Cóc Vàng

Chương 3

24/01/2026 08:10

8

Mẹ biết anh trai tôi đang ngồi quay lưng lại, không nhìn thấy cửa.

Bà cũng hiểu anh muốn biết sự thật.

Tôi cúi đầu tránh ánh mắt mẹ, "Mẹ nói đúng, bác sĩ bảo anh không sao, chỉ cần nghỉ ngơi nhiều."

Mẹ hài lòng bỏ đi.

Chẳng mấy chốc, bà bưng bát cháo đảng sâm hâm nóng lên cho anh.

Trong nồi cháo còn nửa con gà mái già, mùi thơm bốc lên khiến tôi nuốt nước miếng ừng ực.

Nhưng anh trai không nuốt nổi.

Anh uống vội mấy thìa canh rồi nói với mẹ: "Cho Tiểu Phương đi, em nó ở đây với con cũng đói rồi."

Tôi xúc động suýt rơi nước mắt.

Trước giờ, anh trai ăn xong còn ném xươ/ng cho chó hoang trong làng, chẳng bao giờ cho tôi li /ếm dù chỉ một miếng.

Vậy mà giờ đây, anh sẵn sàng nhường nửa con gà cho tôi...

Trước mặt anh, mẹ ngập ngừng giây lát rồi cười nói: "Con mới khỏe, ăn không nổi thì mẹ cất tủ lạnh. Mai con đỡ hơn, mình ăn tiếp."

Bà dỗ anh trai nghỉ ngơi xong, lôi tôi xuống nhà.

Giữa sân tối om, mẹ t/át tôi một cái đ/á/nh bốp: "Đồ con gái hư! Đừng có xúi giục anh mày chống lại mẹ! Mẹ có bỏ đói mày bao giờ? Nồi gà này của anh mày thì cứ để dành cho anh! Mày mà dám đòi ăn hay nói nhảm nữa, mẹ sẽ x/é x/á/c mày ra!"

"Ừ, nói bậy thì tao b/án mày cho thằng Tôn Thọt làm vợ!"

Tôn Thọt là tên bi/ến th/ái già hay b/ắt n/ạt người khác, nhưng nhà hắn giàu. Mẹ tôi mơ ước được gả tôi cho hắn để lấy tiền xây nhà cưới cho anh trai.

Nhưng mỗi lần như vậy, anh đều ngăn lại.

Anh trai bóp má tôi như đang định giá món hàng: "Nuôi thêm vài năm nữa, lớn lên ít nhất cũng đổi được hai mươi triệu!"

Mẹ tôi mê tiền, cực kỳ mê tiền.

Hai mươi triệu thừa ra, bà đã tính toán m/ua sắm đủ thứ cho nhà cửa.

Tiếc là tôi lớn chậm quá.

Còn lâu mới tới ngày được đem ra "đổi chác".

Sau khi cảnh cáo tôi thậm tệ, mẹ uống ừng ực bát cháo gà trước mặt tôi, còn chép miệng đ/á/nh soạt.

Tôi nhịn đói, nuốt chửng vị chua trào lên cổ họng cùng mùi m/áu tanh trong miệng.

Không dám phát ra tiếng động nào.

Tôi biết mẹ trừng ph/ạt tôi, bà nói được làm được.

9

Mấy ngày sau, anh trai và mẹ cãi nhau.

Chính x/á/c là cãi nhau vì tiền.

Anh trai khỏe lại chút, liền muốn đi sò/ng b/ạc. Nhưng mẹ không cho tiền.

Số tiền đó trước đây anh thắng bạc mang về.

Toàn bộ tiền trong nhà đều do mẹ nắm giữ.

Từ khi anh bắt đầu thắng lớn, bà chạy đi chạy lại ngân hàng mấy lần, gửi hết vào tài khoản cá nhân.

Trước kia anh không để ý, lần này lại vì chuyện này mà cãi nhau với mẹ.

