Tôi và vị hôn phu đã định ngày cưới, nhưng vào lúc này lại phát hiện giữa chúng tôi xuất hiện kẻ thứ ba.

Sau nhiều đắn đo, tôi chuyển đến thành phố nơi anh ấy công tác, thuê căn hộ gần chỗ làm của anh để cố gắng vãn hồi mối qu/an h/ệ. Không ngờ lại dọn nhầm vào căn hộ k/inh h/oàng.

Càng không ngờ hơn khi người đàn ông ch*t thảm trong truyền thuyết lại trùng tên với hôn phu của tôi.

1.

Sáng thứ bảy chuyển đến Đông Hưng, mở cửa đã thấy phong thư đặt trước thềm. Trên bì thư không ghi địa chỉ người gửi, chỉ ba chữ ký hoa mỹ: "Tô Vĩ thân nhận".

Chính là tôi.

Mở phong thư ra, không ngoài dự đoán, tờ giấy A4 trắng dán dòng chữ: "Cao Phong là tên đại l/ừa đ/ảo, cô hãy nhanh chóng rời khỏi thành phố này!"

Đây là bức thư thứ bảy tôi nhận được kể từ khi dọn vào căn hộ này. Cao Phong trong thư chính là vị hôn phu của tôi.

Tôi lạnh lùng cười khẩy, vứt phong thư vào thùng rác. Ngay lúc ấy, tiếng xả nước bồn cầu vang lên. Chiếc cốc trên bàn tự nhiên rơi xuống đất vỡ tanh tách.

Căn phòng chỉ có mình tôi.

So với nỗi phiền muộn vì những bức thư vô danh, nỗi kh/iếp s/ợ căn hộ mới thuê còn kinh khủng hơn gấp bội.

Căn hộ tuy chỉ hơn 70 mét vuông nhưng nằm ở trung tâm thành phố. Để tiện gặp Cao Phong, tôi đã đóng trước hai tháng tiền cọc, ba tháng tiền nhà - một khoản không hề nhỏ!

Khi tôi hỏi "Căn hộ này có phải từng xảy ra án mạng?", bà chủ nhà cảnh cáo tôi đừng bịa chuyện. Bà nói nếu không chịu được thì dọn đi, nhưng theo hợp đồng, hủy thuê trước hạn sẽ mất trắng tiền cọc.

Tôi quyết định cố gắng chịu đựng. Đợi gặp Cao Phong rồi sẽ bàn sau.

Kiểm tra kỹ phòng tắm và phòng khách nhưng không thấy gì lạ. Những mảnh vỡ dưới sàn nhắc nhở tôi: Sự việc vừa rồi không thể giải thích bằng logic thông thường.

Lúc này đồng hồ điểm 7 giờ 30 sáng.

Tôi biết trong khu này có nhóm người cao tuổi thường tập thể dục buổi sáng. Tôi mặc bộ đồ thể thao ra khu vực sinh hoạt chung.

Dĩ nhiên, tôi không đến để tập.

Mục đích là thăm dò thông tin về căn hộ 1306. Tôi chủ động chào hỏi mọi người. Họ đáp lại niềm nở cho đến khi tôi giới thiệu: "Cháu là cư dân mới ở tầng 13 tòa 18, rất vui được gặp các bác".

Biểu cảm của các cụ ông cụ bà thoáng chút thay đổi. Họ lảng tránh ánh mắt tôi, quay sang tập tiếp. Chỉ có bà lão tóc bạc hơi m/ập thì thào: "Chẳng phải căn 1306 chứ gì?"

Tôi gật đầu: "Vâng, chính là căn đó."

Bà lão cười gượng gạo rồi vội vã bỏ đi.

Không bỏ cuộc, tôi đuổi theo: "Dì ơi, căn hộ đó có vấn đề gì sao?"

2.

Bà lão vội vã khoát tay: "Dì không biết gì hết, đừng hỏi dì." Rồi bà ta bỏ chạy như trốn m/a.

Phản ứng của họ đã cho tôi câu trả lời rõ ràng: Căn hộ tôi thuê quả thực có vấn đề.

Nhớ lại thái độ cứng rắn của bà chủ nhà, tôi thở dài nhắn cho Cao Phong: "Khi nào anh về Đông Hưng?"

Anh ta trả lời ngay: "Ba ngày nữa."

Tôi lẩm bẩm: "Sao trùng khớp thế? Em đến thì anh lại đi công tác?"

