Ch*t ti/ệt, tôi đã làm rất cẩn thận rồi mà. Những vết thương này, lỗ kim chích, theo thời gian đều sẽ lành lại. Nhưng trong thời gian ngắn, chúng có độ sâu nông khác nhau, tập trung một chỗ.

Vì những thứ này, tôi bị lộ rồi chăng?

Ngày hôm sau, tôi quan sát bạn gái kỹ hơn, không chắc cô ấy đã phát hiện ra chưa. Bởi cô ấy có vẻ e dè, có nên nói thẳng không? Nhưng nếu cô ấy đang lo lắng chuyện khác thì sao? Một khi đã mở lời, sẽ không còn đường lui nữa.

Mấy lần tôi suýt lên tiếng, rồi lại nuốt hết câu từ vào trong.

"Cún lớn, hay là chúng ta chuyển nhà đi."

"Sao thế?"

"Em sợ lắm."

Tôi hỏi tiếp, cô ấy im lặng.

Bạn gái tôi đang sợ cái gì?

Nếu là vì bị phát hiện sở thích kỳ quái của mình, phản ứng không phải như vậy. Nỗi h/oảng s/ợ trong mắt cô ấy, sự lo lắng không thể che giấu được. Tôi bật tivi, tin tức đang đưa tin về kẻ gi*t người hàng loạt. Như sét đá/nh ngang tai, tôi chợt nhận ra, có lẽ bạn gái đang sợ chuyện này.

Bản tin nói cả bốn nạn nhân đều là nữ, và địa điểm xảy ra ngày càng gần căn hộ thuê của chúng tôi.

"Đừng lo, anh sẽ không để hắn làm hại em."

Tôi ôm cô ấy, bạn gái vẫn run lẩy bẩy trong vòng tay tôi. Không lẽ nào sợ đến mức này, tôi nghĩ vấn đề có lẽ nằm ở quá khứ của cô ấy.

Cuối tuần, tôi đến thị trấn lân cận, nơi bạn gái tôi sinh ra. Ngôi nhà cũ của cô ấy đã bỏ không từ lâu. Tôi mới đứng được một lát, một nhân viên môi giới bất động sản liền tiếp cận. Hắn hỏi tôi từ đâu tới, có hứng thú với căn nhà không. Nghe báo giá xong, tôi kinh ngạc vì mức thuê rẻ bất ngờ. "Hơn chục năm rồi, cứ bỏ không thế này, sao không rẻ được."

"Trong khoảng thời gian đó, không có ai thuê sao?"

"Dù sao thì sự việc đó cũng đã xảy ra."

Tôi hỏi rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra, tay môi giới vẫy tay, thấy tôi không m/ua, cũng chẳng muốn nói thêm.

Tôi lục tìm trong thư viện, tra c/ứu tài liệu, mất cả buổi chiều mới hiểu được chuyện đã xảy ra với bạn gái mình, cũng thấu hiểu nỗi sợ của cô ấy.

Mười năm trước, một tên gi*t người hàng loạt vừa ra tù đã tìm đến nhà bác của cô ấy. Hắn gi*t ch*t bác và bác gái, nhưng lại tha cho bạn gái tôi khi đó không kháng cự được, chỉ vì hắn muốn có người trò chuyện.

Ban đêm, tên sát nhân nh/ốt cô bé nhỏ vào gác xép, cùng với x/ác ch*t của bác và bác gái.

Báo chí viết, không thể tưởng tượng một cô bé nhỏ như vậy sống trong bóng tối suốt 17 ngày. Cuối cùng tên sát nhân bỏ trốn, cảnh sát tới nơi mới giải c/ứu được cô gái từ trong bóng tối.

Trên khuôn mặt cô bé lúc ấy là ánh mắt ngây thơ vô tội.

Đó chính là nguồn cơn chứng ái t/.ử th/i của bạn gái tôi. Và giờ đây, sau bao năm, thành phố chúng tôi đang sống lại xuất hiện kẻ gi*t phụ nữ, lại còn ở rất gần.