"Mẹ có lấy tiền của con đâu! Sợ con tiêu hoang nên để dành cưới vợ cho con đó!"

Anh trai không nhượng bộ: "Tiền con tự để được. Đi chơi với bạn bè mà cứ xin tiền mẹ, x/ấu hổ lắm! Người ta cười cho vào mặt con!"

"Mày nói cái gì thế? Mẹ nuôi mày khôn lớn, ăn cơm mẹ, uống nước mẹ, không nghe ai cười mày! Giữ tiền cho mày mà bị đòi lại, người ta cười vào mặt mẹ à?"

Mẹ tôi một tay ôm ng/ực thở gấp, như sắp ngất vì tức gi/ận.

"Đừng giả vờ! Nói là để dành cho con, vậy sao mẹ m/ua hai chiếc vòng vàng khoe với bà Lâm? Người ta đã nói với con rồi, mẹ chỉ biết nghĩ cho bản thân!"

Mặt mẹ đờ ra, gi/ận dữ: "Mẹ m/ua thì sao? Mẹ nuôi mày bao năm, cực khổ hầu hạ mày, còn cầu cóc vàng cho mày! Không có mẹ, mày lấy đâu ra tiền? Lấy đâu may mắn? Hai cái vòng này coi như mày hiếu thuận với mẹ!"

Anh trai cười lạnh một tiếng rồi đạp cửa bỏ đi, mẹ tức đến thở không nổi.

Thực ra cũng không hẳn tại mẹ. Bà Lâm trước đã khoe con trai m/ua dây chuyền vàng, chê anh tôi bất hiếu, nói mẹ cả đời không đeo được vàng do con trai m/ua.

Hai tháng hạn định sắp hết, mẹ thấy nhà sắp phát tài nên không kìm được lòng tham. Bà nghèo khổ bao năm nay, sao tránh khỏi chút hư vinh?

Bà nghiến răng m/ua đôi vòng vàng, tiêu gần nửa số tiền tích cóp, rồi vội vã đi khoe với bà Lâm rằng con trai bà có bản lĩnh.

Đáng tiếc là anh trai không biết chuyện này.

Anh chỉ biết số tiền mình để dành bị mẹ tiêu sạch, mà mẹ còn tỏ ra đúng đắn.

9

Anh trai gi/ận dỗi mẹ, mẹ muốn làm hòa nhưng không thể tiết lộ chuyện phát tài, không khí giữa hai người cứ căng thẳng mãi.

Anh ra sò/ng b/ạc lần nữa, tiền thắng được không vứt lung tung trên bàn mà đem về phòng khóa tủ.

Người anh càng ngày càng yếu, nhiều lần tôi thấy anh đi loạng choạng.

Anh m/ua nhiều thứ về để trong phòng, tôi chỉ nhận ra chữ "th/uốc" trên bao bì.

Vì quá suy nhược, anh buộc phải ở nhà.

Nhưng không đi đ/á/nh bạc, mẹ vẫn bắt anh mỗi ngày sờ cóc vàng.

"Con không đi đ/á/nh bạc! Cần vận may làm gì? Tiền đâu tự nhiên rơi vào sân nhà mình?" Anh trai vừa nói vừa ho, như ngọn đèn trước gió.

Còn bốn ngày nữa là hết hạn hai tháng, thái độ mẹ cương quyết hơn.

Bà tin rằng khi thành công, anh sẽ hiểu tấm lòng mẹ.

Nhưng đó là chuyện tương lai, hiện tại anh không biết gì nên chẳng nghĩ như vậy.

Đêm đó, anh trai gọi tôi vào phòng, nói có nhiều đồ ăn vặt để dành cho tôi.

Trên giường chất đầy bánh kẹo, anh kéo tôi ngồi cạnh, tự tay bóc viên kẹo sữa đưa vào miệng tôi.

