CHUỘT DA NGƯỜI

Chương 2

25/01/2026 08:57

Hơn nữa, biểu cảm lúc nãy của mẹ tôi rõ ràng rất căng thẳng, dường như rất sợ tôi đ/ập ch*t con chuột đó.

Còn một chuyện nữa bỗng lóe lên trong đầu tôi.

Tháng trước, mẹ gọi điện bảo nhà tự dưng xuất hiện rất nhiều chuột, mấy con mèo nuôi trong nhà bắt mãi không hết.

Tôi lập tức đặt lịch hai ngày sau mời đội diệt chuột chuyên nghiệp đến xử lý.

Kết quả vừa mới tới nơi đã bị mẹ tôi đuổi về.

Bà bảo trong nhà làm gì có chuột, không cần mấy người này tới.

Đang mất tập trung, Thanh Trần lại lên tiếng:

- Nếu vẫn không tin, cậu bật đèn lên xem phía sau bức tường kia có gì không.

Đúng rồi, bật đèn.

04

Tôi lập tức bật công tắc trên tường, ánh đèn vàng vọt nhấp nháy vài cái rồi bật sáng rõ rệt.

Tôi nhìn về phía bức tường phía sau, bắt chước trong phim truyền hình, cẩn thận sờ soạng, gõ nhẹ.

Chẳng có vấn đề gì cả...

Hơn nữa phía ngoài bức tường chính là vườn rau.

Bức tường chỉ mỏng manh một lớp, làm gì có chỗ giấu người?

[Đm, đ/áng s/ợ quá, Thư Nam chạy ngay đi!]

[Ờ, tôi nghi ngờ hai người này đang diễn kịch đấy? Làm gì có chuyện thần thánh như vậy?]

[Vô dụng, Thanh Trần rõ ràng là l/ừa đ/ảo, bức tường của Thư Nam chẳng có vấn đề gì.]

Tôi cảm thấy bực bội, sao mình lại dễ dàng bị Thanh Trần lừa gạt bằng vài câu nói như vậy, khiến fan trong livestream xem như đang diễn hài.

Tôi lạnh lùng nhìn hắn, vỗ vỗ bức tường:

- Thanh Trần, thật chẳng có ý nghĩa gì cả, anh không nói chị tôi ở trong tường sao? Anh xem đi, chỗ nào có thể giấu người được đây?

Trong mắt Thanh Trần thoáng chút ngơ ngác, tiếp tục bấm quẻ.

Sau đó hắn thở dài:

- Đúng, chị cậu không ở trong tường, mà ở dưới đất sau bức tường.

- Yêu quái da người không ăn hết con mồi một lúc, mà sẽ đào hang ch/ôn xuống từ từ thưởng thức.

- Thứ nó cần nhất chính là lớp da, thời hạn của một tấm da là một tháng.

- Sau một tháng, yêu quái da người sẽ lại thay da.

Tôi thực sự tức đến phát cười, tên l/ừa đ/ảo này nhất định phải lừa đến cùng sao?

Tinh thần thượng võ trong tôi bùng lên, vậy thì tôi sẽ chơi tới bến với hắn, để tên l/ừa đ/ảo này ch*t trong minh bạch!

- Vậy tôi...

Câu nói sau cùng bị tôi nuốt chửng trong cổ họng.

Bởi vì, tôi thấy bình luận đang tràn ngập tin nhắn đi/ên cuồ/ng:

[Aaaaa! Tôi không nhìn lầm chứ? Phía cửa sổ có một đôi mắt?!]

[Tôi thấy rồi! Lúc Thư Nam xoay điện thoại thoáng hiện ra cái đầu người!]

[Đm! Tôi cũng thấy! Đáng sợ quá! Thư Nam, cậu tuyệt đối đừng quay đầu lại.]

[Có người đang nhìn chằm chằm cậu ở cửa sổ! Tuyệt đối đừng quay đầu lại!]

Trong chớp mắt, bình luận "tuyệt đối đừng quay đầu lại" ngập tràn livestream.

05

Trán tôi vã đầy mồ hôi lạnh.

Sau lưng bỗng cảm nhận được ánh nhìn âm lãnh vô hình.

Tôi nuốt nước bọt, siết ch/ặt điện thoại.

Khéo léo xoay điện thoại sang một bên.

Trong khoảnh khắc, m/áu trong người tôi như đóng băng, hơi lạnh xông thẳng lên đỉnh đầu.

Ở mép cửa sổ, có nửa cái đầu đang nằm rạp xuống, lặng lẽ dòm ngó tôi.

Mà người này, chính là mẹ tôi!

Tôi dùng sức bóp ch/ặt lòng bàn tay, cố gắng trấn tĩnh nỗi hoảng lo/ạn trong lòng.

Hành động của mẹ hôm nay quá kỳ quái.

Giờ phút này, tiềm thức tôi đã nghiêng về phía tin tưởng lời Thanh Trần.

Nhưng tôi phải x/á/c nhận, xem thử dưới vườn rau kia có ch/ôn chị tôi không...

Rốt cuộc lời của Thanh Trần nghe quá hoang đường.

Tôi giả vờ duỗi người, nói với màn hình:

- Các bạn thân mến, tôi sẽ dẫn mọi người tham quan nhà tôi nhé.

[Hu hu, Thư Nam tội nghiệp quá, tôi nghĩ Thanh Trần nói thật đấy, cậu chạy mau đi!]

[Hừ, hai người diễn kịch đúng không? Tôi không tin.]

[Không tin thì cút ra ngoài đi!]

[Sắc mặt Thư Nam xanh xám hết rồi, như sắp khóc ấy, ôm ôm~]

[Thật sự quá đ/áng s/ợ, như đang xem phim kinh dị vậy.]

[Thôi, đừng sợ nữa, người ở cửa sổ đi rồi.]

Tôi thở phào nhẹ nhõm, từ từ quay đầu.

Ngoài cửa sổ chỉ còn vầng trăng lạnh lẽo, chẳng có gì cả.

Tôi nhắm mắt lại, cầm điện thoại mở cửa phòng.

Phòng khách tối om, không bật đèn, mẹ tôi không ở ngoài.

Cửa phòng bà đóng ch/ặt.

Xem ra bà đã về phòng rồi.

Vừa hay, nhân cơ hội này ra vườn sau xem thử.

Tôi nhón chân nhẹ nhàng định đẩy cửa lớn.

"Cót két" một tiếng, cửa phòng mẹ tôi hé mở một khe.

Sau lưng vang lên giọng nói âm u của mẹ:

- Thư Nam, con định đi đâu đấy?

Tôi đứng hình, gượng gạo nở nụ cười khô khan, vẫy vẫy điện thoại với mẹ:

- Mẹ, con vẫn đang livestream, dẫn các fan ra vườn dạo chút.

Bà vô cảm nhìn tôi, dưới ánh trăng mờ, tôi phát hiện bà dường như đã tô son, đôi môi đỏ tươi như m/áu.

06

Lòng bàn tay tôi ướt đẫm mồ hôi, lén lút sờ soạng sau lưng xem có thể chạm được thứ gì phòng thân không.

Đột nhiên, bà nhe răng cười:

- À, chưa xong sao? Con livestream đến khi nào vậy, Thư Nam?

Lúc này giọng Thanh Trần vang lên từ tai nghe, khiến tinh thần căng thẳng của tôi hơi dịu xuống.

- Đừng khiến nó nghi ngờ, tự nhiên vào.

- Nói một tiếng nữa là xong, nó thay da có thời gian nhất định.

- Nếu vượt quá thời gian thay da, ngay lập tức nó sẽ ra tay với cậu.

Tôi hít sâu, giọng điệu bình tĩnh:

- Sắp xong rồi mẹ, một tiếng nữa thôi.

- Con biết mẹ nhớ con, đợi con kết thúc livestream sẽ vào trò chuyện với mẹ nhé?

Mẹ tôi gật đầu, quay người vào phòng, đóng sầm cửa lại.

Tôi vội vàng chạy ra sân, tựa vào cửa thở gấp.

Hai tay tôi không kiềm chế được mà r/un r/ẩy.

Sao mẹ tôi có thể không biết thời gian livestream của tôi?

Hơn nữa lúc tôi phát sóng, bà chưa bao giờ làm phiền.

Giờ phút này, tôi gần như đã tin lời Thanh Trần.

Bây giờ chỉ cần ra vườn sau xem thử dưới đất có gì.

Lúc này, tôi thấy phía trước nằm một con chuột ch*t.