Đây chính là lý do cô ấy sợ hãi.

06

Tôi muốn ở lại thị trấn lân cận vài ngày, định nhường bản kế hoạch cho thực tập sinh viết, nhưng gọi mấy lần đều không liên lạc được.

Dù sao, việc chưa bị lộ chuyện giả vờ ngủ cũng khiến tôi thở phào. Vấn đề bây giờ là bạn gái có biểu hiện sang chấn tâm lý, phải làm sao đây? Chuyển nhà chăng?

Trong một lần quen thuộc đến nhà tang lễ để 'học tập', tôi vẫn đang suy nghĩ về chuyện này, không để ý nhân viên đang tiếp cận.

"Anh là ai!"

Tiếng động tôi gây ra đã bị phát hiện. Tôi kéo cổ áo cao che khuôn mặt hốc hác, đẩy bật nhân viên rồi bỏ chạy.

Sau đó, có tin đồn kẻ gi*t phụ nữ đã chạy vào nhà tang lễ. Khi an ninh được tăng cường, tôi không thể vào đó nữa.

Tôi đột nhiên cảm thấy cuộc sống mất đi trọng tâm.

Một ngày nọ, trên đường về nhà, tôi phát hiện một khu phố cách hai tòa nhà đang bị phong tỏa. Không ngờ lại gần chỗ tôi ở đến thế.

Không định vào, nhưng chân bước đi một cách vô thức.

Trên hành lang tối đen như mực, cái ch*t như bàn tay ngọt ngào đang vẫy gọi tôi.

Nhìn quanh, cúi người, luồn qua dải băng cảnh báo màu vàng. Mỗi bước lên cầu thang, tim đ/ập thình thịch. So với nhà tang lễ, không khí tử khí nơi đây còn đậm đặc hơn.

Đây là một chung cư đơn giản, rìa tường đã mốc meo. Trên sàn có vòng tròn nhạt màu đỏ sẫm - đường viền cố định hiện trường. Tôi từ từ nằm xuống, đặt tứ chi vào trong đường viền.

Tôi gần như cảm nhận được sự giãy giụa cuối cùng của nạn nhân, tiếng thét của cô ấy, bọt mép trào ra khi bị bóp cổ. Trên tivi nói hung thủ ra tay rất quyết đoán.

Nằm một lúc, cảm thấy căn phòng càng lúc càng lạnh lẽo nên tôi rời đi. Ra khỏi cửa được mười phút, phát hiện móc khóa của mình rơi lại căn hộ đó.

Quay lại tìm thì thấy cửa đã khóa.

Một luồng lạnh buốt từ lòng bàn chân bốc lên đỉnh đầu.

Phải rồi! Lúc vào cửa đã không khóa, nhà vệ sinh lại là góc khuất. Nếu có người đứng đó, tôi tuyệt đối không thấy được.

Tôi từng nghe nói hung thủ thường quay lại hiện trường sau khi gây án, chiêm ngưỡng 'tác phẩm' của mình. Nếu lúc nãy hắn vẫn ở trong phòng...

Tôi nhìn xuống, chỉ thấy một đôi dấu chân trước cửa căn hộ. Do thời tiết ẩm ướt, phía dưới lại có vũng nước nên dấu chân này được lưu lại nguyên vẹn. So với bàn chân tôi, nó to hơn hẳn, lớn hơn đến một phần tư.

Rất có thể đây là một người đàn ông cao trên 1m85.

Tôi kéo ch/ặt áo khoác, chạy khỏi tòa nhà. Xung quanh người qua lại đông đúc, nhưng tôi luôn có cảm giác mình bị theo dõi.

Nỗi lo của bạn gái là đúng, nguy hiểm thực sự rất gần chúng ta.

Về đến nhà, nhìn thấy biểu cảm dịu dàng của bạn gái, th/ần ki/nh tôi mới giãn ra.

