Lúc này, tôi mới biết rằng, hóa ra cha tôi cùng những lưu dân kia, thậm chí cả dân làng đều quen biết nhau.

Họ tồn tại giữa thời lo/ạn lạc bằng cách bắt tr/ộm con cái nhà người, b/án làm thái nhân.

Mẹ tôi như Bồ T/át hiện thân, lén thả những đứa trẻ ấy, vô tình chặn mất con đường ki/ếm ăn của bọn họ.

Thế nên cha tôi mới tính kế h/ãm h/ại mẹ, thuê người làm nh/ục tiết trinh của bà!

Chỉ là người ch*t n/ợ tiêu, chuyện năm xưa đúng sai thế nào, tôi đây khó lòng phán xét.

Đành lập ngoài thành một tấm bia vạn nhân, khắc tên những kẻ mất tích bao năm qua.

Tôi nghĩ, nếu họ được hương khói phụng thờ ngày ngày, oán khí hẳn sẽ tiêu tan phần nào.

Bằng không, không chừng một ngày nào đó, lại mọc lên tòa Vạn Xuân Lâu ăn th!t người!

Tôi từng tìm hiểu lai lịch mẹ mình, nhưng bà như hiện ra từ hư không.

Mãi đến hôm đi ngang Trường Bạch Sơn, ngủ quên trong miếu Sơn Thần, tôi mới chiêm bao thấy ngài.

Sơn Thần trong mộng bảo rằng, mẹ tôi vốn là tiên xà tu luyện nơi đây.

Thuở cha tôi trẻ trung, từng c/ứu bà khỏi mỏi đại bàng.

Để báo ân, mẹ tôi từ bỏ đạo hạnh, hóa thành người thường, kết duyên cùng cha.

Thực ra nếu cha tôi một đời không khởi tà niệm, động tiên đầy châu báu kia đủ nuôi sống hắn cả kiếp.

Ấy vậy mà hắn vì chút của cải phù phiếm, tà/n nh/ẫn gi*t vợ, tự c/ắt đ/ứt nhân duyên với bảo tàng.

Ngay cả Vạn Xuân Tự kia cũng là oán niệm của mẹ tôi hóa thành.

Những đứa trẻ bị hại năm ấy, đầu th/ai thành rắn đ/ộc, trở thành bọn yến anh trong lầu Vạn Xuân, báo thúc cả làng.

Còn tôi bây giờ, nhờ sống ngay thẳng, nên được Sơn Thần - người nhận ủy thác của mẹ, trao lại toàn bộ châu báu.

Theo chỉ dẫn của ngài, tôi tìm thấy một tòa tiên phủ, bên trong châu ngọc chất đầy.

Trong đó đắt giá nhất phải kể đến viên ngọc trai to bằng đầu người.

Ngọc trai cỡ ấy không thể gọi là ngọc nữa, dân gian đồn rằng ngọc lớn hơn bàn tay đã thành yêu đan.

Ngay cả kho báu của hoàng đế hiện tại cũng không có nổi một viên!

Nhưng nhờ bài học từ cha, tôi hiểu của cải chưa hẳn là phúc.

Nên khi nạn đói tiếp theo xảy ra, tôi b/án hết châu báu cho Thịnh Bảo Hiên.

Toàn bộ tiền thu được đem c/ứu tế thiên hạ, may mắn thay, quận huyện tôi cai quản không còn ai ch*t đói.

Ngoài chợ, thái nhân cũng biến mất.

Đến tuổi xưa nay hiếm, lúc hấp hối, tôi chợt thấy một bạch xà.

Nó cất tiếng người: 'Con trai, kiếp này tu hành viên mãn rồi, theo mẹ về động phủ Trường Bạch Sơn tiếp tục tu luyện đi!'

Hôm sau, phủ đệ treo đầy lụa trắng.

Sử huyện chép: 'Lão gia Vu nhân từ bố thí, ban phúc cho dân, hưởng thọ 97 tuổi!'

Ngoại truyện

Ba mươi năm sau khi lão gia Vu qu/a đ/ời, viên yêu đan Thịnh Bảo Hiên thu m/ua năm xưa bị đá/nh cắp.

Khi tin đồn về yêu đan vang lên lần nữa, nó đã xuất hiện nơi bờ biển Nam Hải.

Biết bao giang hồ lục lọi tìm ki/ếm, đều một đi không trở lại.

Dần dà, thiên hạ xem bờ Nam Hải là chốn cấm kỵ.

Chẳng ai dám mò mẫm tìm yêu đan nữa.

Mười năm sau, bất ngờ một hiệp khách trở về từ Nam Hải.

Mọi người hỏi han chuyện yêu đan, vị hiệp khách rùng mình kể: 'Bờ biển Nam Hải... có một trận tuyết hồng rơi!'

Toàn văn hết.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Gen Kém Chất Lượng

Chương 15
Alpha thiếu gia thật bị mất trí nhớ. Quên mất rằng trước đây từng yêu tôi, người vốn là thiếu gia giả. Các trưởng bối nói rằng anh nên trở lại đúng quỹ đạo. Tìm một người có gen ưu tú nhất để kết hôn. "Hai đứa Alpha ở bên nhau, đúng là làm mất mặt cha mẹ đã khuất!" Tôi bị các chú bác đuổi khỏi nhà, rồi còn bị giám sát suốt ba năm. Tôi thử tìm cách tiếp cận Bùi Tự Chu, nhưng lần nào cũng bị ngăn cản. Cho đến khi tin tức Bùi Tự Chu kết hôn được công bố. Bọn họ cuối cùng cũng chịu yên ổn, tôi cũng vậy. Nhưng vài ngày sau, Bùi Tự Chu lại tình cờ đến cửa hàng tiện lợi nơi tôi làm thêm, mua một hộp bao cao su siêu mỏng. Alpha vừa thanh toán vừa nhìn tôi đầy dò xét. Những người giám sát tôi cũng biến mất. "Chúng ta… có phải đã từng gặp nhau ở đâu rồi không?"
421
10 Ôn Cố Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Thư Hồi Đáp Đầu Thu

Chương 9
Trì Hằng giả nghèo làm chim hoàng yến của tôi. Mỗi tháng, tôi chắt bóp từ tiền sinh hoạt phí ra năm trăm tệ đưa cho anh ta. Việc ấy lặp lại suốt một năm rưỡi không lần nào gián đoạn. Nhưng mãi đến gần tốt nghiệp thì tôi mới biết sự thật. Anh ta không phải là sinh viên nghèo phải vay tiền ăn học, mà là một thiếu gia tiêu tiền như nước. Ngay cả cái tên dùng để tiếp cận tôi, cũng là mượn danh người khác. Sau khi sự thật bị bóc trần, vị thiếu gia ấy vẫn thản nhiên mời tôi ra nước ngoài cùng anh ta. Bạn bè anh ta đều tấm tắc rằng tôi có số tốt. Chỉ cần giữ hình tượng bạch liên hoa lương thiện là đủ để trèo lên cành cao. Trước ánh mắt đầy tự tin và chắc chắn của anh ta, tôi chỉ lặng lẽ lắc đầu. Giọng nói vang lên đầy nhẹ nhàng, thậm chí là còn có phần ôn tồn. “Thôi bỏ đi.” “Tôi đến để nói lời chia tay với anh.”
Chữa Lành
Hiện đại
Ngôn Tình
0
Giếng Đổi Con Chương 7