Thử họa

Chương 12

24/01/2026 08:13

Hứa Lâm chợt nhớ ra điều gì, liếc nhìn chân băng bó của Tiểu Lưu, cái lưng vốn hơi khom bỗng thẳng bật dậy. Anh ta nhoẻn miệng cười, với tay định lấy chiếc máy quay trên lưng Châu Nam Hi: "Để vào ba lô của tôi đi!"

Chiếc ba lô ấy chứa máy tính kết nối hệ thống giám sát. Nếu máy quay lại rơi vào tay Hứa Lâm, mọi thứ sẽ hoàn toàn do hắn kh/ống ch/ế.

Châu Nam Hi gi/ật mạnh máy quay, lùi vội một bước. Ngay khi cậu ấy lùi lại, nét mặt Hứa Lâm đột nhiên biến sắc, tay nắm ch/ặt lấy cánh tay Châu Nam Hi, xoay người gi/ật phắt chiếc máy quay.

Châu Nam Hi suýt ngã nhào, định giằng lại nhưng Hứa Lâm đã vung dùi cui rút đ/ập mạnh vào vai cậu. Một tiếng "bốp" vang lên, Châu Nam Hi đổ sập xuống đất, dây đeo máy quay đ/ứt phựt.

Mọi chuyện xảy ra quá nhanh, tôi chạy vội tới định đỡ Châu Nam Hi dậy thì phát hiện mặt cậu ấy tái mét, khóe miệng chảy m/áu. Cánh tay bị đ/á/nh sưng vếu, lủng lẳng như g/ãy rồi!

Tôi ngẩng đầu quát: "Anh làm cái gì thế?!"

Hứa Lâm bấm nút tua nhanh máy quay. Chiếc máy vẫn ghi hình suốt, kể cả đoạn Châu Nam Hi và tôi thì thầm với nhau. Cả nhóm im phăng phắc.

Hứa Lâm hừ lạnh, lắc lắc cây dùi cui: "Đồ ng/u!" Hắn ném mạnh máy quay xuống đất, rút thẻ nhớ bẻ đôi vứt xuống vũng nước. Đây rõ ràng là hành động diệt chứng!

Nhưng hiện tại chưa có chuyện gì xảy ra... Diệt chứng để làm gì?

Lòng tôi dâng lên cảm giác bất an, hét với Tiểu Lưu: "Chạy mau!"

Tiểu Lưu gi/ật mình tỉnh ngộ nhưng đã muộn! Hứa Lâm vung dùi cui đ/ập thẳng vào đầu khiến hắn ngã sóng soài. Xong xuôi, hắn quay sang nhìn tôi: "Phan Phan, sao em không nghe lời? Đã nói là tôi sẽ cùng em ra ngoài, còn hai người này sẽ bị giam h/ồn biến thành chuột mặt người. Sao em còn muốn c/ứu họ?"

Tiểu Lưu vốn đã què chân, giờ lại trúng đò/n, nằm rên rỉ thều thào. Châu Nam Hi g/ãy tay không thể tự đứng dậy. Hứa Lâm bước về phía tôi, ánh mắt sắc lẹm đ/âm vào Châu Nam Hi khiến cậu sợ hãi ôm ch/ặt chân tôi.

Tôi quay người tìm vật tự vệ nhưng không thấy gì. Trong vô thức, tôi gi/ật cành cây đang đóng con chuột nhỏ bên cạnh, che chở cho Châu Nam Hi: "Đừng lại gần! Mình ra ngoài trước đã được không? Chuyện ở đây chúng tôi sẽ không tiết lộ, cứ bảo là m/a ám được không?"

Giọng tôi r/un r/ẩy: "Anh đổ cái ch*t của Hoàng Nhược Du cho tôi, Tiểu Lưu và Châu Nam Hi sẽ giả vờ mất h/ồn biến thành chuột mặt người! Chỉ cần để chúng tôi sống, chúng tôi nghe theo hết!"

Châu Nam Hi gật đầu lia lịa. Nhưng Hứa Lâm chỉ cười gằn: "Nhưng cái ch*t của Hoàng Nhược Du và Tiểu Trần phải có kẻ đền mạng. Trên camera em đã thành m/a rồi, nên em phải ch*t thật."

"Không đúng, trên camera không gọi là m/a mà là oan h/ồn trước khi ch*t. Tôi sẽ làm một video giải thích về cái ch*t kỳ lạ của em, hay hơn cả vụ Lam Khả Khả ngày trước."

"X/á/c Tiểu Trần tôi đã chuyển về phòng cũ, lúc em bị chuột chui vào x/á/c, cắn x/é nát bét thì sẽ giống y hệt cách ch*t của hắn."

"Còn Tiểu Lưu và Châu Nam Hi, tôi sẽ không để họ ch*t... Mất h/ồn ư? Có cả đống cách!"

Hóa ra từ đầu hắn đã không định cho tôi sống! Cành cây trong tay tôi run lẩy bẩy, con chuột nhỏ vô tình rơi trúng mặt Châu Nam Hi khiến cậu hét thất thanh.

Hứa Lâm bực tức giơ dùi cui định đ/ập xuống tôi.

Ngay lúc ấy, Tiểu Lưu đột nhiên thét lên. Một bóng đen co quắp chỉ cao nửa người đã xuất hiện sau lưng Hứa Lâm từ lúc nào. Khi hắn giơ dùi cui lên, bóng đen với cánh tay đen ch/áy vòng qua ôm ch/ặt lấy eo hắn, há miệng cắn phập vào mảng th!t mềm.

