Quái Cá Ao Xanh

Chương 4

24/01/2026 08:38

Đúng là chị. Khi quay lại nhìn, mặt nước chỉ còn những hạt mưa lất phất rơi xuống, chẳng có gì khác.

Tôi theo chị về nhà, xung quanh tỏa ra một mùi hương kỳ lạ, ngửi thấy thèm ăn vô cùng, còn ngon hơn cả sơn hào hải vị trên đời.

Nhà hàng xóm giữa đêm khuya đang nấu món gì ngon thế nhỉ?

Đứa bé cá đang ngủ trong chum nước, khuôn mặt nó ngày càng giống người, thân hình dường như cũng nhỏ lại.

Như thường lệ, tôi ra ao xem mấy con quái vật cá. Dù sao thì chúng cũng liên quan đến An Xuân, biết đâu nhờ chúng mà tìm được cậu ấy.

Trong ao, trống trơn chẳng có gì.

Đúng lúc đó, mùi hương từ nhà hàng xóm xuyên qua màn mưa, quấn quýt quanh người tôi.

Một giọng nói tham lam vang lên: "Ăn con cá này thật sự chữa được b/ệnh cho tôi à?"

"Chắc chắn rồi, đây là cá của Ngư Thần đấy, ăn vào biết đâu còn trường sinh bất lão."

"Con trai ăn nhiều vào, mau lớn để còn cưới vợ."

"Cái nhãn cầu này nhai không nổi, phải chăng chưa chín nhỉ?"

Trong chốc lát, toàn thân tôi lạnh toát, đi/ên cuồ/ng xông vào nhà hàng xóm. Một đám người vây quanh chiếc nồi lớn đang bốc khói nghi ngút, nguồn gốc của mùi hương.

Trong tô sứ đựng vài miếng th!t cá màu nâu sẫm, họ đang ăn ngấu nghiến, thấy tôi đến liền đồng loạt đặt đũa xuống.

Khi nhìn thấy chị đứng sau lưng tôi, sắc mặt họ biến đổi. Hàng xóm nở nụ cười nịnh nọt: "Chị Vãn Vinh, đêm khuya thế này vẫn chưa ngủ à?"

Chị chế giễu đáp: "Các người nghe ai nói đây là con của Ngư Thần?"

"Đây là con của thủy q/uỷ."

Mọi người chợt hiểu ra, vội vàng móc họng nôn mửa. Một bác gái ho sặc sụa, nước mắt giàn giụa: "Cả làng đều bảo đây là con của Ngư Thần mà."

Chị đỡ lấy thân hình chực ngã của tôi, nhìn họ như đang ngắm một đống đồ bỏ đi.

"Con người rốt cuộc sẽ bị lòng tham hại ch*t chính mình."

Nếu không tìm được An Xuân, tôi sẽ ch*t mất. Có lẽ chị hiểu được cảm giác của tôi, chị xoa nhẹ vai tôi, giữa tiếng ho dữ dội của mấy người kia, quyết định: "Mai chúng ta lên núi."

7

Sáng hôm sau, bà Huyền đã đợi chúng tôi dưới chân núi.

Dân làng đều biết chúng tôi chuẩn bị lên núi, tò mò nhìn ngó, thậm chí có người còn chặn chị lại: "Chị Vãn Vinh, nếu chị đi rồi không về, sau này ai sẽ lo việc buôn b/án?"

Chị phẩy tay gạt người đó ra: "Đã có Vạn Sanh."

Anh rể tôi đứng nép sau đám đông, im thin thít.

Dọc theo con đường mòn lên núi, hai bên là những cây cổ thụ cao lớn, cỏ dại mọc um tùm. Chim chóc nơi đây chẳng hề sợ người.

Vết m/áu của An Xuân biến mất sau khi vào núi, chúng tôi cứ thế đi thẳng như ruồi không đầu.

Đi khoảng nửa canh giờ, trước mặt xuất hiện một gò đất nhô lên. Tôi vừa định bước tới thì bỗng cảm thấy có thứ gì đó đang bò sát bên cạnh.

