thân người da rắn

Chương 3

24/01/2026 08:59

Bọn đàn ông đột nhiên im bặt, dán mắt vào đường cong quyến rũ của chị mà nuốt nước bọt ừng ực.

Tôi cầm d/ao chặn trước người chị gái.

"Đứa nào tới gần tao ch/ém ch*t!"

Bọn chúng lại cười ồ lên.

"Chuyện người lớn đây, Cột ra ngoài đi! Lớn rồi hẳn theo anh em hưởng thụ!"

"Thằng Cột sợ không có phúc hưởng thụ chị ruột nó đâu!"

"Khó nói lắm, mấy hôm nay không tới, biết đâu nó chén riêng ở nhà rồi! Chẳng thế mà liều mạng cản cửa!"

Tiếng cười đùa vang lên nhốn nháo.

Mắt tôi đỏ ngầu, đi/ên cuồ/ng vung d/ao về phía đám người. Chúng đều đáng ch*t!

Không biết từ đâu, lũ đàn ông lôi ra cây gậy đ/ập mạnh vào cánh tay tôi, ghì ch/ặt tôi xuống đất.

Đang giãy giụa, bỗng bọn chúng như thấy phải thứ gì kinh khủng, hít hà rồi hét thất thanh bỏ chạy.

Tôi ngơ ngác bò dậy, ngoảnh lại nhìn. Chị gái vẫn nằm nghiêng trên giường.

Chị thở dài:

"Ra ngoài đi, chị mệt rồi."

Nhìn ổ khóa bị phá hỏng, tôi gi/ật mình tỉnh ngộ.

"Chị! Mẹ đang hại chị! Thứ trong bình hoa lam không được bôi lên người!

Chị! Chạy đi! Lúc này không có ai cả!"

Chị gái im lặng, bất động.

Tôi sốt ruột chạy tới kéo chị dậy. Da chị lạnh ngắt và trơn nhớt khiến tôi không sao nắm được.

"Cột! Đồ ng/u ăn cháo đ/á bát!"

Mẹ tôi mặt đằng đằng ôm chiếc bình hoa lam mới đứng sau lưng.

5

Bình hoa lam mới của mẹ còn hôi hám hơn cái cũ.

Bà đeo khẩu trang nhăn mặt, xúc một cục lớn đắp lên mặt chị.

Vừa làm vừa lẩm bẩm: "Phương Y này, mẹ làm thế là tốt cho con. Đàn bà xinh đẹp thì đỡ khổ, con nói phải không?

Mẹ cũng không muốn ép con tiếp khách, nhưng nhà ta chỉ còn mỗi thằng Cột. Mẹ bất tài, hai mẹ con phải chung lưng nuôi nó lớn, cưới vợ đẻ con thì nhiệm vụ mới xong.

Đừng trách mẹ, đàn bà ai chẳng qua cửa ải này?"

Chị gái im phăng phắc để mặc mẹ đắp mặt.

Tôi không nhịn được xen vào: "Con không cần cưới vợ đẻ con! Lớn lên con tự nuôi được mình, không cần chị..."

"C/âm miệng!" Mẹ tôi đùng đùng nổi gi/ận.

Vừa đắp xong cho chị, bà vừa lau tay vừa ngoáy tai lôi tôi ra khỏi phòng. "Đồ ngốc! Mày nói thế chị mày không thèm ki/ếm tiền nữa thì sao!"

"Con không cần chị b/án thân ki/ếm tiền!"

Mẹ khịt mũi: "Không cần? Chị mày nằm đó một cái ki/ếm mấy chục triệu, xem đám đàn ông làng này đi làm cả năm không bằng chị mày ngủ một giấc! Được voi đòi tiên, cút!"

Định nói thêm, thấy mẹ cầm roj liễu, tôi im bặt. Phải tìm cách cho chị trốn thôi!

Dùng thứ trong bình hoa lam, chị tôi còn xinh hơn trước.

Nhưng hơn chục ngày trôi qua, không một gã đàn ông nào tới nhà.

Mẹ tôi sốt ruột đi quanh cổng, dân làng tránh xa nhà tôi.

Thấy chú Ba đi ngang, mẹ vội túm áo:

"Chú Ba! Lâu không tới chơi, vào đi!"

Chú ta như gặp m/a, quay đầu bỏ chạy.

Mẹ tôi mất mặt, nhận ra chuyện chẳng lành.

Bà lôi dì Triệu sang chơi. Tới cổng, dì nhất quyết không chịu vào.

Bị mẹ tra hỏi dồn, dì liếc nhìn phòng chị tôi rồi thều thào: "Cả làng đồn cô ấy bị m/a nhập mới xinh lạ thường."

"Nhảm nhí! Con gái tôi, tôi không biết à?"

Chưa hả gi/ận, mẹ xông ra cửa gào thét: "Đồ vô lại! Thằng nào gh/en tỵ với Phương Y nhà tôi thì có! Nói bậy coi chừng đẻ con không đít!"

Nói rồi bà xông vào phòng lôi chị tôi ra.

Giữa trưa nắng gắt, chị tôi mặc mỗi chiếc váy lụa bị mẹ kéo ra đường, chân đất đứng giữa phố.

"Mọi người ra xem này! M/a nào dám phơi nắng thế này!"

Dân làng mê xem hí trường, nghe động liền ùa ra hết.

Da chị tôi trắng bóc dưới nắng như phát sáng.

Đàn ông trợn mắt, đàn bà cũng ngây người.

Ai đó trong đám đông thốt lên: "Đẹp quá!"

Các bà tỉnh ngộ, túm tụm bàn tán: "Nhà này ế khách nên lôi con bé ra câu dẫn đàn ông đó mà", "hai mẹ con đều không biết x/ấu hổ".

Thằng đ/ộc thân năm xưa tiêu hết gia sản để chiếm đoạt đêm đầu của chị, giờ thấy chị liền cởi áo chạy tới che nắng.

Thấy vậy, lũ đàn ông khác ùa vào sờ soạng dưới danh nghĩa "che nắng".

Mẹ tôi cười lạnh, gi/ật phắt chị vào nhà.

Bọn đàn ông nhìn thèm mà không chạm được, lảng vảng trước cổng.

Thím Ba thấy chú Ba cũng chen trong đám đông, gi/ận tím mặt.

"Nhà này! Ông không bảo Phương Y bị m/a nhập, mặt l/ột da x/ấu lắm sao..."

Chưa dứt câu, chú Ba đã t/át bốp vào mặt thím.

"Cút về! Chuyện đàn ông đàn ang gì mà đàn bà xen vào!"

Thím Ba nức nở không chịu đi, mấy bà khác kéo về phòng khuyên nhủ: "Đàn ông là trời, sao lại làm chồng mình phật ý."

Chú Ba nịnh nọt mẹ tôi: "Chị cả ơi, toàn tại em s/ay rư/ợu nói nhảm, con nhỏ ng/u ngốc lại tin thật."

Hắn nuốt nước bọt tiếp: "Phương Y càng lớn càng xinh, m/a làm sao được! M/a nào dám đứng giữa nắng thế này!"

Mẹ tôi bĩu môi giơ tay.

Chú Ba vội móc túi đặt hai ngàn tệ vào lòng bàn tay bà.

Mẹ gật đầu ra hiệu cho hắn vào.

Chú Ba cười mắt híp lại: "Được rồi, để em vào dỗ dành cháu!"

Bọn đàn ông nhìn bóng lưng hắn vào phòng chị tôi, gh/en tức đỏ mắt.

Tiếng chị vọng ra khiến chúng càng phấn khích, không đứa nào chịu rời khỏi cổng nhà tôi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Sau Khi Ly Hôn Với Vị Chỉ Huy Điên Cuồng Cấp Cao Nhất

Chương 15
Chồng tôi mang về một dẫn đường bị thương nặng. Sau khi tự tay cứu chữa cho cậu ấy xong, trước mắt tôi đột nhiên xuất hiện vô số dòng bình luận. [Đây chính là bé thụ chính sao? Đáng yêu quá đi! Đứng cạnh công chính đẹp đôi thật đấy!] [Nhưng chẳng phải công chính đã kết hôn rồi sao? Mặc dù bạn đời của anh ấy chỉ là một dẫn đường cấp B.] [Thì sao chứ? Chẳng qua chỉ là nam phụ pháo hôi thôi mà. Bé thụ nhà chúng ta là dẫn đường cấp S đấy, là bạn đời định mệnh của công chính.] [Ai hiểu được cảm giác thích nhất kiểu thiết lập này không? Bình thường công chính là hình mẫu đạo đức hoàn hảo, nhưng vì tình yêu đích thực mà bất chấp tất cả. Chỉ nghĩ thôi đã thấy kích thích rồi!] [Đúng thế! Nam phụ chỉ là tấm nền pháo hôi dùng để tăng thêm cảm giác cấm kỵ và cao trào cho câu chuyện mà thôi.] ... Tôi nhìn những dòng bình luận ấy. Đầu ngón tay khẽ khựng lại. Nam phụ pháo hôi mà bọn họ nhắc tới... Hình như chính là tôi?
1.53 K
3 Bí mật vỡ lở Chương 15
4 Cha của cô ấy Chương 23
5 Linh Hồn Giao Thoa Chương 12
7 Mất Nét Chương 10.
8 Thay Muội Gả Chương 18

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Sau Trọng Sinh, Tôi Lại Rung Động Với Chồng Cũ

8
Tôi phí hết tâm cơ bẻ cong Hạ Vân Phàm, cùng anh đi qua gần hai mươi năm mưa gió. Từ tay trắng gây dựng sự nghiệp, đến cùng nhau đăng ký kết hôn ở nước ngoài, tôi từng cho rằng chúng tôi sẽ nắm tay nhau đi hết đời này. Nhưng tình yêu nồng cháy rồi cũng bị năm tháng mài mòn. Chúng tôi bắt đầu lạnh nhạt, bắt đầu cãi vã, bắt đầu nhìn nhau mà chán ghét. Ngày tôi xé nát giấy đăng ký kết hôn, tôi tưởng cuối cùng mình cũng được tự do. Không ngờ ngay hôm đó, anh gặp tai nạn máy bay, còn tôi chết trong một vụ tai nạn xe. Vừa mở mắt ra lần nữa, tôi và Hạ Vân Phàm cùng quay về năm mười tám tuổi, trở lại ngày đầu tiên gặp nhau. Lần này, tôi quyết định không bẻ cong anh nữa. Không theo đuổi anh nữa. Không yêu anh nữa.
Boys Love
Hiện đại
0