Con Gái Tôi Là Ma

Chương 3

31/12/2025 09:49

Tôi bỗng nhớ tới thứ đeo trên cổ Hà Minh.

Đó không phải dây chuyền, mà là một mặt dây chuyền màu vàng trông rất kỳ lạ.

Tôi không hiểu sao Hà Minh lại đeo thứ này.

Văn Văn nghỉ ngơi một lúc, tinh thần đã khá hơn hẳn. Cô bé nhìn tôi đầy tự trách: "Dì ơi, đều tại cháu bất tài. Lần sau cháu nhất định sẽ bảo vệ dì thật tốt..."

Văn Văn vừa nói vừa mếu máo, vẻ mặt đầy buồn bã.

Tôi ôm Văn Văn vào lòng, vuốt ve mái tóc mềm mại nhưng lạnh ngắt của bé: "Không phải lỗi của cháu, sao có thể trách cháu được? Chuyện này đâu liên quan gì đến cháu."

"Chỉ có thể trách bản thân dì vô dụng mà thôi..."

Tôi nghĩ đến những lời Hà Minh vừa nói. Hóa ra hắn đã thay lòng đổi dạ, đã có nhân tình bên ngoài.

Tôi thậm chí còn chẳng nhận ra điều đó.

Hóa ra trong những ngày tháng xám xịt đ/au khổ tột cùng, khi tôi vật lộn với ý nghĩ t/ự t* triền miên, chồng tôi đang mượn danh đi công tác để ngoại tình.

Tôi bụm mặt, không thể chấp nhận sự thật này.

Nén tiếng nấc nghẹn ngào, nước mắt chảy qua kẽ tay.

Một bàn tay nhỏ lạnh cóng đặt lên má tôi. Văn Văn đứng dậy, dùng tay lau nước mắt cho tôi, miệng lẩm bẩm: "Dì đừng khóc nữa, dì đừng khóc nữa..."

Tôi vội vàng lau vội nước mắt, nhìn Văn Văn: "Văn Văn, dì là một kẻ thất bại."

"Bố mẹ dì mất sớm, dì là con một. Giờ chẳng còn gì, lại bị tên đàn ông bạc á/c bám riết, muốn vắt kiệt giá trị cuối cùng nơi dì. Dì sống như vậy còn ý nghĩa gì nữa?"

Văn Văn áp bàn tay nhỏ lên mặt tôi, chớp chớp đôi mắt to: "Dì ơi, dù bố mẹ dì không còn nữa nhưng dì vẫn là cô con gái cưng của họ. Bố mẹ dì chắc chắn đang nhìn dì từ thiên đường, họ nhất định mong dì sống thật tốt."

Tôi bàng hoàng. Một bé gái năm tuổi mà lại biết an ủi người khác đến thế.

Tôi ôm ch/ặt cơ thể bé bỏng của Văn Văn, lặng lẽ rơi lệ.

Bàn tay nhỏ nhẹ nhàng vỗ vai tôi: "Dì ơi, dù cháu đã ch*t nhưng thấy dì buồn thế này, cháu cũng đ/au lòng lắm."

"Dì phải mạnh mẽ lên. Ch*t không phải cách trốn tránh vấn đề đâu, bởi dù có thành m/a vẫn sẽ buồn mà."

Tôi ôm mãi thân hình nhỏ bé lạnh giá của bé, chẳng biết mình đã thiếp đi lúc nào.

Khi tỉnh dậy, tôi phát hiện mình đang nằm trên sàn nhà, người đắp một chiếc chăn len.

Tôi từ từ ngồi dậy, không hiểu sao mình lại ngủ ở đây.

Bước đến bàn ăn, tôi thấy một bát cháo trắng nghi ngút khói thơm phức.

Tôi ngạc nhiên, nghe thấy tiếng động từ nhà bếp.

Bước vào bếp, tôi thấy Văn Văn đang cúi người lau vũng nước một cách vụng về.

Tôi vội chạy tới bế bé lên: "Sao cháu lại ở đây?"

Văn Văn có chút tự trách, véo vạt áo mình: "Cháu nấu cháo cho dì. Nhưng cháu thấp quá, khi múc cháo đã làm đổ ra sàn..."

Cô bé vừa nói vừa đỏ hoe mắt.

Nhìn cảnh ấy, tim tôi đ/au như c/ắt.

Tôi đặt bé lên ghế sofa rồi tự cầm cây lau nhà dọn dẹp.

"Văn Văn, cháu không cần làm những việc này. Đói dì sẽ tự nấu ăn."

Nghe vậy, gương mặt nhỏ bừng sáng nụ cười.

"Dì không trách cháu, tốt quá... Dì nếm thử đi ạ. Hồi ở nhà, bà đã dạy cháu dùng nồi cơm điện nấu cháo."

Tôi ngạc nhiên.

Đứa trẻ năm tuổi đã phải học nấu ăn rồi sao?

Nhưng nghĩ lại, bố mẹ bé đi vắng, bà nội chân tay không linh hoạt, có lẽ bé phải tự làm thật.

Nghĩ vậy, tôi càng thêm xót xa. Tôi xoa đầu Văn Văn: "Giờ cháu ở nhà dì rồi, không cần làm những việc này nữa, hiểu không?"

Văn Văn ngoan ngoãn gật đầu.

Tôi nếm thử bát cháo trắng, cảm nhận vị ngọt ngào, mỉm cười nhìn bé: "Ngon lắm, cảm ơn Văn Văn."

Văn Văn được khen, cũng cười rất tươi.

Nhìn nụ cười thiên thần của bé, tôi chợt chìm vào suy tư.

Văn Văn đang ăn hoa quả, chớp mắt nhìn tôi đầy ngây thơ: "Dì ơi, sao dì lại nhìn cháu thế?"

