Lão Hàn cũng nói: "Cỡ giày 38, chân Trương Bân lại là 39, hơi to hơn. Hơn nữa hiện trường còn phát hiện thêm manh mối mới từ dấu giày. Căn cứ vào vết giày, hung thủ có cân nặng trong khoảng 40-45kg."
Tôi hít một hơi thật sâu: "Nghĩa là Trương Bân không phải thủ phạm."
"Tuyệt đối không phải."
Sau khi kết thúc khám nghiệm hiện trường, chúng tôi trở về đồn. 1 giờ sáng, cuộc họp bàn về vụ án vẫn chưa đi đến kết luận nào.
Lão Hàn rít điếu th/uốc, chân mày nhíu thành hình chữ Xuyên.
"Đội trưởng Mã, có lẽ chúng ta lại bị dẫn sai hướng rồi."
Nếu Trương Bân không phải hung thủ, Trịnh Quyên lại có chứng cứ ngoại phạm...
Vậy ai mới là kẻ th/ù không đội trời chung với gia đình Triệu Tiểu Cầm?
Tôi chợt nhớ đến bố mẹ Trịnh Quyên.
18
Theo điều tra trước đó, mẹ Trịnh Quyên uống th/uốc đ/ộc t/ự t*.
Bố là Trịnh Cường mất tích.
Rất có thể Trịnh Cường cũng mang nghi vấn lớn.
Vậy hắn ta đang trốn ở đâu?
"Đã đến quê Trịnh Quyên chưa?"
"Chưa." Lão Hàn cũng gi/ật mình nhận ra.
"Lập tức tổ chức đội hình, xuất phát!"
2 tiếng sau, 3 giờ 10 phút sáng, chúng tôi có mặt tại Trịnh Gia Bình, thị trấn Tây Vương, Bình Hải.
Cán bộ công an thị trấn Tây Vương dẫn chúng tôi tới nhà cũ của Trịnh Quyên.
Nhà cô chỉ là hai gian ngói cũ nát.
Trong phòng ngủ vẫn sáng đèn, trên bàn còn ngổn ngang cơm thừa canh cặn.
Nhưng không thấy người.
Tôi chợt nhận ra: Sau khi ra tù, Trịnh Cường vẫn sống tại quê nhà.
Là một người cha, lý do gì khiến ông ta bàng quan trước việc con gái bị xâm hại dã man đến thế?
Một người cha bình thường, lẽ nào không sát cánh bảo vệ con gái mình?
Chúng tôi bèn hỏi thăm đồng nghiệp ở đồn công an.
"Ông ta phải tội gì mà vào tù?"
"Ông ấy dẫn dân Trịnh Gia Bình theo Triệu Kế Văn làm công trình, cuối cùng chẳng được đồng nào. Khi đòi tiền lại bị từ chối. Trịnh Cường trước kia nung gạch, có chút tích góp, liền lấy tiền riêng trả trước cho dân làng."
"Sau đó ông ta đến đòi Triệu Kế Văn, bị hắn s/ỉ nh/ục. Trong cơn tức gi/ận, ông ta đ/á/nh họ Triệu, lúc đó nhiều người chứng kiến, bị định tội gây rối trật tự."
"Nhưng Triệu Kế Văn không buông tha, giám định thương tích thành 'thương tích nặng', lại bỏ tiền thuê nguyên đội ngũ luật sư hùng hậu, biến vụ án đơn giản thành án tù 4 năm 6 tháng."
Tôi và lão Hàn đồng thanh: "Tội nhẹ xử nặng đấy, có tiền thì đúng là muốn làm gì chả được."
Triệu Kế Văn lợi dụng kẽ hở pháp luật để đạt mục đích, đúng là loại khốn này chuyện gì cũng làm được.
"Vợ Trịnh Cường là Trần Diễm Chi ch*t thế nào?" Tôi hỏi. Đồng nghiệp công an nói: "Kể cũng thương tâm, con gái họ gặp chuyện, bà ta không chịu nổi kích động nên uống th/uốc đ/ộc, chuyện nửa tháng trước rồi."
Tối đó, chúng tôi tìm thấy Trịnh Cường say khướt bên m/ộ Trần Diễm Chi, cùng chiếc xe máy cà tàng.
19
Trịnh Cường g/ầy trơ xươ/ng, mặt vàng bủng, râu ria lởm chởm, móng tay đầy bùn đất.
