**Người bạn cùng phòng suốt ngày tắm khuya**

1.

Tôi chịu hết nổi với cô bạn cùng phòng suốt ngày tắm hàng tiếng đồng hồ lúc nửa đêm, đành lên mạng đăng bài than thở.

Một cư dân mạng bình luận: "Tắm giờ Tý, hút âm khí thủy khí, chẳng phải bạn cùng phòng cậu là x/ác khô sao!"

Nhìn tin nhắn này, tôi chỉ muốn bật ngửa.

Gặp phải đứa bạn cùng phòng t/âm th/ần đã đủ khổ, giờ còn bị người ta hù dọa.

Đang định ch/ửi thẳng mặt thì đã thấy dân tình xúm vào:

M/a Tiên Ị Đùn: "Hahahaha cười ch*t, tao ngày tắm hai lần thì thành X/ác Khô Vương hả?"

ID Tôi Xứng Vào Thái Miếu: "X/ác khô? Khô heo hay khô bò? Cho xin link m/ua với!"

Đại N/ão T/àn T/ật: "Mệt mỏi thật, spam vô duyên vừa thôi!"

Bàn Chân Thơm Ngon: "Nửa đêm đừng có hù người ta chứ..."

Sơn Trung Tản Nhân mặc kệ đám đông, tiếp tục nói như đúng rằng: "X/ác khô hút thủy khí bảy ngày liền, đến hôm thứ bảy sẽ tìm người l/ột da thay x/ác. Cậu tính xem bạn cậu tắm mấy ngày rồi?"

Đồng bào nào đây? Càng nói càng lởm.

Tôi chán chẳng thèm cãi, ẩn bài viết cho xong.

Ai ngờ Sơn Trung Tản Nhân lại nhắn tin riêng.

2.

Sơn Trung Tản Nhân: "Nhà cậu có phải ngày nào cũng ẩm thấp khác thường?"

"Bạn cậu có phải uống nước như hạm, lại chỉ thích nước lã không?"

Tim tôi đ/ập thình thịch. Hắn nói đúng.

Phòng tôi có cái ẩm kế, ngày nào cũng báo vượt ngưỡng.

Tôi tưởng do nhà cũ thấm nước, nhưng giờ nghĩ lại dù trời nắng ráo thế nào, sàn nhà tủ quần áo vẫn đẫm hơi nước.

Quả là kỳ lạ.

Còn chuyện uống nước.

Lý Lan Lan dùng bình hai lít để uống, và tôi chưa bao giờ thấy cô ta đun nước. Toàn uống trực tiếp từ vòi.

Tôi đã nhắc vài lần nước máy bẩn, nên đun sôi.

Cô ta chỉ trố mắt nhìn tôi rồi im thin thít.

Nhưng chỉ mấy câu đó mà bảo tôi tin bạn cùng phòng là x/ác khô?

Đúng là chuyện trên trời.

Sơn Trung Tản Nhân thấy tôi im lặng, lại nhắn: "Giờ cô ấy đang tắm đúng không? X/ác khô tắm xong sẽ bong da, không tin thì vào nhà vệ sinh xem!"

3.

Tôi vật vờ trong phòng chờ mấy tiếng.

Tiếng vòi hoa sen cuối cùng cũng tắt.

Nhìn điện thoại: 2h30 sáng.

Tôi dỏng tai nghe Lý Lan Lan ra khỏi nhà tắm về phòng, rón rén bước vào toilet.

Hơi nước vẫn còn dày đặc.

Ánh đèn mờ ảo, tôi nheo mắt quan sát khắp nơi nhưng chẳng thấy gì lạ.

Tôi tưởng bị lừa, lập tức nhắn cho Sơn Trung Tản Nhân: "Chả có gì hết, trêu người thế thích lắm à!"

Hắn trả lời ngay: "Không có gì? Nguy rồi! Bạn cậu đã hút đủ thủy khí, sắp thay x/ác đấy!"

Tôi lườm nguýt: "Còn định lừa tao nữa à? Đi ngủ đây!"

Sơn Trung Tản Nhân: "Khoan! Dù hút đủ nước, x/ác khô vẫn bong vụn da thừa. Tìm xem có mảng đen nào không?"

Tôi liếc xuống sàn, gi/ật mình phát hiện xó góc có đống vật thể đen.

Hơi nước làm mờ kính, tôi bật đèn flash điện thoại soi gần.

Suýt nữa thì nôn.

Một đống vụn màu đen như vỏ cây dính ch/ặt vào gạch men, kinh nhất là lúc nhúc mấy chục con giòi trắng hếu bên trong.

Cái quái gì thế này?

Tôi nhịn buồn nôn chụp vài tấm gửi cho hắn.

Sơn Trung Tản Nhân: "Giòi trắng là giòi t/.ử th/i. Đã sinh giòi tức là thân x/ác này hỏng rồi, không biết lúc nào sẽ ra tay. Mau về phòng đi! Đừng gặp cô ta!"

