Nhưng khi cố nhớ lại, tôi không thể tìm thấy chi tiết cụ thể nào trong đầu...

Thứ duy nhất chứng minh chuyện đã xảy ra là lượng fan trên Weibo của Hảo Ân đã gần như biến mất vào lúc 9 giờ sáng thứ Hai.

Những fan cuồ/ng từng tôn thờ cô ta lên tận mây xanh, giờ đây quay lại đạp xuống càng thậm tệ. Họ không thể chịu nổi việc bị Hảo Ân lừa gạt như một lũ ngốc.

Tốn tiền vote cho một kẻ như thế, xem một người tồi tệ như vậy làm thần tượng để noi theo - điều đó thật sự xúc phạm trí thông minh của họ.

Những anti-fan cũ càng ráo riết đào bới scandal của Hảo Ân. Càng đào sâu, họ càng phát hiện ra những chuyện còn kinh khủng hơn cả cách cô ta đối xử với Thôi Phù Y.

Trước khi Thôi Phù Y vào công ty, từng có một tiểu hoa đán rất nổi tiếng. Đáng tiếc là cô ấy đã qu/a đ/ời trong một vụ t/ai n/ạn khi chiếc xe mất phanh trên trường quay.

Trí tưởng tượng của cư dân mạng thật đ/áng s/ợ, họ bắt đầu đặt nghi vấn: Tại sao phanh xe đạo cụ lại đột ngột mất tác dụng? Phải chăng có ai đó đã động tay động chân?

Sự nghiệp vụt sáng của tiểu hoa đã chạm đến lợi ích của ai? Thế là mọi người đều nghĩ ngay đến Hảo Ân.

Thấy thời cơ chín muồi, tôi đăng tải đoạn video Hảo Ân cho bà nội xem cảnh Thôi Phù Y bị b/ắt n/ạt lên mạng. Chỉ trong chốc lát, cơn bão phẫn nộ bùng lên!

Nếu như video ăn năn của cô ta khiến người ta tỉnh ngộ, thì đoạn phim này lại châm ngòi cho cơn thịnh nộ! Bởi lẽ, vẻ ngoài ngọt ngào dễ thương ấy lại thốt ra những lời lẽ đ/ộc địa đến thế!

Sự tương phản đó một lần nữa t/át thẳng vào mặt những "tín đồ" cuồ/ng nhiệt của cô ta. Yêu càng sâu, h/ận càng thấu!

Cả mạng xã hội gào thét đòi điều tra nghiêm minh Hảo Ân. Càng điều tra, họ càng phát hiện đúng là cô ta đã can thiệp vào hệ thống phanh xe.

Khi cô ta bị c/òng tay, tôi và Thôi Phù Y đứng bên ngoài đám đông. Người ta ném rau thối, phun nước bọt vào cô ta.

Tôi nhét một quả trứng thối vào tay Thôi Phù Y: "Ném đi!"

Cô ấy khựng lại, ánh mắt lóe lên thứ tia sáng tôi không thể hiểu nổi, rồi dùng hết sức ném quả trứng vào đầu Hảo Ân.

Chợt tôi nhớ về rất rất lâu trước đây, khi mới lên ba lên năm, có cậu bé hàng xóm luôn b/ắt n/ạt tôi. Mẹ tôi không can thiệp, bà chỉ xoa xoa đầu gối sưng đỏ của tôi mà nói: "Khi kẻ khác có ý định b/ắt n/ạt con, hãy dập tắt ngay từ trứng nước! Bằng mọi giá, đá/nh trả thật mạnh mẽ!"

Từ đó về sau, tôi chẳng bao giờ bị b/ắt n/ạt nữa. Sự phản kháng chính là lời răn đe mạnh mẽ nhất cho kẻ bạo hành, đúng không nào?

24

Hảo Ân bị buộc tội gi*t người, cả đời sẽ sống trong lao tù. Để cuộc sống tù đày của cô ta bớt đơn điệu, vài "bạn nhỏ" nói rằng trước khi về địa phủ cần tích đức, nhất quyết đòi vào tháp tùng.

Tôi vui vẻ tạo điều kiện, để chúng tiếp tục ngao du nhân gian thêm ít lâu. Với bản tính nhát gan của cô ta, chắc sẽ hòa thuận lắm với những vị khách này.

Quả nhiên, nửa năm sau, tin tức cô ta phát đi/ên lan truyền khắp nơi. Nghe nói cô ta thích nhất việc lấy đầu đ/ập vào tường, vừa đ/ập vừa thú nhận: "Ta là kẻ đ/ộc á/c! Ta là kẻ đ/ộc á/c!"