Lần này Cao Phong im lặng. Tôi không buông tha: "Anh còn yêu em không?"

Hồi lâu sau, anh ta nhắn lại một chữ: "Yêu."

Tôi thờ ơ nhìn dòng tin nhắn, lòng như trải qua một cơn mưa lạnh giá. Tôi biết mối tình này đã rạn nứt, biết giữa chúng tôi có kẻ thứ ba. Chúng tôi từng định tổ chức hôn lễ vào đêm Giáng Sinh năm nay, nhưng tôi đã phát hiện anh ta có người khác.

Chính vì thế, tôi bất chấp tất cả chuyển đến thành phố anh sinh sống, muốn kết thúc mối tình xa cách để c/ứu vãn qu/an h/ệ.

Nhưng tôi không biết làm thế có đúng không. Nếu anh ta yêu tôi, sao lại có thể có kẻ thứ ba xuất hiện?

Hơn nữa, tôi cảm thấy mối qu/an h/ệ giữa anh ta và người kia có lẽ còn thân thiết hơn cả chúng tôi.

Ví như bảy bức thư này...

Thực ra căn hộ này tôi tìm được qua ứng dụng thuê nhà, đồ đạc đầy đủ nên vừa đến Đông Hưng đã dọn vào ở ngay. Ngày đầu tiên đã nhận được thư kỳ lạ.

Bảy ngày liền, nội dung thư đều giống nhau: "Cao Phong là tên đại l/ừa đ/ảo, cô hãy nhanh chóng rời khỏi thành phố này!"

Đây là lần đầu tôi đặt chân đến thành phố này, ngoài Cao Phong tôi không quen ai khác. Bà chủ nhà cũng không biết tôi có hôn phu tên Cao Phong. Vậy ai có thể trong thời gian ngắn x/á/c định địa chỉ và gửi thư cho tôi?

Lại còn không có địa chỉ người gửi lẫn người nhận, chỉ mỗi tên tôi, rõ ràng kẻ này đã tự tay đặt thư trước cửa lúc đêm khuya.

Người làm được việc này chỉ có thể là "kẻ thứ ba"!

Chắc chắn Cao Phong đã nói với ả ta về việc tôi đến Đông Hưng, thậm chí cung cấp địa chỉ chính x/á/c. Kẻ thứ ba hẳn phải sống rất gần đây mới có thể đêm nào cũng đặt thư trước cửa.

Nghĩ đến đây, lòng tôi sôi sục c/ăm phẫn!

Kẻ thứ ba này thật quá ngang ngược! Đây không chỉ là khiêu khích trắng trợn mà còn là âm mưu ly gián tình cảm giữa tôi và Cao Phong, ép tôi rời đi mà thôi!

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Tiểu Câm Và Đại Ngốc

Chương 14
Tôi là một đứa trẻ câm bị gia tộc giàu có của mình ghét bỏ, ném đến trấn cổ tự sinh tự diệt. Thế rồi một ngày, tôi tình cờ nhặt được một Alpha cao lớn, gương mặt tuấn mỹ vô song. Đáng tiếc, anh ấy lại là một tên ngốc. Người ta bảo, kẻ câm với thằng khờ đúng là một cặp trời sinh. Thế là tôi dắt anh về nhà, thuận nước đẩy thuyền mà rơi vào lưới tình. Nhưng rồi đến một ngày, tên ngốc ấy không còn ngốc nữa. Qua khe cửa hẹp, tôi thấy ánh mắt anh lạnh thấu xương, thần thái hờ hững, giọng nói thanh lãnh vang lên: "Cậu nghĩ tôi sẽ thích một đứa câm sao?" "Dĩ nhiên rồi, quanh thiếu gia vốn chẳng thiếu những Omega ưu tú..." Trong phút chốc, tôi như rơi xuống hầm băng, cả người lạnh toát. Tôi quyết định giấu nhẹm tờ giấy khám thai, dứt khoát bỏ trốn. Chẳng bao lâu sau, tôi bị gia tộc bắt về để ép liên hôn. Trong căn phòng tối, Alpha ấy ép sát tôi vào đầu giường, khuôn mặt quen thuộc tiến lại gần. Ánh mắt anh nguy hiểm và u tối: "Chu Chu, em định mang bảo bối của anh trốn đi đâu hả?"
937
3 Duyên Hết Chương 10
9 Dòng Chảy Ngầm Chương 6
10 Ba Kiếp Nạn Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm