Thanh Minh Thư Viện

Chương 7

21/01/2026 08:18

“Tại sao không cho chúng tôi xem?” Tôi hỏi.

Nhưng lão tứ không nhìn tôi, ánh mắt hắn lướt qua lão tam đang co rúm lại, cuối cùng dừng lại trên người lão đại:

“Anh định cho hắn xem những thứ này sao?”

“Muốn cho hắn biết những việc chúng ta từng làm ư?”

Lão đại như chợt nhớ điều gì, mặt biến sắc trắng bệch. Hắn hoảng hốt:

“Nhưng vốn dĩ, hắn cũng vốn...”

“Nhưng lão nhị rốt cuộc đã không tham gia.” Lão tứ ngắt lời, ánh mắt lạnh băng.

Trong tầm nhìn, lão đại như cây cà tím bị sương đá/nh, rũ rượi xuống.

Tôi nghi hoặc: “Các người rốt cuộc giấu tôi chuyện gì?”

Một hồi lâu sau, lão đại cuối cùng quyết định:

“Cho hắn xem đi.”

“Lão nhị đầu óc nhanh nhạy, biết đâu tìm ra hung thủ... Tao không muốn ch*t ở đây.”

Câu nói như rút cạn sức lực của lão đại, nói xong hắn bất lực ngã vật vào ghế, mặc cho sự tình diễn biến.

Lão đại đã phán như vậy, lão tứ cũng không cần giấu giếm nữa.

Hắn cười lạnh một tiếng, rồi ném tấm thiệp trong tay về phía tôi.

“Mẹ Tiểu Bạch nói, có đêm khuya thanh vắng, bà nghe thấy con gái đang gọi điện cho ai đó, vô tình nghe được một cái tên: Trương Kiến Phong.”

“Hai tháng trước kỳ thi đại học, cô ấy bị ốm, vì không có tiền nên phải tìm đến một phòng khám nhỏ. Con trai chủ phòng khám đó tên Lý Lạc.”

“Đây là chiếc máy ảnh tìm thấy trong nhà Tạ Tùng, bên trong toàn là video và ảnh cô ấy bị tr/a t/ấn.”

Lý Lạc chính là tên lão tứ, còn Tạ Tùng là tên lão tam.

Tôi không thể tin nổi nhìn lão tam:

“Đây là ý gì?”

Lão tam co rúm người lại, cúi đầu sâu hơn. Giọng lầm bầm của hắn vang lên:

“Không phải em, không phải em làm.”

“Hừ.” Lão tứ cười lạnh, “Đến nước này rồi, còn giấu làm gì nữa.”

Hắn quay sang nhìn tôi:

“Tao không biết tại sao mày lại ám ảnh vụ án này đến thế, nhưng cũng chẳng sao, cô ta đã ch*t rồi.”

“Tao muốn sống, các người đều muốn sống. Muốn sống thì không thể né tránh chuyện này, vậy tao nói cho mày biết.”

“Nhưng mày phải nhớ kỹ, vốn dĩ mày cũng phải ở trong đó mới đúng!”

Hồi tưởng của lão tứ:

1.

Từ lâu tao đã biết hàng xóm có cô gái bị cô lập, rất xinh đẹp, tên Bạch Cẩm.

Cô ấy luôn mặc chiếc váy trắng, toát lên sức hút ch*t người.

Ch*t người thế nào?

Như thể cô ấy có thể khiến tất cả phải si mê.

Tao có ba đứa huynh đệ kết nghĩa từ tiểu học, tao biết chúng nó đều thích cô gái này.

Đặc biệt là lão nhị.

Hắn ta vì người khác nói x/ấu cô gái mà đá/nh nhau với đối phương.

Lúc đó tao nghĩ bụng: Thích thì làm sao? Con nhỏ này không sạch sẽ, nó có b/ệnh, chúng ta không dám động vào.

2.

Bước ngoặt xảy ra hai tháng trước kỳ thi đại học, cô ấy vào phòng khám nhà tao.

