Cô gái tào phớ

Chương 4

10/01/2026 17:31

​Nói xong, họ chép miệng rồi cũng bước chân vào sân nhà bà Khang.

Mẹ tôi đứng canh ở cổng đến tận đêm khuya, cuối cùng cũng đợi được bà Khang bước ra khỏi sân.

Bà ta đâu còn là người quả phụ tôi từng biết, dáng người thon thả, da dẻ mịn màng, trông như trẻ ra 20 tuổi.

Mẹ tôi nhìn thấy bà ta, kinh ngạc đến mức không thốt nên lời.

"Mụ quả phụ già này, sao lại..."

​Bà Khang khiêu khích liếc nhìn mẹ tôi, rồi tiếp tục đón mấy người đàn ông ngoài cổng vào nhà.

Suốt mấy ngày liền, sân nhà bà ta đèn đuốc sáng trưng.

Trong lòng tôi thầm mừng, nếu không còn đàn ông đến nhà, em gái tôi sẽ đỡ khổ hơn.

Sau bữa tiệc đậu hũ lần trước, em đã hút được nhiều tinh khí, cơ thể hồi phục đáng kể.

​Nhưng chưa được mấy hôm, giữa đêm khuya, từ sân nhà bà Khang vọng ra tiếng hét thất thanh.

Hàng xóm xung quanh đều bị đ/á/nh thức vì âm thanh ấy.

Mãi đến khi đẩy cổng nhà bà Khang, mọi người mới thấy cảnh tượng k/inh h/oàng bên trong.

​7

​Bà Khang tóc tai bù xù đứng giữa sân, mặt mày kh/iếp s/ợ, chỉ tay vào trong nhà.

Mọi người xông vào, thấy người đàn ông trên giường có phần da thịt nát vụn, chỉ còn hai khúc xươ/ng trắng bệch chống đỡ.

Hắn r/un r/ẩy định chống tay ngồi dậy, nào ngờ vừa dùng lực, hai mảng thịt nữa đã rơi lả tả xuống đất.

Cả người hắn mềm yếu như miếng đậu hũ non mà mẹ tôi vừa làm xong.

​Mẹ tôi nhanh chóng bắt lấy cơ hội, hô to: "Mụ quả phụ này không biết đã dùng tà thuật gì để khiến mình ra dáng hồ ly."

"Chắc chắn là mụ ta hại người thành ra thế này!"

Nghe vậy, lũ đàn ông đồng loạt rùng mình.

Mấy ngày qua họ ra vào nhà bà Khang không ít.

​Người đàn ông trên giường đ/au đến mức ngất đi rồi lại tỉnh dậy, nhưng không ai dám động vào.

Sợ chỉ cần chạm nhẹ, cả người sẽ vỡ vụn.

Bà Khang ấp úng biện minh: "Không liên quan gì đến tôi, rõ ràng là do tôi ăn..."

Chưa dứt lời, bên ngoài đã vang lên tiếng hét thất thanh của mấy người phụ nữ.

Hóa ra lại có vài người đàn ông khác khi gần gũi với vợ cũng biến thành đậu hũ non.

Chuyện này như dị/ch bệ/nh lan khắp làng, khiến đàn ông ai nấy đều run như cầy sấy.

​Thấy vậy, mẹ tôi lặng lẽ quay về nhà.

Bà lén lút lấy từ tủ ra một gói đồ, đóng cửa phòng lại không ra ngoài nữa.

Tôi nhân cơ hội trốn xuống hầm thăm em gái tôi, chưa tới cửa đã nghe tiếng gọi vui mừng: "Chị đến rồi."

Như mọi lần, tôi áp mặt vào khe cửa.

Nụ cười trên mặt em tươi tắn như thuở ấu thơ.

Em gắng gượng kéo xích đến gần tôi.

Khoảnh khắc ấy, dường như em gái tôi thực sự đã trở lại.

​Cách một tấm ván gỗ, tôi không thể chạm vào người em, chỉ thì thầm hỏi dạo này em thế nào.

"Chị yên tâm, em nuôi dưỡng cơ thể rất tốt, không lâu nữa sẽ hồi phục."

