Người phụ nữ đã hết hẳn cơn nghén khó chịu, gặm hạt dưa lốp bốp.

"Vợ cả đưa à? Nghĩ sao được chứ?"

Tôi nhún vai.

"Không muốn nhận đấy mà. Cô bé mới tròn mười tám, tên công tử nhà giàu đó lại là người nổi tiếng mạng, suốt ngày vu khống cô gái tống tiền, còn bản thân hắn làm gì thì nửa lời không dám hé."

Người phụ nữ phụt một tiếng vào thùng rác.

"Lúc yêu đương nói ngọt hát hay, đến khi cưới xong đẻ đái, toàn là xạo ke hết!"

Vừa nói, cô ta quay đầu nhìn tấm ảnh vỡ nát trên bàn.

Đó là ảnh cưới, gương mặt người đàn ông đã nứt vỡ, chỉ còn lại mỗi bóng hình cô với chiếc bụng bầu.

Tôi đưa cho cô chồng quần áo đã là phẳng, tay nhón lấy tấm ảnh.

"Cô có th/ai lúc cưới à? Trai hay gái thế, sao không ở nhà trông con?"

Người phụ nữ cởi chiếc áo dính m/áu, nụ cười chua chát:

"Con cái gì chứ, thiếu mất cái ấy, chỉ thành cục th!t cho hắn quăng cho chó."

Tim tôi thắt lại theo tiếng cười của cô, bên tai vang lên thông báo hệ thống chói tai:

【Đã vào phụ truyện Tang lễ hài nhi ch*t yểu, người chơi tự quyết định có tiếp tục không.】

Có tiếp tục không?

Chẳng lẽ, tôi có thể không giúp cô ấy, mà đi giúp kẻ khác?

Hiểu rõ sự tà/n nh/ẫn của kịch bản, tôi suýt đá/nh rơi khung ảnh.

【Tang lễ hài nhi ch*t yểu? Phụ truyện gì thế? Con dâu họ Vương q/uỷ dị này không phải chỉ có mỗi nhánh Gi*t vợ chứng đạo sao?】

【Trên kia, trước có đại lão chơi qua nhánh này, nhưng độ khó gấp mười lần Gi*t vợ chứng đạo. Nhánh kia chỉ cần thu thập chứng cứ, báo với Vương Lão Hán vợ hắn muốn gi*t chồng, sau đó để hai con q/uỷ đá/nh nhau, lượn lờ là được. Còn Tang lễ hài nhi ch*t yểu, không giúp mẹ con q/uỷ th/ai nghén đã đành, còn phải đá/nh cả Vương Lão Hán lẫn Chó ăn hài nhi, cơ bản chỉ có đường ch*t.】

【Vậy là chúng ta phải giúp gã đàn ông bạo hành, gi*t con đẻ, để gi*t người phụ nữ mang th/ai này?】

【Loại người như trên kia cút khỏi phụ bản kinh dị đi, thánh nhân đời thì đi mà giúp, ch*t nhừ xươ/ng là đáng!】

Hàng loạt bình luận đồng tình, thậm chí nhiều người chơi công hội đã bắt đầu cá cược cách tôi ch*t.

Tôi nhìn những vết thương chi chít trên người phụ nữ, mắt cay xè:

"Chỉ vì hắn muốn con trai?"

Người phụ nữ cười tự giễu:

"Hắn muốn giống nòi nối dõi, thứ đồ bỏ như trong bụng ta, chỉ có đường ch*t."

Bụng căng thành màng mỏng trong suốt, tay cô lướt trên khuôn mặt bé gái trong bụng.

"Tốt thôi, tốt lắm, đợi lúc hắn đến, ta sẽ ch/ặt đầu hắn, gi*t con chó kia, bắt chúng đền mạng cho con gái ta."

Tôi lục tủ lấy th/uốc, quỳ trên giường bôi cho cô.

"Hồi đó, cô cũng bị ép lấy chồng?"

Tay cô xoa mái tóc tôi, hơi thở nồng mùi mặn của nước mắt:

"Ừ, giá như ta không mặc chiếc váy vàng ấy, đã không bị lôi vào bãi đỗ quyên, cũng không ch*t thảm trong căn nhà đó, đến ch*t rồi còn bị hắn hànhz hạz."

Bôi xong vết thương cuối cùng, tôi đứng dậy.

"Đừng sợ, cô cứ yên tâm dưỡng th/ai, hắn sẽ không quay về tìm cô nữa đâu."

Nhiệm vụ hệ thống tiếp nhận thành công, dưới ánh mắt thương cảm của người phụ nữ, tôi bước thẳng ra khỏi cửa.

Những người chơi trong thư phòng đã biến mất.

Một mình lang thang trên phố, tôi dừng chân trước tiệm hoa.

Bên trong ngổn ngang những đóa hoa đổ vỡ, phủ kín cửa hàng đồng thời ch/ôn vùi năm sáu x/ác nhân viên.

Tất cả hoa đều nhuốm màu đỏ m/áu, tôi cẩn thận tìm ki/ếm.

Không thấy hoa đỗ quyên.

Đang lần bước tìm ki/ếm, sau lưng bỗng vang lên tiếng động.

"Xin hỏi, hôm nay có đỗ quyên không?"

Người đàn ông gõ gậy dò đường, phần mắt trở lên chi chít những đường nét lo/ạn xạ, biến hình theo từng nhịp tim.

Là hắn gi*t những nhân viên này?

Tôi lùi vài bước, đáp:

"Không có."

