Con Phượng Hoàng cuối cùng của thế gian đã ch*t.
Ngày hôm ấy, vô số người kinh hãi nhìn lên bầu trời, chứng kiến th* th/ể tàn tạ của Phượng Hoàng rơi xuống, cuốn theo mây bụi mịt m/ù.
Các vị thần phương Tây cười đi/ên cuồ/ng, thỏa thuê uống cạn dòng huyết Phượng.
"Cái gọi là linh thú cát tường phương Đông là cái thá gì? Chẳng qua chỉ là món nhậu trên bàn tiệc của chúng ta mà thôi!"
"Loài cầm thú lông lá, dám trái ý chư thần chúng ta! Thật tội đáng ch*t vạn lần!"
"Hãy để các vị thần phương Đông đến thần đình của chúng ta, cõng gai chịu tội, bằng không hãy đợi xem thần nộ của chúng ta..."
Từng đạo thần âm vang vọng khắp cõi thần giới phương Đông. Các vị thần phương Đông lên án kịch liệt hành động này, cử Thái Bạch Kim Tinh đến thương thuyết.
Kết quả, vừa đặt chân vào thần giới phương Tây, hắn đã bị bách nhục trăm bề, suýt nữa mất mạng trên đỉnh Olympus!
Các vị thần phương Đông nổi trận lôi đình!
Ngày thứ hai, thần Hercules bị đóng ch/ặt trên lãnh địa thần của hắn, ti/ếng r/ên rỉ vang khắp thần giới phương Tây.
Một giọng nói băng giá vang lên trên bầu trời phương Tây:
"Man thần phương Tây! Diệt tộc tuyệt chủng! Không để sót một mạng!"
1
"Lên án mạnh mẽ việc thần minh phương Đông khơi mào thần chiến! Gây ra vô số nghiệp chướng!"
"Vì một con cầm thú mà s/ỉ nh/ục một vị thần, lũ cổ thần phương Đông đúng là đi/ên rồi!"
"Chư thần phương Tây nên đoàn kết lại! Cho bọn họ biết sức mạnh của chúng ta!"
...
Ngày thứ hai sau khi Hercules bị đóng đinh, cả thế giới như nổi sóng cồn.
Vô số người lên án hành động của thần giới phương Đông, đòi họ phải chịu trách nhiệm phá hoại hòa bình.
Nhưng thật đáng cười, dường như tất cả đều quên mất chính man thần phương Tây đã gi*t Phượng Hoàng trước!
"Thật... buồn cười!"
Trên Hoa Quả Sơn, ta cười nhạt, trong đáy mắt thoáng hiện nỗi bi thương.
Tộc Phượng Hoàng ơi, không ngờ lại kết thúc trong bi kịch thảm khốc đến vậy.
Cả tộc các ngươi vì hòa bình thế gian, không ngại hi sinh, trấn áp tai ương. Thế mà khi ch*t đi, chúng sinh mênh mông dường như chẳng ai nhớ đến.
Các ngươi có hối h/ận chăng?
Thở dài, ta lắc đầu bất lực. Đến lúc này, nói những lời ấy còn ý nghĩa gì?
Đúng lúc ấy, ta bỗng ngẩng đầu, trong mắt lóe lên vẻ kinh ngạc khi cảm nhận được một khí tức vô cùng quen thuộc đang lao tới.
"Đây là... khí tức Phượng Hoàng?"
Ta đứng phắt dậy, trong đồng tử như có thần hỏa bùng ch/áy.
Chỉ thấy một thân ảnh tỏa ra thần uy ngập trời xách th* th/ể Phượng Hoàng tàn tạ xuất hiện trước mặt!
Đây là... Chiến Thần A-rết!
"Ồ? Đã tới thần giới phương Đông rồi sao?"
A-rết liếc nhìn ta, cười lạnh:
"Các ngươi quả nhiên đã suy tàn, đến cả một con khỉ cũng thành thần, thật làm nh/ục danh hiệu thần linh, khiến ta buồn nôn!"
"Lũ s/úc si/nh, dám nhục mạ thần minh Hy Lạp, tội á/c ngập trời, còn dám ngông cuồ/ng khiêu chiến!"
"Thật đáng cười! Hôm nay, bản thần sẽ cho các ngươi biết... s/úc si/nh phải có tư cách của s/úc si/nh!"
Dứt lời, A-rết nhếch mép cười gằn, hai tay siết ch/ặt th* th/ể Phượng Hoàng...
Xoẹt!
Thân thể Phượng Hoàng bị x/é làm đôi!
Huyết dịch rực rỡ nhuộm đỏ bầu trời!
"Ngươi... tìm ch*t!"
Đồng tử ta co rút, thần uy bùng lên dữ dội nhưng không kịp ngăn cản!
Trong mắt ngùn ngụt cuồ/ng nộ!
"Ha! Con khỉ, ngươi định làm gì?"
A-rết bước tới, nhe răng cười nhạo.
"Một con khỉ mà dám nói khoác! Xúc phạm thần uy ta, quỳ xuống c/ầu x/in khẩn cầu, may ra ta tha mạng! Bằng không, hôm nay ta sẽ nếm thử óc khỉ mùi vị ra sao!"
Ánh mắt hắn lộ ra vẻ tham lam kỳ quái.
Thần lực của cổ thần phương Đông không nhiễm đ/ộc tín ngưỡng, huyết Phượng Hoàng tươi ngon khiến hắn đến giờ vẫn còn lưu luyến.
"Bảo Tề Thiên Đại Thánh quỳ xuống?!"
Nhìn th* th/ể Phượng Hoàng bị A-rết ném như đồ bỏ, ta hít sâu một hơi, cẩn trọng thu thập từng mảnh th* th/ể như báu vật. Ta cúi đầu, khuôn mặt chìm trong bóng tối.
"Xưa ta đã nói, thế giới phương Tây toàn lũ man thần vô đạo, ngươi lại không nghe, bảo rằng chính vì thế nên mới phải đi..."
"Ngươi có nghe thấy không, giờ họ gọi ngươi là gì? Cầm thú lông lá... ha ha, thật buồn cười, da người dạ thú mà dám xưng nhân từ!"
"Thôi được, Ngọc Đế đã quyết tâm như vậy, lão Tôn này đâu thể thua kém?"
"Nơi này, trước hết ta sẽ đòi chút lợi tức... một mạng man thần, sao đủ bù đắp vạn phần cho ngươi?"
Dứt lời, ngẩng đầu, hỏa diễm ngập tròng.
Cà sa bay tung, kim giáp phủ thân!
Vung gậy, giẫm lên trời, hôm nay trảm thần!
2
A-rết đã chạy trốn.
Bị đ/á/nh suýt mất nửa mạng, hắn chạy về Olympus như chó nhà có tang. Một con khỉ đuổi hắn chạy không thoát đường trời, lối đất, khiến hắn thành trò cười cho cả thần giới phương Tây.
"Đồ phế vật! Đúng là đồ vô dụng!"
Trên đỉnh Olympus, Dớt mặt xám xịt, lạnh lùng nhìn xuống chư thần.
Gi*t Phượng Hoàng vốn là chủ trương của hắn, cơ hội vàng để thần hệ Olympus thăng hoa, nào ngờ A-rết phế vật này làm hắn mất mặt hoàn toàn!
"Phụ thần! Cổ thần phương Đông đã chuẩn bị kỹ càng! Chúng ta không thể khiêu khích thêm nữa!"
"Gi*t Phượng Hoàng, lũ thần phương Đông giờ đang cực kỳ phẫn nộ. Nếu tiếp tục như vậy, thần chiến tất sẽ bùng n/ổ..."
Trong hào quang, Athena bước ra, nghiêm giọng nói.
Không hiểu sao, lũ cổ thần phương Đông đã im hơi lặng tiếng mấy kỷ nguyên, lại khiến nàng cảm thấy bất an.
"Ha! Lũ thần phương Đông thích làm trò huyền hoặc! Dù có thật sự khơi chiến, lẽ nào chúng ta sợ chúng?"
Trong làn sương minh giới, Hades cười lạnh, ánh mắt đầy tham lam.
"Theo ta, nếu bọn chúng dám mở thần chiến, đó chính là điều chúng ta mong muốn!"