4.

Tôi r/un r/ẩy gõ: "Ừ."

Vừa định rời toilet thì cửa phòng Lý Lan Lan bật mở "cót két".

Tôi lặng người, co rúm trong góc nhà vệ sinh không dám nhúc nhích.

May cửa toilet màu đen kịt, không hở ánh sáng.

Chắc cô ta không biết tôi ở đây.

Tiếng bước chân càng lúc càng gần, tôi nín thở.

Cô ta dừng ngay trước cửa toilet.

Không hiểu định làm gì, tôi chỉ biết nép vào tường.

Đột nhiên, đèn toilet "rụp" tắt.

Bóng tối bao trùm.

Tôi kêu thảng thốt, may mà nhỏ nên không bị phát hiện.

Trong đêm khuya, thính giác trở nên nhạy bén lạ thường.

Tôi nghe tiếng bước chân xa dần, rồi tiếng "cót két" vang lên lần nữa.

Thở phào.

Cô ta về phòng rồi.

Có lẽ quên tắt đèn nên quay lại.

Nhà vệ sinh ngột ngạt, lại thêm mồ hôi lạnh toát ra sau phen hú vía.

Đợi thêm vài phút yên ắng, tôi mở cửa lén về phòng.

Đường từ toilet về phòng khá xa.

Mồ hôi lạnh khiến người tôi rùng mình.

Không dám bật đèn, tôi mò mẫm trong bóng tối.

Vừa tìm tay nắm cửa, bỗng nghe sau lưng có tiếng thở.

Quay đầu nhìn qua vai.

Tất cả lông tóc dựng đứng.

Dưới ánh trăng, Lý Lan Lan đứng sừng sững sau lưng tôi. Tóc tai rũ rượi, khuôn mặt trắng bệch phát ánh xanh lè, đang nhe răng cười quái dị.

Tôi đứng hình, vặn đi/ên cuồ/ng tay nắm cửa.

Nhưng cái cửa như bị khóa ch/ặt, vặn mãi không xong.

Bỗng vai tôi lạnh toát.

Từ từ ngoái cổ lại - khuôn mặt xanh lè đó đã áp sát sau gáy.

"Á!"

Tiếng thét vỡ tung trong đêm.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Trúc Mã Không Yêu Tôi

Chương 13.
Tại nhà chàng trai mà tôi thầm thương trộm nhớ, tôi vô tình bắt gặp một cô gái đang quấn khăn tắm. Chắc cô ấy vừa tắm xong, tóc vẫn còn nhỏ nước, hai má ửng hồng. Cửa phòng ngủ chính vẫn mở, bên trong là một khoảng tối mờ ám. Thật khó để tôi không liên tưởng đến những chuyện đã xảy ra giữa bọn họ. Tôi thậm chí còn lờ mờ ngửi thấy chút mùi tanh lợm giọng phảng phất trong không khí. Tiêu Hoài à Tiêu Hoài, chàng trai tôi đã thích mười năm trời, hôm nay đã xảy ra quan hệ với cô gái khác mất rồi. Đoạn tình cảm đơn phương kéo dài đằng đẵng suốt mười năm, đến giây phút này, tôi cuối cùng cũng đã triệt để bỏ cuộc.
22.72 K
9 Đêm Nay Trăng Sáng Rơi Vào Lòng Ta Chương 11: Ngoại truyện

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Căn phòng trống mẹ để lại

Chương 12
Sau khi mẹ qua đời, chuyên gia phục chế rèm cửa Thẩm Tri Vi trong lúc dọn dẹp căn nhà cũ đã phát hiện ra một căn phòng mà gia đình vẫn gọi là phòng trống. Tại đó, tấm rèm màu xám xanh đã từng được sửa ngắn lại nhiều lần, trên tường còn lưu lại những vạch đo chiều cao thứ hai không phải của cô. Qua những đường kim mũi chỉ, chiều cao của chiếc bàn, những bức ảnh bị cắt xén, những cuộn phim chưa rửa cùng lời kể của hàng xóm, cô dần xác nhận được rằng người chị họ Lâm Thư Dư đã từng sống ở đây hơn hai năm. Những tranh chấp về việc nhận nuôi năm xưa đã khiến người cô vội vã đưa con gái rời đi trong đêm, từ đó về sau, cả gia đình dùng cụm từ "nhớ nhầm rồi" để xóa sạch ký ức về quãng thời gian tuổi thơ ấy. Tri Vi từ chối thay bất kỳ ai viết lại lý do, cũng không biến việc tiết lộ bí mật thành một cuộc đoàn tụ cưỡng ép; cô trao lại những tư liệu cho Thư Dư để người chị tự đưa ra lựa chọn. Cuối cùng, cả hai cùng công khai giữ lại hai vạch đo chiều cao trên tường, còn Thư Dư chỉ mang đi mảnh vải rèm thuộc về riêng mình.
0