Kết âm thân

Chương 8

24/01/2026 08:48

Vốn là đồ bằng giấy, chả trách nhẹ bẫng.

Tôi ch/ửi thề một câu, cắn phập vào mặt nó gi/ật mạnh. Tên thổi kèn này bị tôi cắn nát nửa đầu, sau đó tôi túm lấy mấy hình nhân bên cạnh, x/é tan thành từng mảnh. Gió âm thổi qua cuốn chúng đi khắp nơi.

Tên chú rể che mặt, chỉ để lộ một con ngươi to đùng qua kẽ tay, chằm chằm nhìn tôi. Tôi đứng dậy thở hồng hộc, người đầy m/áu, gào vào mặt hắn: "Mau lên! Ngươi cũng dám đụng đến chị tao? Ngươi xứng sao? Đến đây! Ngươi ch*t thành m/a, lẽ nào tao không thể? Tao ch*t cũng kéo theo cả nhà ngươi!"

Tên chú rể đứng xa xa nhìn, từ từ buông tay xuống. Khuôn mặt hắn bị ăn mòn, nhưng tôi thấy rõ vẻ kinh hãi trong đôi mắt ấy. Hắn quay đi, biến mất trong màn đêm.

Tôi kiệt sức ngồi bệt xuống đất, thở yếu ớt như ngọn đèn trước gió, cố gắng giữ cho mình tỉnh táo.

Đến sáng, bác và cao nhân mới tới. Thấy tôi ngồi dưới đất, họ vội kiểm tra vết thương. Cao nhân hỏi thăm, tôi đáp mình bị thương khá nhiều.

Dưới ánh mặt trời, tôi xem lại người mình, phát hiện những vết thương đã biến mất cách kỳ lạ. Thay vào đó là những vết móng vuốt và răng cắn màu đen kịt in hằn trên da th!t.

Cao nhân giải thích đây là dấu vết sau khi bị m/a tấn công, khuyên tôi đừng lo, vài hôm dương khí đầy đủ thì chúng sẽ tự tan. Bác gấp gáp hỏi có giúp được chị siêu thoát không, tôi gượng gạo gật đầu.

Ông thở phào đỡ tôi đứng dậy. Tôi lảo đảo quay về bên th* th/ể chị, quỳ xuống đ/ốt vàng mã. Chị đã yên nghỉ.

Nhưng vì tình yêu của chị, tội lỗi tôi càng sâu hơn. Đây là người chị đã yêu thương tôi hết lòng từ khi sinh ra cho đến lúc ch*t đi.

Tôi khóc trong im lặng.

Tôi muốn chuộc tội.

Tôi biết mình sai, nhưng chẳng còn ai đợi tôi nói lời xin lỗi nữa...

Trân trọng người trước mắt... Câu nói đơn giản ấy, tôi phải trả giá bằng nỗi đ/au tột cùng mới thấu hiểu.

Chị ơi...

-Hết-

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Thái tử gia Bắc Kinh vì tình yêu mà làm “nằm dưới”.

Chương 15
Ở bên thái tử gia giới thượng lưu Bắc Kinh suốt ba năm, tôi với hắn gần như đã thử qua mọi tư thế, nhưng hắn chưa từng thừa nhận thân phận của tôi. Cho đến một hôm nọ trong quán bar, tôi phát hiện hắn chắn rượu thay người đàn ông bên cạnh, ánh mắt dịu dàng mang theo ý cười. “Dạ dày Thời Thư không tốt, để tôi uống thay cậu ấy.” Tôi còn chưa kịp phản ứng, đã thấy hàng loạt dòng bình luận hiện lên trên đầu. [Uầy uầy uầy, bản thân cậu Lục cũng bị đau dạ dày mà còn không nỡ để bảo bối Thư Thư khó chịu kìa.] [Người ta là bạch nguyệt quang đó, vừa về nước đã được hưởng đãi ngộ bạn trai chính thức rồi.] [Chỉ có trước mặt bé Thư thì công chính mới dịu dàng thế thôi, chứ với Trần Từ thì khác gì món đồ để phát tiết dục vọng đâu.] [Thái tử gia Bắc Kinh cũng chỉ cam tâm làm bot trước mặt bé Thư, ai nặng ký hơn, nhìn là biết ngay.] Tôi nhìn hộp cháo dưỡng dạ dày tự tay hầm cho hắn một lát rồi thẳng tay ném vào thùng rác. Sau đó đi sang phòng riêng bên cạnh, gọi mười anh chàng cơ bắp cực phẩm, rồi đăng một bài lên vòng bạn bè. [Chia tay rồi. Làm bot suốt ba năm, tối nay ông đây phải đè cả thiên hạ!]
65.86 K
5 Bánh nhân thịt Chương 12
6 Hàng xóm ngon lắm Chương 11
7 Áp lực cực cao Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm