“Lưu B/án Tiên? Chẳng qua là tên bịp bợm giả vờ thần bí.” Bác sĩ Ngô kh/inh bỉ liếc nhìn tôi, “Cậu biết mình bị dị ứng phấn hoa không? Cái gọi là vết tay đỏ thực chất chỉ là nốt mẩn do dị ứng, nhưng vì các cậu đã định kiến sẵn nên mới tưởng là h/ồn m/a đòi mạng!”
Tôi đúng là bị dị ứng phấn hoa.
Hôm đó cánh hoa quế từ cây trong trường rơi vào cổ áo. Tôi thấy ngứa nên đã gãi mấy cái.
Chỉ là sau này xảy ra quá nhiều chuyện nên tôi quên bẵng chuyện nhỏ này.
Nghe đến đây, tôi đã tin đến tám chín phần nhưng vẫn cố hỏi: “Thế... chiếc hộp gỗ ấy là sao?”
Bác sĩ Ngô kiên nhẫn giải thích: “Năm xưa Ngô Đại Phú gi*t mẹ cậu xong đã bịa chuyện tìm thấy th* th/ể bà.”
“Vì đàn bà m/ua về không được vào m/ộ tộc, họ ch/ôn bà ở núi sau. Còn chiếc hộp gỗ - tương truyền dùng để trấn oan h/ồn ch*t oan.”
“Ngô Đại Phú đưa hộp gỗ cho bố cậu, dối đó là di vật của mẹ cậu, bắt ông giữ suốt mười tám năm.”
“Sao hắn lại bảo tôi mở nó khi đủ mười tám tuổi?”
Bác sĩ Ngô nhún vai: “Tôi cũng không rõ, chắc là m/ê t/ín thôi. Nhưng đó chỉ là cách an ủi tâm lý của kẻ á/c.”
Chẳng biết từ lúc nào, chúng tôi đã xuống núi. Khi đi qua nhà trưởng thôn, thấy đám đông vây kín cổng.
Bên ngoài đậu mấy xe cảnh sát.
Tôi nhíu mày hỏi bác sĩ Ngô: “Có chuyện gì vậy?”
“Cảnh sát đang điều tra cái ch*t của Lưu B/án Tiên. Hắn bị Ngô Đại Phú gi*t.”
14
Bác sĩ Ngô nói Lưu B/án Tiên vốn thích làm chuyện tr/ộm cắp. Hôm đó, biết tôi và bố sang nhà bác hai chơi, hắn liền đến nhà tôi thử vận may.
Không ngờ vô tình mở chiếc hộp gỗ, phát hiện bí mật bên trong. Hắn bèn lấy bí mật này u/y hi*p Ngô Đại Phú, nào ngờ bị gi*t ch*t để bịt đầu mối.
Tôi hỏi: “Rốt cuộc trong hộp có gì?”
Một cảnh sát mặc đồng phục bước tới nói với bác sĩ Ngô: “Đội trưởng Ngô, đây là chứng cứ thu được từ nhà Ngô Đại Phú.”
Tôi bừng tỉnh - hóa ra bác sĩ Ngô là cảnh sát!
Anh nhận những chứng cứ đựng trong túi niêm phong, rút một túi đưa tôi: “Thứ trong hộp đây.”
Tôi cúi nhìn - bên trong là tấm bùa Phật khắc tên và ngày sinh mẹ tôi.
“Năm đó mẹ cậu đã m/ua chuộc Lưu B/án Tiên để diễn kịch. Hắn biết bà giả ch*t.”
Tôi vẫn chưa hiểu: “Nhưng sao chỉ bằng tấm bùa này mà hắn kết luận Ngô Đại Phú gi*t mẹ tôi?”
“Cái này phải hỏi hắn.
Bác sĩ Ngô - à không, đội trưởng Ngô - nhếch cằm.
Tôi ngoảnh lại thấy Ngô Đại Phú bị hai cảnh sát áp giải lên xe, phía sau là bố tôi.
“Bố!”
Tôi hét lớn.
Bố tôi quay lại, mặt tái nhợt, nhìn tôi một cái thật sâu rồi lên xe.
Nhìn cảnh ấy, tôi bỗng sụp đổ, ôm đầu ngồi thụp xuống khóc nức nở.
“Thôi, đừng khóc nữa.”
Đội trưởng Ngô đỡ tôi đứng dậy.
“Cậu thu xếp đồ đạc, tôi đưa cậu về trường. Chuyện ở đây đừng bận tâm.” Anh nhìn đôi mắt đỏ hoe của tôi an ủi, “Rồi mọi thứ sẽ ổn thôi.”
Câu này bố tôi cũng từng nói.
15
Tôi nghe lời đội trưởng Ngô trở về trường.
Học hành, ăn ngủ đều đặn... như thể mọi chuyện ở làng Tam Thạch chỉ là giấc mộng Nam Kha.
Cho đến hôm đội trưởng Ngô đến trường tìm tôi, báo án quyết của Ngô Đại Phú và những kẻ m/ua vợ đã tuyên.
Ngô Đại Phú bị t//ử h/ình vì nhiều tội danh. Đồng bọn hắn lĩnh án mười năm.
Còn dân làng - gồm cả bố tôi - bị tuyên án ba năm tù.
Sau đó, anh giải đáp hai thắc mắc còn lại của tôi.
Thứ nhất, tại sao Lưu B/án Tiên chỉ bằng tấm bùa trong hộp đã kết luận hung thủ là Ngô Đại Phú?
Lưu B/án Tiên tuy là thầy bói nhưng cũng biết chút ít về phong thủy. Hắn nhận ra tấm bùa trong hộp dùng để trấn oan h/ồn. Thấy tên và ngày sinh trên bùa, hắn kết luận mẹ tôi bị s/át h/ại.
Năm xưa hắn biết bà giả ch*t nên khi thấy th* th/ể đã nghi ngờ. Tấm bùa càng khẳng định giả thuyết của hắn.
Ban đầu hắn nghi bố tôi, nhưng cách bố tôi mời hắn về làm lễ đã xóa bỏ nghi ngờ.
Lưu B/án Tiên cố ý phao tin tôi bị m/a q/uỷ đòi mạng, lặng lẽ quan sát phản ứng mọi người. Ngô Đại Phú làm việc x/ấu nhanh chóng lộ sơ hở.
Thừa thắng, Lưu B/án Tiên lập tức cầm tấm bùa đến đòi tiền Ngô Đại Phú.
Không ngờ tống tiền bất thành lại mất mạng.
Thứ hai, sao đội trưởng Ngô trở thành bác sĩ làng?
Bà Trần trước khi ch*t đã kể bí mật làng Tam Thạch cho đội trưởng Ngô. Khi ấy anh cũng đ/au khổ như tôi bây giờ.
Sau đó anh rời làng, bí mật thi vào trường cảnh sát. Anh muốn minh oan cho bà Trần và những phụ nữ ch*t trên núi sau.
Nhưng Ngô Đại Phú quá cẩn thận, hầu như không để lại chứng cứ. Làng Tam Thạch hẻo lánh, dân làng bài ngoại nên khó điều tra. Đội trưởng Ngô tình nguyện giấu thân phận về làng làm bác sĩ, âm thầm thu thập chứng cứ tội á/c của Ngô Đại Phú.
16
“Thôi, tôi còn việc phải đi. Có gì cứ gọi tôi nhé!”
Đội trưởng Ngô vỗ vai tôi cười, hàm răng trắng lóa trong nắng.
“Đội trưởng Ngô.” Tôi gọi anh lại, “Sau này mọi chuyện sẽ ổn chứ?”
“Chắc chắn!”
Đội trưởng Ngô không ngoảnh lại, chỉ tay lên mặt trời ấm áp: “Nhất định thế!”
Tôi ngẩng đầu nhìn trời.
Bầu trời trong xanh không chút mây đen!
-Hết-