Người đàn ông có vẻ thất vọng, khi định quay đi, tờ giấy từ cuốn sổ rơi ra.

Nhìn nó sắp bị gió thổi sang đường, cuối cùng tôi vẫn chạy vội hai bước chặn lại.

Trên đó là những nét vẽ nguệch ngoạc của trẻ con, tôi ngạc nhiên:

"Anh là họa sĩ?"

3.

Hắn dừng bước, quay lại mở cuốn sổ với vẻ thích thú.

"Ừ, em muốn xem tranh anh không?"

Những bức vẽ khó hiểu hiện ra trước mắt, tôi chỉ có thể đoán hắn đang vẽ hoa qua hành động.

Suy nghĩ chốc lát, tôi dùng kẹp tóc gài lại tờ giấy vào tập vẽ, khoác tay trái hắn:

"Em biết gần đây có bãi đỗ quyên, anh muốn đến xem không?"

Người đàn ông ngoan ngoãn theo tôi, tay nhấc nhẹ chiếc gậy:

"Được chứ, anh rất muốn vẽ đỗ quyên."

Suốt đường đi, hắn kể nhiều chuyện hội họa, tôi vừa nghe vừa cười đáp.

Hoàn toàn không biết, bình luận đang phát đi/ên vì tôi.

【Lang thang khắp bản đồ, lại đi làm phụ truyện vô dụng, giỏi lắm, mày gi*t tao đi.】

【Có giới hạn thời gian đó, Công hội Thanh Long đã lấy hết vũ khí rồi, mày lấy gì gi*t q/uỷ dị đây.】

【Bên kia thu thập đủ chứng cứ rồi, chỉ cần tố giác với Vương Lão Hán, bên này còn đang chơi game hẹn hò.】

Bình luận thúc giục dữ dội, tôi vẫn thong thả.

Thậm chí còn rảnh rang tìm cho hắn góc vẽ đẹp nhất.

"Chỗ này nhiều hoa nhất, anh ngồi lên tạp dề em đi, khỏi bẩn quần áo."

Họa sĩ m/ù cầm đóa đỗ quyên tôi đưa, đưa lên mũi ngửi.

Hắn dường như rất thích đỗ quyên, sờ đi sờ lại, những đường nét trên đầu rối như cuộn len:

"Đến lúc năm rưỡi chuông reo, em có thể đưa anh về tiệm hoa không?"

Tôi nhìn về phía ngôi nhà đỏ của Vương Lão Hán, x/ác định phương hướng rồi cười:

"Tất nhiên, em còn phải lấy lại tạp dề nữa mà."

Khoảng cách giữa bãi đỗ quyên và ngôi nhà đỏ không xa, vừa chạy đến nơi đã gặp đám người từng b/ắt n/ạt tôi.

Họ đã từ sáu người còn bốn, nhân viên sửa chữa biến mất, bác sĩ trở thành thủ lĩnh mới.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Trúc Mã Không Yêu Tôi

Chương 13.
Tại nhà chàng trai mà tôi thầm thương trộm nhớ, tôi vô tình bắt gặp một cô gái đang quấn khăn tắm. Chắc cô ấy vừa tắm xong, tóc vẫn còn nhỏ nước, hai má ửng hồng. Cửa phòng ngủ chính vẫn mở, bên trong là một khoảng tối mờ ám. Thật khó để tôi không liên tưởng đến những chuyện đã xảy ra giữa bọn họ. Tôi thậm chí còn lờ mờ ngửi thấy chút mùi tanh lợm giọng phảng phất trong không khí. Tiêu Hoài à Tiêu Hoài, chàng trai tôi đã thích mười năm trời, hôm nay đã xảy ra quan hệ với cô gái khác mất rồi. Đoạn tình cảm đơn phương kéo dài đằng đẵng suốt mười năm, đến giây phút này, tôi cuối cùng cũng đã triệt để bỏ cuộc.
22.72 K
9 Đêm Nay Trăng Sáng Rơi Vào Lòng Ta Chương 11: Ngoại truyện

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Đồ án tốt nghiệp dang dở của chúng mình

Chương 10
Một tuần trước buổi triển lãm tốt nghiệp, sinh viên khoa thiết kế Hứa Ánh Hòa phát hiện Phương Sở Tình, người bạn cùng sáng tác suốt ba năm, đã tháo dỡ một nửa mô hình thành phố của cả hai. Ban đầu, cô cho rằng đây là hành động trả đũa vì vấn đề tiến cử thực tập, nhưng qua các phiên bản thuyết minh triển lãm, bản nháp trên tài khoản chung, cùng các tài liệu về nhận vật liệu và tài trợ, cô dần phát hiện nhà trường đã tự ý thay đổi mô hình thành phố vốn cho phép khán giả sắp xếp lại thành một mô hình quảng bá dự án bất động sản được tài trợ. Cả hai không chỉ phải đối mặt với sự can thiệp quá giới hạn từ phía nhà trường, mà còn phải thừa nhận trách nhiệm của bản thân trong việc cạnh tranh thực tập, thiếu sót trong giao tiếp và hành vi tự ý tháo dỡ mô hình. Cuối cùng, họ quyết định trưng bày hai nửa mô hình đặt cạnh nhau, chấp nhận đánh đổi bằng bài đánh giá bổ sung để được tốt nghiệp, mất đi cơ hội thực tập, nhưng đồng thời học lại được rằng trong một tác phẩm chung, mỗi người đều có quyền nói lời từ chối.
0