Âm Hôn Quỷ Nữ

Chương 5

24/01/2026 07:03

Tôi lại trở về Dương gia!?

Tôi tỉnh táo ngay lập tức, hoảng hốt nhìn quanh, phát hiện mình đang ngồi trong nhà thờ họ Dương, trên người vẫn nguyên bộ đồ cưới đỏ chỉnh tề, như chưa từng cởi ra bao giờ.

Trên nền nhà thờ nằm một người, không rõ mặt mũi. Gia chủ Dương gia - Dương Thanh Minh, cha dượng Dương Bội Minh, Dương Nhị Cô cùng chị ghẻ Dương Lâm đều đứng sẵn bên cạnh.

Dương Lâm đang nức nở khóc, thấy tôi tỉnh dậy liền chỉ thẳng tay:

- Dương Nhuệ! Mày thật đ/ộc á/c! Tiểu Soái mới 15 tuổi thôi mà mày dám gi*t hắn, lại còn dùng th/ủ đo/ạn tà/n nh/ẫn đến thế!

Tôi theo ngón tay nàng đứng dậy, loạng choạng bước tới, cuối cùng cũng nhìn rõ khuôn mặt kẻ nằm dưới đất.

Đó là Dương Soái Quân - con trai Dương Tam Thúc. Nhưng hiện tại hắn trông thật k/inh h/oàng.

Hắn nằm đó khô quắt, như thể toàn thân m/áu th!t đã bị rút cạn. Không một vết thương, nhưng cơ thể rỗng tuếch, da dẻ tái nhợt âm u, hốc mắt sâu hoắm, đôi mắt không tròng lồi to như chuông đồng.

Như thể trước khi ch*t đã trải qua nỗi khiếp đảm tột cùng.

Tôi h/oảng s/ợ lùi mấy bước, Dương Lâm đã gào khóc xông tới:

- Dương Nhuệ! Có phải mày cố ý trả th/ù không? Sáng sớm đã thấy mày xuất hiện trong nhà thờ, Tiểu Soái cũng thành ra thế này!

Chưa dứt lời, Dương Lâm đã xông đến trước mặt, t/át tôi một cái đ/á/nh bốp.

Cái t/át khiến tôi ngã vật xuống đất, đầu óc choáng váng. Tôi hoàn toàn không hiểu tại sao mình lại xuất hiện ở Dương gia, chuyện Dương Soái Quân là thế nào.

Ký ức cuối cùng của tôi vẫn đọng lại ở đêm qua...

Đúng! Đêm qua!

Tôi vừa định kiểm tra bản thân thì Dương Thanh Minh đã ảm đạm xuất hiện trước mặt, cúi xuống nắm ch/ặt cổ tay phải tôi, lật ống tay áo lên.

Cánh tay trắng ngần.

Sao thủ cung đã biến mất.

Trong khoảnh khắc ấy, Dương Thanh Minh trừng mắt nhìn tôi, ánh mắt băng giá:

- Khai!

- Đã động phòng, tại sao ngươi còn sống?

07

- Đã động phòng, tại sao ngươi còn sống?

Ánh mắt lạnh như băng của Dương Thanh Minh đóng ch/ặt vào tôi, chất vấn không buông tha.

Tôi rối bời, bản thân cũng không hiểu vì sao. Tôi nhớ rõ lúc mới lên núi, con lệ q/uỷ kia đã định gi*t tôi, nói chỉ khi tôi ch*t mới có thể thành thân động phòng.

Nhưng bây giờ, sao thủ cung trên tay tôi rõ ràng đã biến mất, thế mà tôi vẫn sống.

- Con... con... - Đầu óc tôi càng lúc càng rối như tơ vò, cố gắng nhớ lại mọi chuyện đêm qua. Đến nước này, tôi không nghĩ đến tri/nh ti/ết nữa, chỉ muốn biết giao kèo với hắn rốt cuộc có thành công không.

Tôi vô thức nhìn về x/á/c khô Dương Soái Quân.

