Gia đình tôi

Chương 2

20/01/2026 09:16

Nếu chị không có việc gì, chị mau ra đây đi.

Mẹ đang sốt ruột lắm rồi!"

Trước yêu cầu của "em trai" đầy bất ổn này, bản năng mách bảo tôi phải từ chối. Nhưng ngay lúc ấy, Quy tắc số 2 hiện lên trong tâm trí:

"Quy tắc 2: Tuyệt đối không được từ chối bất cứ yêu cầu nào của "em trai", càng không được làm nó tức gi/ận. Nếu không, chuyện x/ấu sẽ xảy ra."

"Vâng ạ, chị ra ngay đây!"

Nghe tôi trả lời dứt khoát, em trai lập tức nở nụ cười tươi rói rồi quay ra ngoài hét: "Mẹ ơi! Chị đồng ý ra rồi ạ!"

Một giọng nói dịu dàng vang lên từ phòng khách:

"Thế con ra ăn cơm trước đi!"

Giọng nói ấy như có m/a lực an ủi lòng người. Trái tim đang hoảng lo/ạn vì sợ hãi của tôi dần lắng xuống trong sự vỗ về ấy.

Em trai nghe xong liền nhún nhảy mở cửa phòng, bước ra ngoài. Dưới ánh đèn, bóng nó kéo dài rồi biến đổi dị hình. Hình dáng cái bóng ấy... dường như không phải người.

3.

Trên bàn ăn phòng khách có ba người. Một bà lão tóc bạc phơ ngồi chủ tọa, nếp nhăn hằn sâu quanh hốc mắt che khuất đôi mắt, bà từ từ húp cháo bằng đôi môi nhăn nheo.

Bên trái bà là người đàn ông khổng lồ tựa núi th!t, chiếm trọn hai chiếc ghế dồn lại. Còn "em trai" tôi ngồi bên phải bà, đang chờ cơm.

Cạnh chỗ ngồi của tôi có một vết chân đen in hằn trên sàn.

"Quy tắc 3: Trong nhà thường xuất hiện vết chân đen. Tuyệt đối không dẫm lên đó, điều này rất quan trọng."

Vết chân này dường như thường xuyên hiện ra, nhưng nếu không đạp lên thì có lẽ sẽ vô hại.

Vừa thấy tôi bước tới, người cha núi th!t liền trừng mắt nhìn tôi như muốn ăn tươi nuốt sống mà không nói năng gì.

Tôi ngồi xuống cạnh em trai. So với bà lão x/ấu xí và người cha dị dạng, đứa em quái đản này có vẻ... đỡ đ/áng s/ợ hơn.

Mùi thơm ngào ngạt bốc lên từ nhà bếp. Hương vị ấy lập tức chiếm lấy khứu giác tôi. Người cha núi th!t hửi thấy mùi, toàn thân bỗng run lên vì phấn khích. Nước dãi chảy dài từ cái miệng hôi thối rỉ xuống bàn ăn.

Bà lão đưa tay xoa trán rộng của ông ta, khàn khặc nói: "Con trai, nhớ ăn nhiều vào, ăn nhiều mới đẻ được cháu b/éo tốt!"

Người cha núi th!t nghe vậy tỏ ra vui mừng khôn xiết, miệng lẩm bẩm: "Ừ... ừ..."

Đẻ cháu? Nhưng em trai tôi không đang ngồi đây sao?

Tôi lặng lẽ nhìn thằng bé đang ăn ngấu nghiến với cái miệng rá/ch toác đến tận mang tai.

Một phụ nữ mặc váy đỏ viền trắng bưng nồi đất từ bếp ra. Màu đỏ ấy giống m/áu hơn là vải. Khi mẹ đi ngang qua, tôi ngửi thấy mùi m/áu tanh nhẹ.

Mùi th!t thơm lừng chính từ chiếc nồi đất này tỏa ra. Người phụ nữ nhan sắc bình thường kia chính là mẹ tôi trong thân x/ác này.

Vừa đặt nồi xuống bàn, người cha đã vội mở vung. Một đống th!t nhão nhoét hiện ra trước mắt tôi. Bao tử tôi cồn lên buồn nôn, nhưng cổ họng lại không ngừng nuốt ực. Tựa như đó là món sơn hào hải vị.

Đôi tay tôi không kiềm chế được, cầm đũa với vào nồi th!t. Đúng lúc sắp gắp được miếng th!t, một cơn đ/au nhói bụng kéo tôi tỉnh táo lại.

Chuyện gì vừa xảy ra thế? Tôi vừa hành động trong vô thức sao?

Nhìn quanh biểu cảm mọi người: Người cha núi th!t nhìn tôi đầy kinh ngạc, hình như không hiểu vì sao đứa con gái vốn không ăn th!t lại tranh đồ ăn của mình. Người mẹ thì trợn mắt gi/ận dữ, như thể tôi vừa phạm vào điều cấm kỵ.

Tôi chợt nhớ Quy tắc 4:

"Quy tắc 4: Bố đặc biệt thích ăn th!t nên mẹ luôn nấu th!t cho bố. Tuyệt đối không tranh th!t của bố, nếu không mẹ sẽ nổi gi/ận."

Mồ hôi lạnh toát ra khắp người, nỗi kh/iếp s/ợ xông thẳng lên n/ão. Tôi vội rút đũa lại. Thấy vậy, mẹ hài lòng mỉm cười.

Thở phào nhẹ nhõm, tôi định quay sang cảm ơn thì thấy em trai đang nghiêng đầu nhìn tôi đầy thắc mắc. Nó nhe răng cười bằng cái miệng rá/ch toác đến mang tai. Hóa ra cơn đ/au bụng khi nãy là do cùi chỏ nó đ/âm vào.

Tôi chẳng biết nên coi đây là thiện ý hay á/c ý của thằng bé. Lời cảm ơn nghẹn lại trong cổ họng.

Liếc nhìn bà nội ngồi chủ tọa - bà ta bình thản đến lạ, như thể chẳng thấy hành động vừa rồi của tôi.

Không thấy ư?... Khoan đã!

Tôi chăm chú nhìn đôi mắt chằng chịt nếp nhăn của bà. Trong hốc mắt ấy... hoàn toàn trống rỗng!

4.

Đêm xuống.

Nằm trên giường, tôi mải miết nhớ lại mọi chuyện hôm nay.

Những quy tắc kỳ lạ, em trai quái dị, người cha háu ăn, bà nội mất mắt...

Có lẽ, manh mối nằm ở bà.

Nhân lúc đêm khuya, tôi lén lút đến phòng bà nội.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Trúc Mã Không Yêu Tôi

Chương 13.
Tại nhà chàng trai mà tôi thầm thương trộm nhớ, tôi vô tình bắt gặp một cô gái đang quấn khăn tắm. Chắc cô ấy vừa tắm xong, tóc vẫn còn nhỏ nước, hai má ửng hồng. Cửa phòng ngủ chính vẫn mở, bên trong là một khoảng tối mờ ám. Thật khó để tôi không liên tưởng đến những chuyện đã xảy ra giữa bọn họ. Tôi thậm chí còn lờ mờ ngửi thấy chút mùi tanh lợm giọng phảng phất trong không khí. Tiêu Hoài à Tiêu Hoài, chàng trai tôi đã thích mười năm trời, hôm nay đã xảy ra quan hệ với cô gái khác mất rồi. Đoạn tình cảm đơn phương kéo dài đằng đẵng suốt mười năm, đến giây phút này, tôi cuối cùng cũng đã triệt để bỏ cuộc.
22.72 K
9 Đêm Nay Trăng Sáng Rơi Vào Lòng Ta Chương 11: Ngoại truyện

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Căn phòng trống mẹ để lại

Chương 12
Sau khi mẹ qua đời, chuyên gia phục chế rèm cửa Thẩm Tri Vi trong lúc dọn dẹp căn nhà cũ đã phát hiện ra một căn phòng mà gia đình vẫn gọi là phòng trống. Tại đó, tấm rèm màu xám xanh đã từng được sửa ngắn lại nhiều lần, trên tường còn lưu lại những vạch đo chiều cao thứ hai không phải của cô. Qua những đường kim mũi chỉ, chiều cao của chiếc bàn, những bức ảnh bị cắt xén, những cuộn phim chưa rửa cùng lời kể của hàng xóm, cô dần xác nhận được rằng người chị họ Lâm Thư Dư đã từng sống ở đây hơn hai năm. Những tranh chấp về việc nhận nuôi năm xưa đã khiến người cô vội vã đưa con gái rời đi trong đêm, từ đó về sau, cả gia đình dùng cụm từ "nhớ nhầm rồi" để xóa sạch ký ức về quãng thời gian tuổi thơ ấy. Tri Vi từ chối thay bất kỳ ai viết lại lý do, cũng không biến việc tiết lộ bí mật thành một cuộc đoàn tụ cưỡng ép; cô trao lại những tư liệu cho Thư Dư để người chị tự đưa ra lựa chọn. Cuối cùng, cả hai cùng công khai giữ lại hai vạch đo chiều cao trên tường, còn Thư Dư chỉ mang đi mảnh vải rèm thuộc về riêng mình.
0