cụ thương tình!

Tôi khấn vái khắp nơi, đến đúng 6 giờ tối lập tức cầm kim lên.

Đến giờ rồi!!

Người sống có giờ của người sống, người ch*t có giờ của người ch*t. Thợ phục thi chúng tôi chỉ làm việc khi màn đêm buông xuống.

Tôi hít sâu lấy can đảm, cầm da lợn và chỉ kh//âu bắt đầu công việc.

Nghề phục thi dùng da lợn tươi, tre gỗ để hoàn thiện những th* th/ể không nguyên vẹn.

Tôi dùng da lợn thay thế phần da ch/áy xém, nhồi n/ội tạ/ng cùng tre gỗ vào thân thể, rồi cầm cánh tay phải đ/ứt lìa định kh//âu lại.

Nhưng.

Cánh tay phải này sao kỳ lạ thế?

Tôi nhíu mày quan sát kỹ:

Cánh tay như bị ch/ém đ/ứt bằng d/ao ch/ặt xươ/ng. Kỳ lạ là không có dấu vết giãy giụa?

Giống như bị ch/ém sau khi ch*t...

Tôi dừng tay.

Đột nhiên điện thoại reo.

Số lạ:

"Kh//âu đến đâu rồi?"

Giọng ông chủ.

Tôi siết ch/ặt cây kim trong tay:

"Sắp xong, chỉ còn cánh tay phải."

Không biết có phải ảo giác không.

Khi tôi nhắc đến "cánh tay phải", ông chủ đột nhiên nín thở. Vài giây sau mới cười khẽ:

"Vậy tôi không làm phiền nữa, giờ Mão sẽ đến đón đúng giờ."

Ông ta cúp máy.

... Thôi kệ, có lẽ kẻ sát nhân chưa hả gi/ận nên ch/ém thêm vài nhát sau khi nạn nhân ch*t?

Tôi lắc đầu, tiếp tục cầm kim kh//âu vá.

Mồ hôi lạnh túa ra.

Nhưng tay không ngừng nghỉ.

Thời gian trôi nhanh.

Vài tiếng sau, tôi gần hoàn thành.

Chỉ còn mũi cuối!

Chỉ vài đường kim nữa là xong!

Đa tạ các cụ! Đêm nay không có tiếng chó tru, xong việc cháu sẽ mổ lợn kính biếu các cụ!

Tôi lau vội mồ hôi lạnh.

Liếc nhanh ra cửa sổ—

Trời đã ngả màu vàng đục, phía chân trời le lói ánh mai.

Đ*t mẹ! Trời sắp sáng rồi!

Phải nhanh hơn nữa mới kịp giao th* th/ể cho ông chủ lúc bình minh! Được, nhất định xong!

Tôi đẩy nhanh tốc độ.

Chỉ còn một mũi kim!

Đúng lúc tôi đưa mũi cuối—

Bên ngoài vang lên tiếng chó hoang tru vang!

3

"Gâu! Gâu! Hú—"

Sao lại có chó tru lúc này?!

Cây kim đơ lại, mồ hôi lạnh túa ra.

Nhớ lời sư phụ dặn: nghề này có quy tắc bất di bất dịch:

Đang kh//âu th* th/ể mà chó hoang tru lên, phải dừng tay ngay.

Nhưng ánh sáng ban mai đã lọt qua khung cửa, tiếng chó tru ngày càng dữ dội! Nghe thanh âm này, chắc còn lâu mới dứt.

... C/ắt lòi! Giờ tính sao?!

Không kh//âu nữa thì không kịp...

Bàn tay tôi run bần bật.

Mũi kim lúc nhẹ lúc mạnh đ/âm vào da lợn.

Nhưng—

Không xong việc ắt ông chủ không trả tiền...

Mẹ kiếp, cả bao tiền đỏ tươi kia mà!

Tôi nghiến răng, mồ hôi rơi xuống bàn tay r/un r/ẩy.

Kệ! Quy tắc là thứ ch*t ti/ệt, mạng sống mới quan trọng. Chó tru thì mặc kệ, lẽ nào chúng dám xông vào cắn ta?

Tay đẩy kim lia lịa, miệng lẩm bẩm:

"Tôi đang c/ứu người, xin phù hộ độ trì! Quan Thế Âm Bồ T/át độ trì cho con!"

"Địa Tạng Vương Bồ T/át độ trì cho con!"

"Nam mô A Di Đà Phật phù hộ con!"

Cây kim r/un r/ẩy trong tay, những lời cầu khẩn liên tục thốt ra tự động như để trấn an bản thân.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Trúc Mã Không Yêu Tôi

Chương 13.
Tại nhà chàng trai mà tôi thầm thương trộm nhớ, tôi vô tình bắt gặp một cô gái đang quấn khăn tắm. Chắc cô ấy vừa tắm xong, tóc vẫn còn nhỏ nước, hai má ửng hồng. Cửa phòng ngủ chính vẫn mở, bên trong là một khoảng tối mờ ám. Thật khó để tôi không liên tưởng đến những chuyện đã xảy ra giữa bọn họ. Tôi thậm chí còn lờ mờ ngửi thấy chút mùi tanh lợm giọng phảng phất trong không khí. Tiêu Hoài à Tiêu Hoài, chàng trai tôi đã thích mười năm trời, hôm nay đã xảy ra quan hệ với cô gái khác mất rồi. Đoạn tình cảm đơn phương kéo dài đằng đẵng suốt mười năm, đến giây phút này, tôi cuối cùng cũng đã triệt để bỏ cuộc.
22.72 K
9 Đêm Nay Trăng Sáng Rơi Vào Lòng Ta Chương 11: Ngoại truyện

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Căn phòng trống mẹ để lại

Chương 12
Sau khi mẹ qua đời, chuyên gia phục chế rèm cửa Thẩm Tri Vi trong lúc dọn dẹp căn nhà cũ đã phát hiện ra một căn phòng mà gia đình vẫn gọi là phòng trống. Tại đó, tấm rèm màu xám xanh đã từng được sửa ngắn lại nhiều lần, trên tường còn lưu lại những vạch đo chiều cao thứ hai không phải của cô. Qua những đường kim mũi chỉ, chiều cao của chiếc bàn, những bức ảnh bị cắt xén, những cuộn phim chưa rửa cùng lời kể của hàng xóm, cô dần xác nhận được rằng người chị họ Lâm Thư Dư đã từng sống ở đây hơn hai năm. Những tranh chấp về việc nhận nuôi năm xưa đã khiến người cô vội vã đưa con gái rời đi trong đêm, từ đó về sau, cả gia đình dùng cụm từ "nhớ nhầm rồi" để xóa sạch ký ức về quãng thời gian tuổi thơ ấy. Tri Vi từ chối thay bất kỳ ai viết lại lý do, cũng không biến việc tiết lộ bí mật thành một cuộc đoàn tụ cưỡng ép; cô trao lại những tư liệu cho Thư Dư để người chị tự đưa ra lựa chọn. Cuối cùng, cả hai cùng công khai giữ lại hai vạch đo chiều cao trên tường, còn Thư Dư chỉ mang đi mảnh vải rèm thuộc về riêng mình.
0