"Ta sẽ không giả vờ dễ thương ngọt ngào nữa!"

Còn Vương Quan mà cô ta mời về, kết cục cũng chẳng khá hơn. Sau đó hắn vẫn tiếp tục l/ừa đ/ảo, đến nỗi lừa nhầm cả một đại ca giang hồ, bị ch/ặt đ/ứt tay.

M/a đói rất thích hắn, nhất quyết đòi bám theo hút khí dương. Tôi đành để nó đi theo.

Về sau tôi mới biết, vị đại ca giang hồ kia là người do Phó Cẩn ngầm nuôi dưỡng. Than ôi, Vương Quan gan to bằng trời, dám h/ãm h/ại người đứng đầu Phó thị - đúng là không biết trời cao đất dày!

Ba ngày sau khi trả lại thân thể cho Thôi Phù Y, cô ấy đến Tứ Hiệu Đương Phố thực hiện lời hứa, đề nghị tôi thu linh h/ồn cô ấy.

Tôi nói: "Vụ này Phó Cẩn đã thanh toán rồi."

Để cảm ơn tôi trừ tà cho anh ta, hắn tặng tôi một căn hộ rộng thênh thang. Cũng tốt, tạm đủ chỗ cho mọi người trong Tứ Hiệu Đương Phố ở.

Thôi Phù Y nhìn Tiêu Nam đang luyện vẽ bùa bên cạnh, ánh mắt đầy ngưỡng m/ộ: "Nghe nói Tiêu Nam trước cũng từng bị b/ắt n/ạt, thế mà lúc livestream lại dũng cảm đến thế, thật đáng ngưỡng m/ộ."

Tôi đưa tay ra: "Em cũng sẽ ngày càng dũng cảm thôi."

"Chào mừng em đến với Tứ Hiệu Đương Phố, Thôi Phù Y."

Cô ấy cười, nắm ch/ặt tay tôi như nắm lấy một tia hy vọng rực rỡ...

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Trúc Mã Không Yêu Tôi

Chương 13.
Tại nhà chàng trai mà tôi thầm thương trộm nhớ, tôi vô tình bắt gặp một cô gái đang quấn khăn tắm. Chắc cô ấy vừa tắm xong, tóc vẫn còn nhỏ nước, hai má ửng hồng. Cửa phòng ngủ chính vẫn mở, bên trong là một khoảng tối mờ ám. Thật khó để tôi không liên tưởng đến những chuyện đã xảy ra giữa bọn họ. Tôi thậm chí còn lờ mờ ngửi thấy chút mùi tanh lợm giọng phảng phất trong không khí. Tiêu Hoài à Tiêu Hoài, chàng trai tôi đã thích mười năm trời, hôm nay đã xảy ra quan hệ với cô gái khác mất rồi. Đoạn tình cảm đơn phương kéo dài đằng đẵng suốt mười năm, đến giây phút này, tôi cuối cùng cũng đã triệt để bỏ cuộc.
22.72 K
9 Đêm Nay Trăng Sáng Rơi Vào Lòng Ta Chương 11: Ngoại truyện

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Căn phòng trống mẹ để lại

Chương 12
Sau khi mẹ qua đời, chuyên gia phục chế rèm cửa Thẩm Tri Vi trong lúc dọn dẹp căn nhà cũ đã phát hiện ra một căn phòng mà gia đình vẫn gọi là phòng trống. Tại đó, tấm rèm màu xám xanh đã từng được sửa ngắn lại nhiều lần, trên tường còn lưu lại những vạch đo chiều cao thứ hai không phải của cô. Qua những đường kim mũi chỉ, chiều cao của chiếc bàn, những bức ảnh bị cắt xén, những cuộn phim chưa rửa cùng lời kể của hàng xóm, cô dần xác nhận được rằng người chị họ Lâm Thư Dư đã từng sống ở đây hơn hai năm. Những tranh chấp về việc nhận nuôi năm xưa đã khiến người cô vội vã đưa con gái rời đi trong đêm, từ đó về sau, cả gia đình dùng cụm từ "nhớ nhầm rồi" để xóa sạch ký ức về quãng thời gian tuổi thơ ấy. Tri Vi từ chối thay bất kỳ ai viết lại lý do, cũng không biến việc tiết lộ bí mật thành một cuộc đoàn tụ cưỡng ép; cô trao lại những tư liệu cho Thư Dư để người chị tự đưa ra lựa chọn. Cuối cùng, cả hai cùng công khai giữ lại hai vạch đo chiều cao trên tường, còn Thư Dư chỉ mang đi mảnh vải rèm thuộc về riêng mình.
0