Hứa Lâm gào thét. Nhìn thấy th* th/ể ch/áy đen biến mất trước đó, mặt hắn tái nhợt. Hắn vung dùi cui đ/ập vào đầu x/á/c ch*t.

Một tiếng rắc, đầu lìa khỏi cổ. Từ vết đ/ứt, lũ chuột chui ra rào rào. Nhìn cảnh tượng ấy, toàn thân tôi dựng đứng. Không hiểu sao tôi bỗng có sức mạnh, đỡ Châu Nam Hi dậy đẩy đi: "Chạy mau!"

Nhân lúc Hứa Lâm và x/á/c ch*t giằng co, tôi chạy tới lôi Tiểu Lưu lên, cõng trên lưng hối hả đuổi theo Châu Nam Hi hướng về cổng làng. Phía sau vang tiếng gào thét của Hứa Lâm và tiếng chuột kêu chít chít.

Tôi cõng Tiểu Lưu bước từng bước khập khiễng, ngã lại đứng dậy, lết đi trong bùn đất. Châu Nam Hi chạy được một đoạn nghe tiếng động phía sau, thấy tôi cõng Tiểu Lưu liền dùng tay lành giúp đỡ. Không ai dám ngoái lại hay hỏi thăm số phận Hứa Lâm.

Có lẽ do th* th/ể ch/áy đen xuất hiện đã kích hoạt tiềm năng con người. Ba chúng tôi lếch thếch vượt qua vũng nước, bùn lầy, cuối cùng cũng tới chỗ đỗ xe ở cổng làng.

Tới nơi, Tiểu Lưu ngất xỉu vì vết thương nặng. Tôi móc điện thoại thấy có một vạch sóng, vội báo cảnh sát. Giờ phút này, mạng sống là trên hết. Chỉ khi thấy cảnh sát, chúng tôi mới cảm thấy an toàn.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Thái tử gia Bắc Kinh vì tình yêu mà làm “nằm dưới”.

Chương 15
Ở bên thái tử gia giới thượng lưu Bắc Kinh suốt ba năm, tôi với hắn gần như đã thử qua mọi tư thế, nhưng hắn chưa từng thừa nhận thân phận của tôi. Cho đến một hôm nọ trong quán bar, tôi phát hiện hắn chắn rượu thay người đàn ông bên cạnh, ánh mắt dịu dàng mang theo ý cười. “Dạ dày Thời Thư không tốt, để tôi uống thay cậu ấy.” Tôi còn chưa kịp phản ứng, đã thấy hàng loạt dòng bình luận hiện lên trên đầu. [Uầy uầy uầy, bản thân cậu Lục cũng bị đau dạ dày mà còn không nỡ để bảo bối Thư Thư khó chịu kìa.] [Người ta là bạch nguyệt quang đó, vừa về nước đã được hưởng đãi ngộ bạn trai chính thức rồi.] [Chỉ có trước mặt bé Thư thì công chính mới dịu dàng thế thôi, chứ với Trần Từ thì khác gì món đồ để phát tiết dục vọng đâu.] [Thái tử gia Bắc Kinh cũng chỉ cam tâm làm bot trước mặt bé Thư, ai nặng ký hơn, nhìn là biết ngay.] Tôi nhìn hộp cháo dưỡng dạ dày tự tay hầm cho hắn một lát rồi thẳng tay ném vào thùng rác. Sau đó đi sang phòng riêng bên cạnh, gọi mười anh chàng cơ bắp cực phẩm, rồi đăng một bài lên vòng bạn bè. [Chia tay rồi. Làm bot suốt ba năm, tối nay ông đây phải đè cả thiên hạ!]
81.54 K
4 Hàng xóm ngon lắm Chương 11
7 Bánh nhân thịt Chương 12
8 Áp lực cực cao Chương 13
12 Ai cũng ngã thôi Chương 11

Mới cập nhật

Xem thêm

Biết Trước Kết Cục, Tôi Cướp Luôn Nam Chính

Chương 15
Đang trong thời gian yêu đương mặn nồng với bạn trai quen qua mạng. Bố mẹ bỗng bảo tôi về nhà để liên hôn. Tôi không hề do dự mà từ chối. “Để em gái đi đi, dù sao nó cũng không có bạn trai.” Đúng lúc ấy, trước mắt tôi đột nhiên xuất hiện những dòng bình luận trôi nổi. 【Kế hoạch của nữ chính thành công rồi! Bảo bạn trai mình đi yêu qua mạng với chị gái, quả nhiên con ngốc đó không chịu gả vào hào môn nữa.】 【Nữ chính tay trái là thái tử gia nhà giàu, tay phải là cún con tình nhân. Đợi cô ấy ngồi vững vị trí thiếu phu nhân hào môn rồi thì cả nhà nữ phụ đừng hòng có ngày yên ổn.】 【Sau này nữ phụ phát hiện mình bị lừa nên đi chất vấn em gái. Kết quả là gặp “tai nạn xe ngoài ý muốn”, vừa mù vừa điếc còn bị cụt chân. Đây chính là cái giá phải trả khi đối đầu với đại nữ chính của chúng ta!】 Tôi rùng mình một cái. Lập tức gọi bố mẹ đang thất vọng quay lại. “À thì…” “Con đồng ý gả cho Chung Du.”
Hiện đại
Ngôn Tình
0
Ngực to thì sao? Chương 11
Nốt ruồi kiêu Chương 15
Học cách buông Chương 10.
Nguyện Nguyện Chương 10
Ai cũng ngã thôi Chương 11