Tôi gi/ật mình tỉnh lại, bật cười chua chát: "Dì từng có một đứa con. Nhưng dì vô dụng quá, không bảo vệ được bé. Giờ bé đã không còn..."

Nói đến đây, nước mắt tôi lại tuôn rơi không ngừng.

"Dì còn chẳng bảo vệ nổi đứa con của mình. Dì là người mẹ tồi tệ. Chắc bé cũng trách dì lắm, sao còn muốn ở bên dì nữa..."

Văn Văn lắc đầu: "Không phải thế đâu dì ơi. Đứa con nào cũng yêu mẹ mình nhất trên đời. Vì mẹ là người thân thuộc đầu tiên của con mà. Con sẽ nhớ mùi hương của mẹ, nhớ khuôn mặt mẹ, giọng nói mẹ..."

"Tất cả đều vì tình yêu con dành cho mẹ. Làm sao con lại gh/ét mẹ được?"

Nghe lời Văn Văn, tôi nghi ngờ: "Thật sao?"

Văn Văn cười gật đầu: "Dì ơi, con của dì nhất định rất yêu dì. Nhưng bé biết lúc đó chưa phải thời điểm thích hợp để chào đời nên đã ra đi. Biết đâu sau này... bé sẽ quay lại?"

Lời Văn Văn khiến lòng tôi nhẹ nhõm hẳn. Tôi gật đầu: "Cảm ơn cháu, Văn Văn."

Tôi đi dọn bát đũa, khi quay lại thì thấy Văn Văn đang đứng trong phòng ngủ, nhìn chằm chằm vào giá treo quần áo.

Tôi cười bước tới: "Sao thế?"

Văn Văn chớp mắt: "Mấy bộ này đẹp quá."

Tôi nhìn đống quần áo trên giá, cười khổ: "Đây là đồ dì m/ua cho đứa con chưa chào đời. Có cả đồ nam lẫn nữ, m/ua đến tận cỡ 5-6 tuổi. Con không còn nữa nhưng dì không nỡ vứt..."

Ánh mắt Văn Văn ánh lên vẻ mong chờ: "Dì ơi, cháu mặc thử được không? Mấy chiếc váy này đẹp quá."

Tôi vui vẻ gật đầu: "Được chứ. Dì giúp cháu thay nhé."

Những bộ nhỏ bé không mặc vừa nhưng mấy bộ lớn hơn thì Văn Văn g/ầy nhỏ có thể mặc được.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Beta Có Thể Có Kết Cuộc Với Alpha?

NGOẠI TRUYỆN
Tôi chỉ là một Beta, kết hôn ba năm với Thẩm Hoài An, một Alpha ưu tú, cuối cùng cũng mang thai đứa con của hắn. Thế nhưng, tôi lại tìm thấy một bản thỏa thuận ly hôn đã ký sẵn trong ngăn kéo ở thư phòng hắn. Ánh mắt hắn ngày càng lạnh nhạt, công việc hắn ngày càng bận rộn hơn, tôi không phải là không nhận ra. Tôi chỉ nghĩ đó là do tình yêu nồng cháy đã trở nên bình lặng, trở thành sự bền lâu, chảy dài của dòng nước nhỏ. Không ngờ, đó là vì tình yêu đã tan biến, đã cạn khô. Tôi cầm bản thỏa thuận ly hôn đi tìm Thẩm Hoài An, muốn nói với hắn rằng mình đã mang thai, rằng chúng tôi có thể có con, liệu chúng tôi có thể đừng ly hôn được không. Nhưng lại gặp tai nạn xe hơi trên đường đi. Khoảnh khắc bị hất văng, qua khóe mắt, tôi thấy Thẩm Hoài An đang ôm một Omega kiều diễm hỏi han ân cần. Nếu được làm lại từ đầu, tôi không muốn yêu Thẩm Hoài An nữa.
1

Mới cập nhật

Xem thêm

Ban Ngày Là Thầy Lâm, Ban Đêm Là Bảo Bối

Chương 16: Dỗ dành vợ
Hiệu trưởng trường Dục Anh chỉ một câu "Cấm yêu đương trong văn phòng" mà chuyện tình giữa Lâm Du và Lục Tranh Minh đã phải giấu kín suốt ba năm. Ban ngày, họ là đối thủ cạnh tranh trong mắt đồng nghiệp. Từ việc giành chỉ tiêu đề tài, tranh thành tích thi đua cho đến so kè kết quả trực ban, cả hai luôn đối đầu gay gắt, như nước với lửa. Thế nhưng, vào những đêm khuya không ai hay biết, họ lại chung chăn chung gối, dùng nụ hôn để bày tỏ tình yêu dồn nén bấy lâu. Đối mặt với sự lạnh lạt hết lần này đến lần khác của Lâm Du trước mặt người ngoài, Lục Tranh Minh cuối cùng không thể nhẫn nhịn thêm được nữa. Anh đè nghiến cậu lên chiếc bàn trong phòng họp vắng vẻ, nghiến răng nghiến lợi nói: “Lâm Du, thích giả vờ không thân với tôi hả? Hửm? Thế người tối qua luôn miệng xin tôi nhẹ tay một chút là ai nào……” Thể loại: Nguyên sang, Đam mỹ, Hiện đại , HE , Tình cảm , Song khiết 🕊️ , 1v1 【 Hiện đại + Đam mỹ + Tình cảm công sở + Song khiết + HE 】 【 Thầy giáo Toán tùy hứng kiêu ngạo công X Thầy giáo Ngữ văn trầm ổn kín tiếng thụ 】
Boys Love
Chữa Lành
Đam Mỹ
47