Tiếng sột soạt liên hồi, trong ánh nhìn liếc là một mảng bóng đen lởn vởn.

Tôi vội kéo tay bà Huyền và chị.

Đứa bé cá như cảm ứng được điều gì, oà khóc. Giọng nó khàn đặc khó nghe, chị vừa dỗ dành vừa quan sát xung quanh.

Bà Huyền an ủi vỗ nhẹ mu bàn tay tôi. Bà lấy từ túi ra một miếng ngọc có khắc đầy bùa chú.

Đứng yên một lúc, viên ngọc từ từ phát sáng rồi vụt tắt nhanh chóng.

Bà Huyền nói: "Nơi này không sạch sẽ, ngọc đã hút bớt tà khí. Chúng ta phải nhanh lên."

Đến gần mới biết đó không phải gò đất mà là một ngôi m/ộ.

Bia m/ộ khắc dòng chữ: 【M/ộ Thần Gia】.

Bà Huyền nhíu mày, bước tới dùng tay bốc một nắm đất vụn đưa lên mũi ngửi. Một lúc sau, bà cầm cuốc lên bắt đầu đào.

"Xem thử đây có thật là m/ộ Thần Gia không."

Vì tuổi đã cao, nếu chỉ một mình bà đào thì chẳng biết đến khi nào mới xong. Chị bế đứa bé cá không tiện, thế là tôi cũng xắn tay đào đất.

Một cỗ qu/an t/ài chất lượng hiện ra trước mắt mọi người.

Tôi cảm thấy rờn rợn, bà Huyền nhẹ nhàng đẩy tấm ván qu/an t/ài rơi xuống đất, bốc lên một đám bụi m/ù.

Trong qu/an t/ài không có h/ài c/ốt, mà là một đoạn cầu thang đất dẫn vào bóng tối hun hút.

Ba chúng tôi nhìn nhau. Để phòng trời tối mà vẫn chưa tìm được An Xuân, tôi đã chuẩn bị sẵn đèn pin cho mọi người, giờ chính là lúc dùng đến.

Mùi trong đường hầm rất khó chịu và không một tia sáng. May thay đèn pin vẫn còn đầy điện.

Đi đến cuối cùng là một căn phòng đất giống như nhà ở.

Mở cánh cửa gỗ ra, bụi bặm khiến tôi ho sặc sụa.

Đứa bé cá đã ngủ say trong lòng chị. Nó rất tin tưởng chị.

Bà Huyền bước những bước dài đến gần chiếc bàn, trên đó có bức ảnh giống hệt trong nhà bà.

Ngoài ra còn vài tấm hình khác.

Đó là những bức chụp chung giữa Thần Y và dân làng, có một tấm thu hút sự chú ý của tôi.

Hai bên vị thần y là một nam một nữ, cách ăn mặc của họ rõ ràng không phải dân làng, trông giống gia đình giàu có thời xưa.

Chàng trai dáng người không cao, mắt sáng mũi cao, nở nụ cười thân thiện. Cô gái dáng cao, mắt phượng, ánh nhìn vào ống kính toát lên vẻ kiêu ngạo.

Bà Huyền chỉ vào tấm hình trong tay tôi: "Là người ngoại đạo."

"Từ khi tôi sinh ra, làng này chỉ đón hai người ngoại đạo này."

Dưới tấm hình ghi hai cái tên: Tô Trầm - Tô Hoan.

Đây là điều tôi chưa từng biết đến, không khỏi tò mò: "Sao họ lại đến làng chúng ta?"

Bà Huyền nhớ lại:

"Hồi đó tôi còn nhỏ, chỉ nhớ lờ mờ rằng gia đình hai người ngoại đạo này cũng làm nghề buôn cá."

"Họ từng nói một câu đại nghịch bất đạo: Ngư Thần căn bản không tồn tại."

"Câu nói ấy khi ấy đã gây nên một trận sóng gió."

