Nữ Thần Giáng Trần

Chương 7

23/01/2026 10:08

Sau khi ngộ ra điểm này, toàn thân tôi tràn ngập cảm giác thông suốt khó tả, pháp lực thuộc về một cánh hoa của tôi cũng nhanh chóng hồi phục.

Tôi phải lấy được pháp lực của sáu cánh hoa còn lại trước bọn họ.

15

Sơn Thần giả vờ hôn mê trên giường suốt một tuần, cuối cùng cũng chậm rãi mở mắt.

Tôi không ngần ngại lao vào lòng hắn:

"Anh tỉnh rồi, thật tốt quá, em tưởng sẽ không bao giờ gặp lại anh nữa."

Sơn Thần đưa tay lau vết nước mắt khóe mắt tôi, ánh mắt dịu dàng:

"Trải qua một lần cửa tử, ta mới biết em quan trọng thế nào. Ta không thể sống thiếu em."

Toàn là tình cảm giả tạo, nhưng cả hai chúng tôi diễn chẳng khác gì đôi tình nhân vừa đoàn tụ sau ly biệt.

Sơn Thần giả vẻ yếu ớt, gắng gượng đứng dậy, đưa tay về phía tôi: "Tiểu Diệp Tử, em cho ta cơ hội được chăm sóc em nhé?"

Nước mắt tôi lập tức rơi xuống, như thể thực sự cảm động.

Tôi nắm lấy tay Sơn Thần, kéo mạnh hắn vào lòng, ôm ch/ặt: "Dĩ nhiên là em đồng ý."

Những ngày sau đó, chúng tôi như cặp song sinh dính liền, bắt đầu cuộc sống hàng ngày của đôi tình nhân.

Đến ngày thứ mười, Sơn Thần không chịu nổi nữa, hắn định thực hiện kế hoạch.

Hắn che mắt tôi, dẫn tôi đến một nơi.

Tiếc thay, tôi không phải người thường, che mắt chẳng có ý nghĩa gì.

Tôi thấy căn phòng những ngày qua đã được Sơn Thần trang hoàng như phòng tân hôn.

"Tiểu Diệp Tử sẵn sàng chưa? Ta bỏ tay ra nhé!"

"Ừ."

Dù đã thấy trước cảnh tượng, tôi vẫn giả vờ kinh ngạc thốt lên, mắt ngân ngấn lệ.

Tôi quay sang nhìn Sơn Thần đầy khó tin: "Tất cả đều do anh chuẩn bị?"

Sơn Thần đóng cửa lại, dưới ánh đèn mờ ảo, hắn ôm ch/ặt tôi vào lòng, không khí trở nên đầy ám muội.

"Ừ."

Âm cuối kéo dài như đang tán tỉnh.

"Em thích không?"

Tôi vòng tay ôm eo hắn, những ngày qua sống chung khiến tôi khá hài lòng với lớp vỏ nhân loại này:

"Thích."

Sơn Thần bế tôi lên, đặt lên chiếc bàn phủ vải đỏ, độ cao vừa đủ để tôi ngang tầm mắt hắn.

Hắn đỡ gáy tôi, khoảng cách giữa hai đôi môi chưa đầy vài centimet.

Hơi thở quyện vào nhau: "Em có muốn trao trọn bản thân cho ta không?"

Tôi đương nhiên hiểu hắn không vì tình yêu mà nói câu này.

Câu nói đầy ẩn ý - "trọn bản thân" đương nhiên bao gồm cả lõi đèn.

Bảo Liên Đăng có chức năng kỳ lạ: nếu bản thân đèn không tự nguyện, không ai có thể sử dụng, huống chi lấy đi lõi đèn.

Đó cũng là lý do Sơn Thần buộc tôi phải yêu hắn.

Chỉ để có được câu "Em đồng ý trao trọn bản thân cho anh".

Tôi áp mu bàn tay lên môi hắn, rồi chủ động hôn lên lòng bàn tay hắn: "Diệp Đa đương nhiên sẵn lòng trao trọn bản thân cho anh."

Diệp Đa đồng ý, nhưng Bảo Liên Đăng thì không.