Tôi vui mừng nhìn em, lòng tràn ngập hạnh phúc.

​Nhưng em chợt từ từ cúi đầu, khi ngẩng lên, giọng nói lại đượm vẻ đáng thương n/ão nề: "Nhưng chị à, nếu muốn em khôi phục hoàn toàn, vẫn cần thêm một thứ."

Tôi ngạc nhiên nhìn em, vội nói: "Cần gì? Chị sẽ đi tìm."

Ánh mắt em lóe lên vẻ vui sướng, đôi mắt ngả sang màu vàng trắng.

"Lần trước em hút tinh khí vẫn chưa đủ, muốn phá vỡ hoàn toàn phong ấn của mẹ, phải tìm được hạt ngọc vàng."

​Tôi lẩm bẩm: "Hạt ngọc vàng? Tìm ở đâu?"

Em chỉ tay về phía phòng mẹ tôi.

Tôi kinh ngạc hỏi: "Là hạt ngọc mẹ đeo trên cổ?"

Em gật đầu.

​Mấy năm trước, mẹ tôi từ trên núi về, như nhặt được báu vật, cứ mãi đóng kín cửa phòng.

Lúc ra ngoài, trên cổ bà đã đeo thêm chuỗi hạt, nhìn cũng chẳng có gì lạ, chỉ là hạt đậu tròn làm bằng vàng.

Khi ấy, bà nói với hai chị em tôi: "Đây là phúc lành trời ban, thần tiên phù hộ."

Cũng từ đó, mẹ tôi bắt đầu làm món đậu hũ đ/ộc nhất vô nhị trong làng.

Giờ nghĩ lại, chuỗi hạt ngày ấy hẳn là có liên quan đến những chuyện quái đản trong làng.

​"Chị nhớ kỹ, chỉ có lấy được hạt ngọc vàng mới giúp được em."

Để em gái tôi sớm hồi phục, tôi gật đầu quyết liệt.

​8

​Từ khi đàn ông trong làng mắc bệ/nh quái á/c, họ đều rút về nhà, không dám ra ngoài ăn chơi nữa.

Nhưng tai họa không tránh được bằng cách trốn như chim cút.

Da thịt họ lở loét rơi rụng, nhưng mạng sống không hề suy giảm.

Nỗi đ/au và sự sợ hãi vẫn bủa vây họ từng ngày.

​Không chỉ vậy, mỗi đêm dân làng đều nghe tiếng đậu rơi lộp độp.

Như có ai rải đậu xuống đất, lăn lóc trên sàn nhà và phát ra âm thanh.

Nhưng mỗi lần bật đèn, trong nhà chẳng thấy gì.

Cứ thế, mọi người đồn là m/a ám.

​Không khí k/inh h/oàng bao trùm khắp làng, chỉ trừ 2 nhà.

Một là nhà tôi, mẹ tôi từng tà/n nh/ẫn biến em gái tôi thành thứ kinh dị, đương nhiên chẳng tin vào m/a q/uỷ.

Dạo này không ai dám đến hưởng thụ em, mẹ tôi không ki/ếm được tiền, ngày ngày nằm trong sân than trời trách đất.

​Nhà còn lại là nhà bà Khang hàng xóm.

Sau đêm đó, không ai dám bén mảng đến sân nhà bà ta.

Nhưng đường ki/ếm tiền bị c/ắt đ/ứt, có kẻ không chịu nổi.

Cường Tử nhà bà ta đòi tiền không được, suốt ngày gào khóc ch/ửi bới.

"Làng mình không có khách, bà sang làng khác b/án đi!"

"Tôi không quan tâm, tối nay nhất định phải gỡ gạc lại số tiền đó."

"Bà già này không chịu đưa tiền, có tin tôi b/án bà cho sò/ng b/ạc không?"

​Nghe những lời ấy, tôi cũng thấy xót xa cho bà Khang.

Chiều muộn, tôi lén đến trước phòng mẹ tôi, thấy bà đang ngủ say trên giường.

Nhân cơ hội này, tôi cầm kéo, nhẹ nhàng mở cửa.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm