Người Giấy Quay Về

Chương 5

24/01/2026 09:07

Livestream: [Thôi đi, Kiều Thần Ca đã nhắc mấy lần rồi? Có ai nghe đâu?]

[Đây không phải tiệm đồ hàng mã của Văn Nhân sao, tại sao lại thế này??]

7

Tôi bước tới, vỗ một chưởng vào đỉnh đầu Văn Nhân. Ngay lập tức, cô ta ọe ra một cục giấy đen ch/áy xém, ngồi bệt xuống đất trông thảm hại.

Bên cạnh cô ta là âm bài thờ q/uỷ đồng tử.

Miếng âm bài vốn được cất trong túi có nắp bên hông, không hiểu sao lại rơi ra.

Tôi ngồi xổm xuống, ấn vào linh đài của cô ta rồi nói nhỏ chỉ đủ hai người nghe:

"Văn Nhân, ta không lấy mạng ngươi, nhưng ngươi phải trả giá cho sự ng/u dốt của mình."

Nói xong tôi đứng dậy, mặc kệ Văn Nhân muốn nói gì.

Livestream n/ổ tung:

[Khoan đã, thứ rơi ra từ người Văn Nhân là gì thế?]

[Trông như miếng phật bài.]

[Phật bài thì được, nhưng sao lại rơi? Túi cô ấy có nắp mà?]

[Đó là âm bài đấy.]

[Cái gì???]

[Lại còn là âm bài thờ q/uỷ đồng tử, gh/ê thật.]

Tôi liếc nhìn mọi người, chỉ tay về phía Văn Nhân:

"Ai tốt bụng đưa ảnh hậu Văn Nhân lên giường dùm."

Nam khách mời lúc nãy giơ tay chỉ thẳng mặt tôi:

"Cô đã làm gì chị Văn Nhân?"

Tôi lạnh lùng quét mắt:

"Nghe không hiểu tiếng người thì về học lại đi, đừng phí thời gian thiên hạ."

Livestream: [Sự cay nghiệt của Kiều Thần Ca là bản năng sao?]

[Sao tình huống thế này mà cô ta vẫn ăn nói khó nghe thế?]

[Danh tiếng cô ta giờ tệ thế này chắc cũng do cái miệng? Nhưng mà cô ta thật sự biết cả Đông Tây sao?]

[Làm gì có chuyện đó? Đạo hạnh cao thâm nào bỏ tử vi tứ trụ đi học chiêm tinh?]

Tôi lười quan tâm, quay về phòng.

Trần Thúc đứng trong đó hỏi: "Tiểu thư tính sao?"

Ánh mắt tôi lóe lên hàn ý: "Văn Nhân tự chuốc họa, hơn nữa làm nhiều việc á/c, đáng bị báo ứng."

Gương mặt giấy của Trần Thúc nhếch lên nếp nhăn: "Tiểu thư không mềm lòng là tốt rồi."

8

Sáng hôm sau, khi Văn Nhân bước ra, tất cả ch*t lặng.

Hôm trước, cô ta còn rạng rỡ, khuôn mặt hơn 30 tuổi không nếp nhăn, da láng mịn không lỗ chân lông.

Trông còn tươi trẻ hơn thiếu nữ 18.

Vậy mà chỉ một đêm, cô ta già đi cả chục tuổi.

Đuôi mắt xếch ngày xưa giờ chi chít vết chân chim, mắt đục ngầu, lỗ chân lông, tàn nhang, mụn thi nhau nổi lên.

Mọi người đứng hình, không thốt nên lời.

Livestream: [Sao lại thế này?]

[Chắc do nuôi q/uỷ phản phệ, q/uỷ đồng tử đấu không lại người giấy điểm nhãn.]

[Tôi không tin, cô ấy tốt thế sao lại nuôi q/uỷ???]

[Đây chắc là makeup hiệu ứng, đoàn làm phim đáng ch*t, sao lại cho nhân vật thế này??]

[Fan không tin thì thôi, sự nghiệp cô ta xong rồi, chờ xem đi.]

Văn Nhân ngồi xuống bàn do đoàn chuẩn bị, không dám nhìn ánh mắt mọi người, tay r/un r/ẩy.

Có người khẽ hỏi tôi: "Kiều Thần Ca, cô thật sự biết cả Đông Tây à?"

Tôi không nhịn được: "Đó không phải lá số chiêm tinh, là Thất Chính Tứ Dư, đồ ng/u!"

Livestream: [Trời đất, buồn cười thật...]

[Tôi bị mấy người dắt mũi thật rồi, không ngờ Kiều Thần Ca biết Thất Chính Tứ Dư.]

[Nghe có vẻ gh/ê g/ớm...]

Mọi người ngớ người, lục tìm hiểu mới biết đó là gì, mặt mũi ngượng ngùng.

Chỉ có một cô gái hỏi về tình trạng Văn Nhân: "Cô... hôm qua cô nói người giấy hồi môn, người cản đường ắt ch*t, liệu chị Văn Nhân có..."

Tôi liếc nhìn cô ta, lạnh nhạt: "Ch*t thì không, nhưng muốn sống tốt cũng khó."

Có người chợt nhớ ra: "Chị Văn Nhân không phải chủ tiệm đồ hàng mã sao? Sao lại bị cản đường?"

Tôi cười khẩy: "Cô ta không phải chủ, tôi mới là chủ."

Livestream: [??? Cái gì???]

[Giả à, Kiều Thần Ca là chủ tiệm? Sao không nói sớm?]

[Nói sớm mấy người tin không? Danh tiếng cô ấy vốn dĩ đã không tốt.]

[Tôi nghĩ Kiều Thần Ca đúng là chủ tiệm, hôm đầu cô ấy đã ám chỉ rồi mà không ai tin.]

[Ông bà nói không sai, lời lành khuyên kẻ đáng ch*t.]

Các khách mời sững sờ, mặt mũi khó tin.

Nam khách mời hay nịnh Văn Nhân đột nhiên công kích: "Cô là chủ thật sao không c/ứu người từ đầu? Cố tình làm khó chị Văn Nhân à?"

Tôi chép miệng, đặt cốc sữa đậu xuống.

"Thứ nhất, tôi đã nhắc các người không chỉ một lần."

"Thứ hai, Văn Nhân dùng q/uỷ đồng tử hại tôi, sao tôi phải c/ứu? Tôi là bồ t/át à, hay tượng Phật Lạc Sơn dẹp đi để tôi ngồi vào à?"

Câu nói gây chấn động, leo thẳng top search.

Livestream: [Không quan tâm thật giả, Kiều Thần Ca ch/ửi hay đấy, từ hater thành neutral.]

[Cô ta nói nhảm, cô ta bảo sao cũng được?]

[Tôi nhớ đêm chia phòng, khi Kiều Thần Ca đòi phòng chính, Văn Nhân có vẻ mừng.]

[Đừng bịa đặt, chờ thư kêu gọi nhé.]

Mọi người sửng sốt, có người lắp bắp:

"Kiều Thần Ca, cô nói gì thế?"

Nam khách mời tiếp lời: "Cô đang vu khống đấy biết không? Chuẩn bị ăn cơm tù đi."

Tôi bực đến phát đi/ên, liếc camera quyết định kết liễu sự nghiệp Văn Nhân. "Cô ta debut 12 năm trước, 20 tuổi. Năm đầu chỉ đóng vai phụ thứ năm, vậy mà bốn diễn viên nữ trước đó trong ba năm lần lượt giải nghệ hoặc mờ nhạt, nữ chính ba năm sau còn ch*t vì u/ng t/hư. Còn cô ta, thăng tiến vùn vụt, thuận lợi khó tin."

"Năm Văn Nhân 25 tuổi, bị chụp mặt mũi thân hình xuống cấp, ngay hôm sau hồi xuân, th/uốc tiêm trẻ hóa mới nhất còn không nhanh thế."

Livestream: [Tôi nhớ vụ này, lúc đó Văn Nhân 25 tuổi mà xuống sắc như 35.]

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Trúc Mã Không Yêu Tôi

Chương 13.
Tại nhà chàng trai mà tôi thầm thương trộm nhớ, tôi vô tình bắt gặp một cô gái đang quấn khăn tắm. Chắc cô ấy vừa tắm xong, tóc vẫn còn nhỏ nước, hai má ửng hồng. Cửa phòng ngủ chính vẫn mở, bên trong là một khoảng tối mờ ám. Thật khó để tôi không liên tưởng đến những chuyện đã xảy ra giữa bọn họ. Tôi thậm chí còn lờ mờ ngửi thấy chút mùi tanh lợm giọng phảng phất trong không khí. Tiêu Hoài à Tiêu Hoài, chàng trai tôi đã thích mười năm trời, hôm nay đã xảy ra quan hệ với cô gái khác mất rồi. Đoạn tình cảm đơn phương kéo dài đằng đẵng suốt mười năm, đến giây phút này, tôi cuối cùng cũng đã triệt để bỏ cuộc.
22.72 K
10 Đêm Nay Trăng Sáng Rơi Vào Lòng Ta Chương 11: Ngoại truyện

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Sau Khi Thanh Mai Trúc Mã Thay Lòng, Tôi Và Kẻ Thù Không Đội Trời Chung HE

Chương 18
Cậu đàn em vốn an phận thủ thường, lúc nào cũng ngoan ngoãn sau lưng trúc mã Giang Chỉ Độ đột nhiên đổi tính. Cậu ta bắt đầu tung chiêu theo đuổi Giang Chỉ Độ một cách dồn dập, điên cuồng. Đã thế còn vỗ ngực tuyên bố mình là người trọng sinh về, bảo rằng cậu ta và Giang Chỉ Độ mới là chân ái của đời nhau. Hiện tại trúc mã đối tốt với tôi chẳng qua là vì chưa nhận ra lòng mình mà thôi. Chưa dừng lại ở đó, cậu ta còn phán một câu xanh rờn: Định mệnh đời tôi lại chính là Bạc Lẫm - kẻ thù không đội trời chung với tôi. Tôi: ??? Gió tầng nào gặp mây tầng đó, nhưng gió kiểu này thì chém hơi căng rồi đấy. Đối mặt với những lời nhảm nhí này, ban đầu trúc mã của tôi cũng chẳng buồn chấp. Nhưng mưa dầm thấm đất, trước sự tấn công dồn dập và nhiệt tình của cậu đàn em, hắn bắt đầu dao động, để tâm đến đối phương nhiều hơn và dần bỏ rơi tôi. Ồ, thôi được rồi. Tôi quay đầu đi kiếm mối khác tìm niềm vui liền. Sau này, khi đã thuận lợi hẹn hò với trúc mã, cậu đàn em kia hớn hở chạy đến trước mặt tôi diễu võ dương oai. Tôi giật bắn mình, tâm hồn chấn động. Đậu má, sao không nói sớm! Tôi với tên kẻ thù kia sắp hôn đến rách cả môi luôn rồi đây này.
Boys Love
Đam Mỹ
Hiện đại
4
Nợ Dao Chương 22
Họa Tình Chương 8
Bối Lặc Gia Chương 9