Tôi bước tới xem, chính là con chuột mẹ tôi mang đi lúc nãy.

Bởi vì đuôi của nó có một đoạn màu đen.

Trong lòng tôi bắt đầu nghi hoặc.

Không phải nói mẹ tôi là yêu quái da người sao?

Lẽ nào bà còn gi*t đồng loại?

Bình luận lúc này cũng đặt ra nghi vấn giống tôi:

[Ờ, tôi không hiểu nổi, có ai giải thích giùm không, sao lại có chuột ch*t?]

[Tôi cũng không biết nữa, chuột vốn là loài đoàn kết sống bầy đàn mà? Sao lại tàn sát lẫn nhau?]

[Tôi đã nói rồi, hai người này diễn kịch, lũ ngốc các người còn tin là thật.]

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Nam phụ làm màu đã tự cứu mình thành công chưa?

Chương 11
Bạn trai tôi thanh tâm quả dục. Nhưng tôi lại là kiểu “làm màu” có nhu cầu cao, lúc nào cũng dính lấy anh nũng nịu đòi hôn, lời nói ái ân bay đầy trời. Tôi luôn nghĩ chúng tôi là một cặp đôi bù trừ cho nhau. Cho đến một ngày, trước mắt tôi đột nhiên xuất hiện những dòng bình luận: [Cái tên nam phụ làm màu này đúng là phiền chết đi được, đầu óc toàn thứ đen tối, người ta là công chính chuẩn bị đi họp rồi mà còn bị kéo ra hôn hít! Không phải phá đám thì là gì!] [Nhờ có cậu ta làm nền, mới càng làm nổi bật tầm quan trọng của cặp công–thụ chính thức, đúng chuẩn tri kỷ linh hồn.] [Nam phụ cũng đáng thương, đắc tội quá nhiều người. Sau khi cha mẹ qua đời thì hoàn toàn không đấu lại đám cáo già trong công ty, lại còn chọc giận công chính, cuối cùng bị ép nhảy lầu, chết thảm…] [Cũng tại hắn ngu xuẩn lại độc ác, đáng đời.] Tôi sợ đến mức lập tức dừng lại. Tống Tri Niên lại hơi nghi hoặc, giọng trầm thấp: “Sao không hôn nữa?”
670
4 Đạn Mạc Chương 15
6 Đừng bỏ em. Chương 6
9 Không Thể Chết Chương 28

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Sau khi không trêu chọc cậu bạn cùng phòng thẳng nam nữa, cậu ta cuống lên rồi

Chương 13
Hồi nhỏ, tôi lỡ hôn trúc mã một cái, khiến Thẩm Mộ từ đó mang bóng ma “sợ đồng tính”. Lớn lên thành bạn cùng phòng, để tránh việc tôi tiếp tục dây dưa, Thẩm Mộ đồng ý trong một tháng sẽ nghe tôi sai bảo. Nhưng cậu ta không biết chiêu này của tôi gọi là “dục cầm cố túng”. Ngay lúc tôi vẫn như mọi khi sai Thẩm Mộ đút cơm cho mình, âm thầm bồi dưỡng tình cảm, trước mắt bỗng xuất hiện “bình luận bay”. 【Nam phụ đúng là đê tiện, khiến nam chính bị ám ảnh sợ đồng tính, còn nghĩ đủ cách bám lấy người ta, đúng là tâm cơ!】 【Yên tâm đi, đợi “bé thụ” xuất hiện, nam chính sẽ thẳng thắn đối diện xu hướng của mình, rồi điên cuồng trả thù nam phụ, khiến cậu ta sống không bằng chết!】 【Một tháng đã được định sẵn, nếu nam phụ dám kết thúc trước hạn, thì cũng đồng nghĩa với việc gia đình cậu ta tan cửa nát nhà sớm hơn.】 Tay tôi run lên, đột ngột đẩy bát cơm Thẩm Mộ đang đưa tới miệng ra. Thẩm Mộ cau mày: “Cơm tôi vừa thổi nguội, không nóng.” Tôi sợ đến mức run lẩy bẩy: “Không không không, tôi không ăn nữa, sau này cũng không ăn nữa!” Đồ ngon thì ngon thật đấy, nhưng tôi không muốn “lên thiên đường” đâu!
Boys Love
Đam Mỹ
31