Sơn Thần sao có thể phát hiện khe hở ngôn từ tinh vi ấy? Trong mắt hắn, tôi vẫn chưa biết thân phận thật của mình.

Hắn hôn lại lòng bàn tay tôi, da tay nóng bỏng, có thứ gì đó vượt khỏi tầm kiểm soát.

Tu luyện linh lực thôi mà, trước giờ đâu phải chưa từng.

Hơn nữa, tôi thích ngoại hình của Sơn Thần.

16

Tôi bị Sơn Thần đ/á/nh thức bằng nụ hôn.

Hắn hôn từ chân mày xuống khóe môi, thấy tôi tỉnh giấc, bàn tay hắn bắt đầu không yên phận.

Tôi nắm lấy tay hắn, pháp lực tôi chưa hồi phục hoàn toàn, tu luyện gấp sẽ phản tác dụng.

Sơn Thần ôm tôi vào lòng, cằm cọ cọ mái tóc tôi:

"Tiểu Diệp Tử, nếu ta lừa em, em có gh/ét ta không?"

Lúc này nghe câu nói ấy thật khác thường.

Tôi không tin vị Sơn Thần này có thể yêu tôi.

Hơn nữa sau khi tu luyện, tôi vẫn không nhìn ra chân thân hắn là gì.

Linh lực hắn ít nhất mạnh hơn một cánh hoa của tôi, tu luyện ngàn năm sao có thể vướng vào chuyện tình cảm?

Tôi chỉ coi đây là lời thăm dò của hắn.

"Có! Anh không được lừa em! Nếu anh lừa em, em sẽ biến mất khỏi cuộc đời anh!"

Sơn Thần nắm lấy bàn tay định đ/á/nh hắn của tôi, hôn lên: "Nếu ta lừa em, ta sẽ..."

Tôi vội vàng bịt miệng hắn: "Em không cho anh nói!"

Nụ cười trên mặt Sơn Thần càng rạng rỡ, lòng tôi thở phào - kế hoạch thành công.

Quả nhiên giây sau, hắn hôn ngược lại bàn tay tôi đang đặt trên môi hắn:

"Tiểu Diệp Tử, ta đã lừa em."

Tôi ngước lông mày đầy nghi hoặc.

Sơn Thần biến về hình dạng thiếu niên áo đỏ phong lưu:

"Em có thể tha thứ cho ta không?"

Tôi đương nhiên phải tha thứ, chỉ khi hắn trở lại là Sơn Thần.

Tôi mới có thể tìm tung tích sáu vị thần nữ tiền nhiệm.

Tôi thở phào: "Anh là Sơn Thần, thật tốt quá, thế thì anh sẽ không bị thương!"

Sơn Thần ngẩn người trước phản ứng của tôi.

Chỉ một giây sau: "Em không trách ta?"

"Em vốn là để gả cho anh mà." Tôi chủ động hôn lên môi hắn.

Gương mặt trắng nõn của hắn lập tức ửng hồng.

Sống ngàn năm rồi mà vẫn giả bộ ngây thơ.

Diễn còn giỏi hơn tôi.

Dù sao tôi cũng có được cơ hội thăm sáu vị thần nữ tiền nhiệm.

Họ bị nh/ốt trong ngục tối không ánh mặt trời.

Nhìn thấy tôi, tất cả đều ngơ ngẩn.

Diệp Chiêu Đệ phản ứng đầu tiên:

"Không bảo đừng làm thần nữ rồi sao? Mau đi đi!"

Những người còn lại cũng tỉnh táo, dù không dám nói to nhưng đều thì thào bảo tôi rời đi.

Họ bảo tôi đừng làm thần nữ, An Nhiên cũng bảo tôi đừng làm thần nữ.

Rốt cuộc thần nữ có thứ gì đ/áng s/ợ?

Nghe câu hỏi của tôi, Diệp Chiêu Đệ liếc nhìn các chị em, rồi cả sáu người quay lưng cởi áo.

Làn da dưới lớp vải, ngoài vết thương còn nổi bật những đường mạch m/áu đen ngòm ngoằn ngoèo.