Trong đầu thoáng hiện cảnh tượng cuối cùng trước khi mất ý thức đêm qua:

"Giao kèo của nàng, ta nhận lời." Lệ q/uỷ đã nói vậy.

- Con cái gì con!

Thấy tôi ấp a ấp úng, Dương Bội Minh bước tới quát:

- Nếu không muốn mẹ mày ra sao, thì khai hết chuyện đêm qua ngay!

Trong chốc lát, vô số ý nghĩ lướt qua đầu tôi. Nhưng nghĩ đến mẹ, tôi đành phải nói ra.

Bỏ qua chuyện tôi đề nghị trả th/ù.

Tôi chỉ kể mình bị khiêng đến căn phòng đầy đèn lồng, sau đó ý thức mơ hồ, mông lung hoàn thành lễ động phòng.

Rồi tỉnh dậy đã thấy mình trong nhà thờ.

Hai cha con họ Dương im lặng, chỉ có Dương Lâm vẫn khóc lóc bên cạnh.

- C/âm miệng!!! - Dương Thanh Minh gầm lên khiến Dương Lâm bịt miệng, mắt đầy h/ận ý nhìn tôi.

Ánh mắt ấy như muốn ăn tươi nuốt sống tôi.

Lúc này, tôi suýt bật cười. Nhưng nghĩ đến mẹ còn không biết ở đâu, tôi đành nuốt gi/ận vào trong, giả vờ thảm thiết:

- Thật không phải con, không phải con gi*t Tiểu Soái.

Dù trong lòng tôi cũng muốn tự tay gi*t con thú nhỏ đã mấy lần đột nhập phòng định làm chuyện bất chính với tôi.

Nếu không phải vì ý nghĩa của sao thủ cung này với Dương gia.

Có lẽ tên tiểu yêu quái này đã đắc thủ từ lâu.

Dương Bội Minh không thèm để ý tôi, quay sang nói với cha một câu khiến tim tôi đ/ập thình thịch:

- Cha, giờ phải làm sao? Chúng ta đã bỏ thuật phược h/ồn hơn chục năm trên người nó, đợi đến lúc nó ch*t động phòng để bắt Q/uỷ Vương, đoạt vương phách. Từ đó Dương gia không cần h/iến t/ế, cũng có được năng lực xuất nhập âm dương.

Câu nói này khiến tôi chấn động, ký ức tủi nh/ục hơn chục năm ập về.

Thì ra... đây là âm mưu của họ.

Vô thức, tâm tư tôi rối như mớ bòng bong, thậm chí còn lo lắng cho con lệ q/uỷ kia.

Ý nghĩ vừa lóe lên đã nghe Dương Thanh Minh nói:

- Đừng lo! Chỉ cần đã động phòng, ít nhất cũng trúng thuật. Nhiều nhất bảy ngày, hắn tự tìm tới đòi chúng ta giải thuật.

Nói đến đây, ông ta nhíu mày, vẻ mặt vẫn nghi hoặc:

- Kỳ lạ, trong bí quyển Dương gia rõ ghi: Q/uỷ Vương thành thân tất gi*t sinh h/ồn trước khi động phòng. Con Q/uỷ Vương này sao lại khác?

- Cha! Xử lý con này thế nào? - Dương Bội Minh nhìn tôi, ánh mắt hung á/c.

Dương Thanh Minh đứng dậy, liếc lạnh qua người tôi, buông lời kh/inh bỉ:

- Hừ, tùy thôi.

- Đằng nào cũng thành đôi giày rá/ch, giữ lại làm nh/ục Dương gia sao?

08

- Ông nội! Giao nó cho cháu!

Dương Lâm nhe răng cười q/uỷ dị, triệu ra hai con rối giấy tang lễ lôi tôi vào ngục tối không ánh mặt trời.

Nàng nói sẽ đưa tôi gặp mẹ.

Nhưng từ nụ cười ấy, tôi nhận ra điều bất ổn, nỗi bất an bỗng trào dâng.

Cảm giác này đến gấp gáp khiến tôi hoảng lo/ạn.