"Tiểu Phương, dạo này anh yếu lắm, sợ không sống được bao lâu nữa." Anh xoa đầu tôi giọng đượm buồn, "Anh chỉ tin em thôi. Em nói thật đi, cơ thể anh như vậy có phải do con cóc vàng mẹ mang về không?"

Anh vừa nói vừa vuốt tóc tôi, dịu dàng khác thường.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Thái tử gia Bắc Kinh vì tình yêu mà làm “nằm dưới”.

Chương 15
Ở bên thái tử gia giới thượng lưu Bắc Kinh suốt ba năm, tôi với hắn gần như đã thử qua mọi tư thế, nhưng hắn chưa từng thừa nhận thân phận của tôi. Cho đến một hôm nọ trong quán bar, tôi phát hiện hắn chắn rượu thay người đàn ông bên cạnh, ánh mắt dịu dàng mang theo ý cười. “Dạ dày Thời Thư không tốt, để tôi uống thay cậu ấy.” Tôi còn chưa kịp phản ứng, đã thấy hàng loạt dòng bình luận hiện lên trên đầu. [Uầy uầy uầy, bản thân cậu Lục cũng bị đau dạ dày mà còn không nỡ để bảo bối Thư Thư khó chịu kìa.] [Người ta là bạch nguyệt quang đó, vừa về nước đã được hưởng đãi ngộ bạn trai chính thức rồi.] [Chỉ có trước mặt bé Thư thì công chính mới dịu dàng thế thôi, chứ với Trần Từ thì khác gì món đồ để phát tiết dục vọng đâu.] [Thái tử gia Bắc Kinh cũng chỉ cam tâm làm bot trước mặt bé Thư, ai nặng ký hơn, nhìn là biết ngay.] Tôi nhìn hộp cháo dưỡng dạ dày tự tay hầm cho hắn một lát rồi thẳng tay ném vào thùng rác. Sau đó đi sang phòng riêng bên cạnh, gọi mười anh chàng cơ bắp cực phẩm, rồi đăng một bài lên vòng bạn bè. [Chia tay rồi. Làm bot suốt ba năm, tối nay ông đây phải đè cả thiên hạ!]
81.54 K
4 Hàng xóm ngon lắm Chương 11
7 Bánh nhân thịt Chương 12
8 Áp lực cực cao Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm

Biết Trước Kết Cục, Tôi Cướp Luôn Nam Chính

Chương 15
Đang trong thời gian yêu đương mặn nồng với bạn trai quen qua mạng. Bố mẹ bỗng bảo tôi về nhà để liên hôn. Tôi không hề do dự mà từ chối. “Để em gái đi đi, dù sao nó cũng không có bạn trai.” Đúng lúc ấy, trước mắt tôi đột nhiên xuất hiện những dòng bình luận trôi nổi. 【Kế hoạch của nữ chính thành công rồi! Bảo bạn trai mình đi yêu qua mạng với chị gái, quả nhiên con ngốc đó không chịu gả vào hào môn nữa.】 【Nữ chính tay trái là thái tử gia nhà giàu, tay phải là cún con tình nhân. Đợi cô ấy ngồi vững vị trí thiếu phu nhân hào môn rồi thì cả nhà nữ phụ đừng hòng có ngày yên ổn.】 【Sau này nữ phụ phát hiện mình bị lừa nên đi chất vấn em gái. Kết quả là gặp “tai nạn xe ngoài ý muốn”, vừa mù vừa điếc còn bị cụt chân. Đây chính là cái giá phải trả khi đối đầu với đại nữ chính của chúng ta!】 Tôi rùng mình một cái. Lập tức gọi bố mẹ đang thất vọng quay lại. “À thì…” “Con đồng ý gả cho Chung Du.”
Hiện đại
Ngôn Tình
0
Ngực to thì sao? Chương 11
Nốt ruồi kiêu Chương 15
Học cách buông Chương 10.
Nguyện Nguyện Chương 10
Ai cũng ngã thôi Chương 11