Diệp Chiêu Đệ nhặt mảnh sành dưới đất, rạ/ch cổ tay mình, m/áu đen phun ra, chỉ vài giây đã ngừng chảy, dần đóng vảy.

Nàng cười khổ: "Thân thể này chẳng ra người chẳng ra q/uỷ, sống không xong mà ch*t cũng không được..."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Thái tử gia Bắc Kinh vì tình yêu mà làm “nằm dưới”.

Chương 15
Ở bên thái tử gia giới thượng lưu Bắc Kinh suốt ba năm, tôi với hắn gần như đã thử qua mọi tư thế, nhưng hắn chưa từng thừa nhận thân phận của tôi. Cho đến một hôm nọ trong quán bar, tôi phát hiện hắn chắn rượu thay người đàn ông bên cạnh, ánh mắt dịu dàng mang theo ý cười. “Dạ dày Thời Thư không tốt, để tôi uống thay cậu ấy.” Tôi còn chưa kịp phản ứng, đã thấy hàng loạt dòng bình luận hiện lên trên đầu. [Uầy uầy uầy, bản thân cậu Lục cũng bị đau dạ dày mà còn không nỡ để bảo bối Thư Thư khó chịu kìa.] [Người ta là bạch nguyệt quang đó, vừa về nước đã được hưởng đãi ngộ bạn trai chính thức rồi.] [Chỉ có trước mặt bé Thư thì công chính mới dịu dàng thế thôi, chứ với Trần Từ thì khác gì món đồ để phát tiết dục vọng đâu.] [Thái tử gia Bắc Kinh cũng chỉ cam tâm làm bot trước mặt bé Thư, ai nặng ký hơn, nhìn là biết ngay.] Tôi nhìn hộp cháo dưỡng dạ dày tự tay hầm cho hắn một lát rồi thẳng tay ném vào thùng rác. Sau đó đi sang phòng riêng bên cạnh, gọi mười anh chàng cơ bắp cực phẩm, rồi đăng một bài lên vòng bạn bè. [Chia tay rồi. Làm bot suốt ba năm, tối nay ông đây phải đè cả thiên hạ!]
81.54 K
4 Hàng xóm ngon lắm Chương 11
7 Ai cũng ngã thôi Chương 11
9 Áp lực cực cao Chương 13
10 Bánh nhân thịt Chương 12

Mới cập nhật

Xem thêm

Nhân Ngư Của Thiếu Tướng

Chương 1
Tôi bị chen ép vào góc phòng nuôi dưỡng, lặng lẽ chờ những nhân ngư khác chọn chủ. Đến lượt tôi, người duy nhất còn lại chỉ có một vị thiếu tướng với vết sẹo dài trên má trái — Tần Dặc. Tôi có chút sợ hãi. Đối diện với đôi mắt đen sâu thẳm của anh ta, cơ thể tôi không ngừng run rẩy. Anh ta bình tĩnh nhìn tôi một cái, hiểu được sự kháng cự trong mắt tôi, rồi xoay người định rời đi. Ngay lúc ấy, từng hàng bình luận đột nhiên hiện lên trước mắt. 【A a a, cá nhỏ đừng từ chối thiếu tướng mà! Thật ra anh ấy rất dịu dàng, ngay cả khi chó cưng bị lạc cũng sẽ lén trốn đi khóc đó.】 【Hu hu hu, năm nay lại không có nhân ngư nào chọn thiếu tướng nữa rồi. Biển ý thức tinh thần của anh ấy sắp không chống đỡ nổi nữa.】 【Haiz, nếu không phải hành động năm năm trước làm tổn thương biển ý thức tinh thần, khiến vết sẹo không thể chữa lành, thì thiếu tướng cũng đâu bị các nhân ngư ghét bỏ như vậy.】 【Cá nhỏ à, anh ấy chính là người đã đưa em ra khỏi phòng thí nghiệm năm năm trước đó. Cứu lấy vị thiếu tướng đáng thương của chúng ta đi!】 Tôi sững người. Sau đó lập tức bơi thật nhanh tới trước mặt anh ta, bàn tay đang run rẩy nắm lấy góc áo anh. “Anh... có thể nuôi em được không?”
0
Bẫy Tình CHƯƠNG 29: GẶP LẠI