Nhưng dù tôi có hỏi thế nào, Dương Lâm cũng không đáp, chỉ sai hai con rối áp giải tôi đi sâu vào ngục tối.

Cuối cùng, khi mùi th/ối r/ữa lọt vào mũi.

Tôi thấy mẹ.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Thái tử gia Bắc Kinh vì tình yêu mà làm “nằm dưới”.

Chương 15
Ở bên thái tử gia giới thượng lưu Bắc Kinh suốt ba năm, tôi với hắn gần như đã thử qua mọi tư thế, nhưng hắn chưa từng thừa nhận thân phận của tôi. Cho đến một hôm nọ trong quán bar, tôi phát hiện hắn chắn rượu thay người đàn ông bên cạnh, ánh mắt dịu dàng mang theo ý cười. “Dạ dày Thời Thư không tốt, để tôi uống thay cậu ấy.” Tôi còn chưa kịp phản ứng, đã thấy hàng loạt dòng bình luận hiện lên trên đầu. [Uầy uầy uầy, bản thân cậu Lục cũng bị đau dạ dày mà còn không nỡ để bảo bối Thư Thư khó chịu kìa.] [Người ta là bạch nguyệt quang đó, vừa về nước đã được hưởng đãi ngộ bạn trai chính thức rồi.] [Chỉ có trước mặt bé Thư thì công chính mới dịu dàng thế thôi, chứ với Trần Từ thì khác gì món đồ để phát tiết dục vọng đâu.] [Thái tử gia Bắc Kinh cũng chỉ cam tâm làm bot trước mặt bé Thư, ai nặng ký hơn, nhìn là biết ngay.] Tôi nhìn hộp cháo dưỡng dạ dày tự tay hầm cho hắn một lát rồi thẳng tay ném vào thùng rác. Sau đó đi sang phòng riêng bên cạnh, gọi mười anh chàng cơ bắp cực phẩm, rồi đăng một bài lên vòng bạn bè. [Chia tay rồi. Làm bot suốt ba năm, tối nay ông đây phải đè cả thiên hạ!]
81.54 K
4 Hàng xóm ngon lắm Chương 11
7 Bánh nhân thịt Chương 12
8 Áp lực cực cao Chương 13
12 Ai cũng ngã thôi Chương 11

Mới cập nhật

Xem thêm

Biết Trước Kết Cục, Tôi Cướp Luôn Nam Chính

Chương 15
Đang trong thời gian yêu đương mặn nồng với bạn trai quen qua mạng. Bố mẹ bỗng bảo tôi về nhà để liên hôn. Tôi không hề do dự mà từ chối. “Để em gái đi đi, dù sao nó cũng không có bạn trai.” Đúng lúc ấy, trước mắt tôi đột nhiên xuất hiện những dòng bình luận trôi nổi. 【Kế hoạch của nữ chính thành công rồi! Bảo bạn trai mình đi yêu qua mạng với chị gái, quả nhiên con ngốc đó không chịu gả vào hào môn nữa.】 【Nữ chính tay trái là thái tử gia nhà giàu, tay phải là cún con tình nhân. Đợi cô ấy ngồi vững vị trí thiếu phu nhân hào môn rồi thì cả nhà nữ phụ đừng hòng có ngày yên ổn.】 【Sau này nữ phụ phát hiện mình bị lừa nên đi chất vấn em gái. Kết quả là gặp “tai nạn xe ngoài ý muốn”, vừa mù vừa điếc còn bị cụt chân. Đây chính là cái giá phải trả khi đối đầu với đại nữ chính của chúng ta!】 Tôi rùng mình một cái. Lập tức gọi bố mẹ đang thất vọng quay lại. “À thì…” “Con đồng ý gả cho Chung Du.”
Hiện đại
Ngôn Tình
0
Ngực to thì sao? Chương 11
Nốt ruồi kiêu Chương 15
Học cách buông Chương 10.
Nguyện Nguyện Chương 10
Ai cũng ngã thôi Chương 11