tan thành mây khói

Chương 6

20/01/2026 08:38

Tôi hoàn toàn không có chút sức cạnh tranh nào. Chỉ còn cách chờ ch*t.

Nhưng ngay lúc này, chuyện kỳ lạ đã xảy ra.

Tôi bất ngờ nhận được tin nhắn từ quản lý ký túc xá: [Tín hiệu không ổn định, đây là lần thứ 3 gửi đi, khe hở lối thoát sẽ mở ra đúng 2 giờ 47 phút trong vòng một phút, chỉ một người có thể đi qua, vị trí tại phòng 220, nhận được thì phản hồi.]

Tôi choáng váng.

Thì ra, quản lý chưa từng bỏ rơi bất kỳ ai trong chúng tôi.

Phải chăng ông ấy đã luân phiên tìm ki/ếm các khe nứt, rồi lần lượt thông báo cho từng người chúng tôi?

Tôi gõ vài chữ vào nhóm bốn người: [Mọi người vẫn ổn chứ?]

Nhưng chẳng còn ai trả lời tôi nữa.

Có lẽ một trong số họ đã trốn thoát khỏi nơi này.

Hoặc cũng có thể...

tất cả đều đã tan thành hư vô.

17

Tôi đã chạy thoát.

Tôi cũng không rõ nhà trường xử lý vụ việc thế nào sau đó.

Sự kiện đêm ấy bị mọi người lãng quên.

Tôi không thể giải thích chuyện gì đã xảy ra, tại sao lại lạc vào thế giới song song, liệu virus Mặt Trăng thứ ba có thực sự tồn tại.

Tôi cũng không thể truy tìm thân phận thật sự của vị quản lý năm ấy, không biết sau này ông đi đâu.

Nhưng tôi, chọn ở lại trường làm việc vặt, làm đủ thứ nghề.

Có lẽ trong tiềm thức, sau khi trải qua đêm định mệnh ấy, tôi không thể nào trở về cuộc sống bình thường yên ả nữa.

Có lẽ tôi đang chờ đợi điều gì đó, nhưng lại sợ hãi khi nó thực sự đến.

Cho đến khi, nó thực sự tái hiện.

Lúc ấy, tôi cũng đã trở thành quản lý ký túc xá.

Tôi trân tráo nhìn chiếc đồng hồ điện tử trên bàn từ năm 2054 lùi về năm 2024.

Tôi hoảng lo/ạn, đi/ên cuồ/ng lao khỏi phòng.

Giữa khuôn viên trường vắng lặng, ngẩng đầu lên, tôi thấy tòa ký túc xá trở nên mờ ảo và nứt vỡ.

R/un r/ẩy lấy điện thoại, tôi x/ác nhận thời gian đã trở về năm 2024.

Lúc này tôi mới nhận ra, thì ra 'khe nứt' không chỉ là khe nứt không gian, mà còn là khe nứt thời gian!

Ngay lập tức, điện thoại liên tục hiện vài tin nhắn:

[Nó đến rồi!]

[Tôi giống cậu, luôn ở lại nơi này.]

[Tôi phải đi c/ứu người.]

[Tôi đã biết tên cảnh sát giả là ai rồi, thì ra hắn, chính là tôi.]

[Xua đuổi đã không kịp nữa rồi, họ sẽ không tin đâu, còn nhớ tình huống lúc đó chứ? Cậu phải viết một thông báo.]

[Nhờ cậu, tôi sắp vào ký túc xá rồi.]

Tôi biết, hắn là một trong những người sống sót giống tôi.

Hai tay tôi r/un r/ẩy, đến mức màn hình điện thoại cũng rung lên.

Bao năm trôi qua, tôi thậm chí không nhớ nổi mình từng ở phòng nào, huống chi là phòng của người khác.

Tôi chỉ nhớ, sáng hôm ấy, quản lý đến kiểm tra vệ sinh, còn dặn tôi phải dọn dẹp sạch sẽ...

Tôi ngẩng đầu nhìn tòa ký túc xá phía xa.

Tôi biết mình phải làm gì rồi.

Lần này, tôi không chỉ c/ứu người, mà còn phải làm rõ chân tướng sự việc.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Trúc Mã Không Yêu Tôi

Chương 13.
Tại nhà chàng trai mà tôi thầm thương trộm nhớ, tôi vô tình bắt gặp một cô gái đang quấn khăn tắm. Chắc cô ấy vừa tắm xong, tóc vẫn còn nhỏ nước, hai má ửng hồng. Cửa phòng ngủ chính vẫn mở, bên trong là một khoảng tối mờ ám. Thật khó để tôi không liên tưởng đến những chuyện đã xảy ra giữa bọn họ. Tôi thậm chí còn lờ mờ ngửi thấy chút mùi tanh lợm giọng phảng phất trong không khí. Tiêu Hoài à Tiêu Hoài, chàng trai tôi đã thích mười năm trời, hôm nay đã xảy ra quan hệ với cô gái khác mất rồi. Đoạn tình cảm đơn phương kéo dài đằng đẵng suốt mười năm, đến giây phút này, tôi cuối cùng cũng đã triệt để bỏ cuộc.
22.72 K
9 Đêm Nay Trăng Sáng Rơi Vào Lòng Ta Chương 11: Ngoại truyện

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Đồ án tốt nghiệp dang dở của chúng mình

Chương 10
Một tuần trước buổi triển lãm tốt nghiệp, sinh viên khoa thiết kế Hứa Ánh Hòa phát hiện Phương Sở Tình, người bạn cùng sáng tác suốt ba năm, đã tháo dỡ một nửa mô hình thành phố của cả hai. Ban đầu, cô cho rằng đây là hành động trả đũa vì vấn đề tiến cử thực tập, nhưng qua các phiên bản thuyết minh triển lãm, bản nháp trên tài khoản chung, cùng các tài liệu về nhận vật liệu và tài trợ, cô dần phát hiện nhà trường đã tự ý thay đổi mô hình thành phố vốn cho phép khán giả sắp xếp lại thành một mô hình quảng bá dự án bất động sản được tài trợ. Cả hai không chỉ phải đối mặt với sự can thiệp quá giới hạn từ phía nhà trường, mà còn phải thừa nhận trách nhiệm của bản thân trong việc cạnh tranh thực tập, thiếu sót trong giao tiếp và hành vi tự ý tháo dỡ mô hình. Cuối cùng, họ quyết định trưng bày hai nửa mô hình đặt cạnh nhau, chấp nhận đánh đổi bằng bài đánh giá bổ sung để được tốt nghiệp, mất đi cơ hội thực tập, nhưng đồng thời học lại được rằng trong một tác phẩm chung, mỗi người đều có quyền nói lời từ chối.
0