Tao tưởng cô ấy đến khám thứ b/ệnh đó, hóa ra chỉ là m/ua th/uốc giảm đ/au kỳ kinh nguyệt.

Khi cô ấy đi rồi, tao bảo bố tao cô ấy bị b/ệnh kia, đừng kê th/uốc nữa.

Kết quả bố tao ngạc nhiên nhìn tao:

“B/ệnh gì? HIV? Mày tưởng bở rồi, đứa bé này không có b/ệnh đó, nó chỉ đến m/ua th/uốc giảm đ/au thôi.”

Cô ấy không b/ệnh, cô ấy rất trong sạch.

Lúc đó tao mừng lắm, rồi kể chuyện này với lão đại.

Tao nói Bạch Cẩm không b/ệnh, hay là chúng ta kết bạn với cô ấy đi.

Lão đại suy nghĩ một lúc, cuối cùng đồng ý.

Không lâu sau, lão đại lấy được số điện thoại cô ấy, tan học là gọi điện.

Nhưng cô nàng này kiêu ngạo lắm, bảo lão đại không xứng làm bạn.

Lão đại tức không chịu nổi, thế là lão tam bên cạnh ra ý kiến:

“Hay là, tìm dịp rủ cô ta ra ngoài, dạy cho một bài học?”

3.

Ban đầu chúng tôi chỉ định dạy cho cô ấy một bài học, m/ắng mỏ vài câu rồi xô đẩy đôi chút là xong.

Đều tại trận mưa đó! Tại cô ấy mặc chiếc váy trắng quá đẹp! Tại cô ấy có khuôn mặt không an phận!

Mưa làm ướt thân thể, lộ ra đường cong mê hoặc.

Không biết ai động thủ trước, khi tỉnh táo lại thì cô ấy đã nằm vật giữa vũng nước, áo quần tả tơi.

Lão tam sợ ch*t khiếp, hắn vừa sợ cô ấy tỉnh dậy báo cảnh sát, vừa sợ cô ấy ch*t.

Cuối cùng tao nghĩ ra cách:

“Lão tam, mày không phải lúc nào cũng mang máy ảnh sao? Chụp lại đi! Cứ có ảnh, cô ta không dám báo cảnh sát đâu!”

Quả nhiên như tao dự đoán, cô ấy không dám báo cảnh sát.

Không những thế, vì những bức ảnh và video này, cô ấy buộc phải đến đáp ứng chúng tôi hết lần này đến lần khác.

Tao biết làm vậy không phải con người, nhưng chúng tôi đều không kiềm chế được.

Cô ấy như đóa anh túc nở rộ, khiến người ta đắm chìm trong vòng tay nàng.

Một thời gian sau, cô ấy buông xuông, nói muốn phát tán gì thì phát, rồi biến mất khỏi tầm mắt chúng tôi.

Giờ nghỉ trưa, tan học, chúng tôi đều không tìm thấy cô ấy.

Nhưng chúng tôi cũng không dám thật sự phát tán những bức ảnh đó, tình trạng này kéo dài đến trước kỳ thi đại học.

Hôm đó là sau giờ học. Tao nhận được tin nhắn của cô ấy:

“Đến phòng học.”

Tao tưởng cô ấy sợ hãi nên quay lại trường tìm, vừa bước vào cổng đã nghe tiếng “ầm” vang trời.

Tao thấy cô ấy nằm trên đất, người đầy m/áu, cô ấy đã ch*t.

Hiện tại:

1.

Tôi không tin nổi đứng phắt dậy, chỉ tay vào bọn họ:

“Các người...!”

Đúng là lũ s/úc si/nh!

Đúng là lũ q/uỷ dữ!

Chúng không kiểm soát được phần dưới cơ thể, ngược lại còn đổ lỗi cho Bạch Cẩm.

Hoa nào có tội, tội là ở kẻ bẻ hoa!

Lão đại yếu ớt mở mí mắt:

“Phải, chúng tao đã làm sai, nhưng chuyện đó qua lâu rồi.”

“Lão nhị, cô ấy ch*t rồi, nhưng chúng tao vẫn sống, chúng tao còn có tương lai.”

“Tao có vợ con, tao muốn sống ra khỏi đây, mày không muốn sao?”

“Vậy thì mày hãy tìm ra hung thủ đi.”

“Không có hung thủ nào cả!” Lão tứ đột nhiên quát lớn.

“Tao thấy rồi, cô ta tự nhảy từ tầng thượng xuống!”

“Tại sao chúng ta cứ phải vướng vào kẻ ch*t! Năm đó tao sai rồi, tao xin lỗi! Xin lỗi!”

Hắn ngẩng đầu nhìn chằm chằm vào chiếc loa ở góc tường.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Trúc Mã Không Yêu Tôi

Chương 13.
Tại nhà chàng trai mà tôi thầm thương trộm nhớ, tôi vô tình bắt gặp một cô gái đang quấn khăn tắm. Chắc cô ấy vừa tắm xong, tóc vẫn còn nhỏ nước, hai má ửng hồng. Cửa phòng ngủ chính vẫn mở, bên trong là một khoảng tối mờ ám. Thật khó để tôi không liên tưởng đến những chuyện đã xảy ra giữa bọn họ. Tôi thậm chí còn lờ mờ ngửi thấy chút mùi tanh lợm giọng phảng phất trong không khí. Tiêu Hoài à Tiêu Hoài, chàng trai tôi đã thích mười năm trời, hôm nay đã xảy ra quan hệ với cô gái khác mất rồi. Đoạn tình cảm đơn phương kéo dài đằng đẵng suốt mười năm, đến giây phút này, tôi cuối cùng cũng đã triệt để bỏ cuộc.
22.72 K
10 Đêm Nay Trăng Sáng Rơi Vào Lòng Ta Chương 11: Ngoại truyện

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Sau Khi Thanh Mai Trúc Mã Thay Lòng, Tôi Và Kẻ Thù Không Đội Trời Chung HE

Chương 18
Cậu đàn em vốn an phận thủ thường, lúc nào cũng ngoan ngoãn sau lưng trúc mã Giang Chỉ Độ đột nhiên đổi tính. Cậu ta bắt đầu tung chiêu theo đuổi Giang Chỉ Độ một cách dồn dập, điên cuồng. Đã thế còn vỗ ngực tuyên bố mình là người trọng sinh về, bảo rằng cậu ta và Giang Chỉ Độ mới là chân ái của đời nhau. Hiện tại trúc mã đối tốt với tôi chẳng qua là vì chưa nhận ra lòng mình mà thôi. Chưa dừng lại ở đó, cậu ta còn phán một câu xanh rờn: Định mệnh đời tôi lại chính là Bạc Lẫm - kẻ thù không đội trời chung với tôi. Tôi: ??? Gió tầng nào gặp mây tầng đó, nhưng gió kiểu này thì chém hơi căng rồi đấy. Đối mặt với những lời nhảm nhí này, ban đầu trúc mã của tôi cũng chẳng buồn chấp. Nhưng mưa dầm thấm đất, trước sự tấn công dồn dập và nhiệt tình của cậu đàn em, hắn bắt đầu dao động, để tâm đến đối phương nhiều hơn và dần bỏ rơi tôi. Ồ, thôi được rồi. Tôi quay đầu đi kiếm mối khác tìm niềm vui liền. Sau này, khi đã thuận lợi hẹn hò với trúc mã, cậu đàn em kia hớn hở chạy đến trước mặt tôi diễu võ dương oai. Tôi giật bắn mình, tâm hồn chấn động. Đậu má, sao không nói sớm! Tôi với tên kẻ thù kia sắp hôn đến rách cả môi luôn rồi đây này.
Boys Love
Đam Mỹ
Hiện đại
4
Nợ Dao Chương 22
Họa Tình Chương 8
Bối Lặc Gia Chương 9