"Sao thế cún lớn? Căng thẳng thế?"

"Không có gì. Viên Viên, em có đói không?"

Sự xuất hiện của cô ấy khiến tôi bình tĩnh lại.

Tôi không kể cho cô ấy nghe chuyện vừa xảy ra. Chúng tôi co ro trên sofa xem tivi, chương trình giải trí ngớ ngẩn đang chiếu, thi thoảng bạn gái cười khẽ. Đây chính là cuộc sống tôi mong muốn.

Tối đến, bạn gái như thường lệ đưa cho tôi ly sữa.

Một tuần rồi, chứng ái t/.ử th/i của cô ấy vẫn không kiềm chế được?

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Trúc Mã Không Yêu Tôi

Chương 13.
Tại nhà chàng trai mà tôi thầm thương trộm nhớ, tôi vô tình bắt gặp một cô gái đang quấn khăn tắm. Chắc cô ấy vừa tắm xong, tóc vẫn còn nhỏ nước, hai má ửng hồng. Cửa phòng ngủ chính vẫn mở, bên trong là một khoảng tối mờ ám. Thật khó để tôi không liên tưởng đến những chuyện đã xảy ra giữa bọn họ. Tôi thậm chí còn lờ mờ ngửi thấy chút mùi tanh lợm giọng phảng phất trong không khí. Tiêu Hoài à Tiêu Hoài, chàng trai tôi đã thích mười năm trời, hôm nay đã xảy ra quan hệ với cô gái khác mất rồi. Đoạn tình cảm đơn phương kéo dài đằng đẵng suốt mười năm, đến giây phút này, tôi cuối cùng cũng đã triệt để bỏ cuộc.
22.72 K
9 Đêm Nay Trăng Sáng Rơi Vào Lòng Ta Chương 11: Ngoại truyện

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Lỡ Bao Nuôi Một Đại Lão Mất Trí Nhớ

Chương 16
Tôi là người song tính. Để thỏa mãn ham muốn của bản thân, tôi bao nuôi một nam sinh viên nghèo đang bị mất trí nhớ. Nam sinh viên này vốn rất mạnh mẽ, chuyện chăn gối cũng rất giỏi, nhưng lại luôn thích quản thúc tôi. “Lại đến câu lạc bộ uống rượu à?” “Hôm nay phạt anh chỉ được làm một lần.” Thế nhưng khi lên giường, Giang Sóc lại luôn chìm đắm trong dục vọng. Căn bản không thể dừng lại. Đột nhiên, trước mắt tôi hiện lên những dòng bình luận: [Công chỉ vì thân thể của thụ pháo hôi này có thể thỏa mãn dục vọng của mình, nên trong lúc mất trí nhớ mới nhận nhầm tình cảm của bản thân.] [Thật sự không chịu nổi tên thụ pháo hôi này nữa, vậy mà lại coi Giang tổng như nô lệ để tùy ý chơi đùa?] [Đợi Giang tổng hồi phục trí nhớ, nhớ lại chuyện mình bị coi như món đồ chơi trong thời gian mất trí nhớ, anh ấy lập tức khiến nhà họ Cố phá sản. Thụ pháo hôi phải lưu lạc đầu đường xó chợ, cuối cùng chỉ có thể bị xem như phụ nữ, gả cho một ông già hơn 60 tuổi để liên hôn, cứu vãn gia tộc đang bên bờ vực sụp đổ.] [Thụ bảo bối vẫn luôn đi tìm công, nếu không phải thụ pháo hôi giấu công đi, hai người họ đã sớm thành đôi rồi.] Lúc này, “Giang tổng” trong lời bình luận nói đang khàn giọng ghé sát bên tai tôi: “Tiểu Miên, anh mất tập trung rồi.” “Anh nói xem, nên phạt anh thế nào đây?”
Boys Love
Đam Mỹ
Hiện đại
542
Thật Hay Thách Chương 12