Trên bàn còn mấy tờ giấy và một cây bút máy hỏng.

Chữ viết trên giấy hầu như không đọc được, chỉ phân biệt được mấy con số, tựa như đang ghi chép số lượng cá và tiền bạc.

Bà Huyền nói:

"Hóa ra Thần Gia năm xưa thật sự là kẻ lừa bịp, hắn lừa dân làng có miếu thờ Ngư Thần, thực chất là tự mình thao túng."

"Đáng trách khi dân làng năm nào cũng chọn thời điểm mang lễ vật lớn đi cúng tế Ngư Thần."

"Giờ nghĩ lại thì toàn vào bụng Thần Gia cả."

Tôi vừa định nói thì bị chị ngắt lời: "Nói dối nhiều thành thật, huống hồ là những lời thần thánh q/uỷ quái này.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Trúc Mã Không Yêu Tôi

Chương 13.
Tại nhà chàng trai mà tôi thầm thương trộm nhớ, tôi vô tình bắt gặp một cô gái đang quấn khăn tắm. Chắc cô ấy vừa tắm xong, tóc vẫn còn nhỏ nước, hai má ửng hồng. Cửa phòng ngủ chính vẫn mở, bên trong là một khoảng tối mờ ám. Thật khó để tôi không liên tưởng đến những chuyện đã xảy ra giữa bọn họ. Tôi thậm chí còn lờ mờ ngửi thấy chút mùi tanh lợm giọng phảng phất trong không khí. Tiêu Hoài à Tiêu Hoài, chàng trai tôi đã thích mười năm trời, hôm nay đã xảy ra quan hệ với cô gái khác mất rồi. Đoạn tình cảm đơn phương kéo dài đằng đẵng suốt mười năm, đến giây phút này, tôi cuối cùng cũng đã triệt để bỏ cuộc.
22.72 K
10 Đêm Nay Trăng Sáng Rơi Vào Lòng Ta Chương 11: Ngoại truyện

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Sau Khi Thanh Mai Trúc Mã Thay Lòng, Tôi Và Kẻ Thù Không Đội Trời Chung HE

Chương 18
Cậu đàn em vốn an phận thủ thường, lúc nào cũng ngoan ngoãn sau lưng trúc mã Giang Chỉ Độ đột nhiên đổi tính. Cậu ta bắt đầu tung chiêu theo đuổi Giang Chỉ Độ một cách dồn dập, điên cuồng. Đã thế còn vỗ ngực tuyên bố mình là người trọng sinh về, bảo rằng cậu ta và Giang Chỉ Độ mới là chân ái của đời nhau. Hiện tại trúc mã đối tốt với tôi chẳng qua là vì chưa nhận ra lòng mình mà thôi. Chưa dừng lại ở đó, cậu ta còn phán một câu xanh rờn: Định mệnh đời tôi lại chính là Bạc Lẫm - kẻ thù không đội trời chung với tôi. Tôi: ??? Gió tầng nào gặp mây tầng đó, nhưng gió kiểu này thì chém hơi căng rồi đấy. Đối mặt với những lời nhảm nhí này, ban đầu trúc mã của tôi cũng chẳng buồn chấp. Nhưng mưa dầm thấm đất, trước sự tấn công dồn dập và nhiệt tình của cậu đàn em, hắn bắt đầu dao động, để tâm đến đối phương nhiều hơn và dần bỏ rơi tôi. Ồ, thôi được rồi. Tôi quay đầu đi kiếm mối khác tìm niềm vui liền. Sau này, khi đã thuận lợi hẹn hò với trúc mã, cậu đàn em kia hớn hở chạy đến trước mặt tôi diễu võ dương oai. Tôi giật bắn mình, tâm hồn chấn động. Đậu má, sao không nói sớm! Tôi với tên kẻ thù kia sắp hôn đến rách cả môi luôn rồi đây này.
Boys Love
Đam Mỹ
Hiện đại
4
Nợ Dao Chương 22
Họa Tình Chương 8
Bối Lặc Gia Chương 9