Ngay cả Trương Bân - kẻ ngoài cuộc - còn h/ận th/ù gia đình Triệu Tiểu Cầm đến thế.
Huống chi là nạn nhân Trịnh Cường.
Vì vậy, lý do duy nhất hắn lặng lẽ ẩn náu ở quê chính là đang lên kế hoạch trả th/ù đi/ên cuồ/ng.
Bởi xét về mức độ h/ận th/ù lẫn khả năng ẩn náu, hắn còn phù hợp hơn Trương Bân.
Tôi ước lượng cân nặng hắn khoảng 45-50kg.
Hơi chênh so với hung thủ nhưng tương đối khớp.
"Vụ án cả nhà Triệu Tiểu Cầm bị s/át h/ại, chúng tôi muốn tìm hiểu tình hình với anh."
Trong nhà Trịnh Cường, buổi thẩm vấn bắt đầu.
Hai đồng nghiệp tôi đứng gác ngoài cửa.
Trịnh Cường tiếp tục cạy đất dưới móng tay: "Hỏi đi, biết gì tôi nói nấy."
Thấy chỉ còn hai chúng tôi, hắn đứng lên định rót nước.
Trong lúc hắn bận rộn, tôi mở lời: "Lưu Bạch Câu có phải anh gi*t không?"
"Không." Trịnh Cường phủ nhận.
Câu trả lời ngoài dự kiến.
Nhưng câu tiếp theo khiến tôi dựng tóc gáy:
"Lưu Bạch Câu tự nguyện tìm đến cái ch*t. Bả nói chồng con đều ch*t hết, sống cũng vô nghĩa. Thế là tôi giúp bả toại nguyện."
Lưu Bạch Câu tham tiền, dốt luật, nóng nảy, nhưng nói bả tự nguyện ch*t thì tuyệt đối không thể.
Trịnh Cường kể qua quá trình gi*t Lưu Bạch Câu.
Hắn nói mình đi bằng xe máy, gi*t xong lập tức quay về.
Khi chúng tôi tới nơi, hắn thấy đèn cảnh sát, liền đổ rư/ợu lên người để che mùi m/áu, rồi chạy xe ra nghĩa địa.
"Chuyện này không liên quan Trương Bân. Tôi đã kể tội mình, dọa nếu tiết lộ sẽ gi*t nó. Tôi nhờ nó chăm sóc Tiểu Quyên, thằng bé này có nghĩa khí lắm."
Hắn giải thích lý do Trương Bân hiểu rõ quá trình phạm tội.
Vậy hung thủ thực sự chính là Trịnh Cường.
Trương Bân chỉ là "màn khói" của hắn.
"Bắt tôi đi, tôi trừ gian diệt á/c, các anh trừ hại cho dân."
Hắn giơ hai tay.
Tôi đứng im, lão Hàn bước vào c/òng tay hắn.
Lão Hàn dẫn hắn ra trước, tôi ở lại sau cùng, ánh mắt dán vào bàn ăn trong nhà Trịnh Cường - nơi có 2 bộ bát đũa.
20
Trong phòng thẩm vấn, Trịnh Cường kích động.
Tôi cũng biết đến giờ chúng tôi vẫn chưa tìm được chứng cứ x/á/c đáng để kết tội tất cả.
Bởi hung khí thực sự vẫn chưa được tìm thấy.
Trịnh Cường nhất quyết không tiết lộ hung khí giấu ở đâu.
"Anh sống một mình, sao trên bàn lại có 2 bộ bát đũa?"
Hắn đáp: "Tối qua có ông bạn cũ đến chơi."
Tôi hỏi: "Anh không muốn nhắn gửi gì cho Trịnh Quyên sao?"
Hắn nói: "Làm cha một kẻ sát nhân, bản thân còn chẳng dạy nổi mình, lấy tư cách gì dạy dỗ và bảo vệ con gái? Trên đời này không thiếu những người cha như tôi, và cả gia đình Triệu Tiểu Cầm kia."
Tôi không hiểu ý hắn.
Nhưng đồng nghiệp mang đến tin bất ngờ: "Chiếc xe máy Trịnh Cường bỏ lại ở nghĩa địa đã hư hỏng từ lâu, không thể đi được."
Vậy Trịnh Cường đã nói dối. Hắn không đi xe máy đến hiện trường. Vậy hắn di chuyển bằng cách nào?
Hay Trịnh Cường cũng đang đ/á/nh lạc hướng chúng tôi?