Tôi kinh ngạc nhìn cô ấy, lùi lại hai bước theo bản năng. Tôi nhận ra điều bất ổn, ngẩng đầu nhìn lên thì bốn chữ "Khoa Nhân Văn" vẫn còn đó. Rõ ràng lúc nãy đã đi rất lâu rồi. Đúng lúc ấy, chuông điện thoại trong túi vang lên, âm thanh vang vọng khác thường giữa khuôn viên tĩnh lặng. Tôi rút điện thoại ra, liếc nhìn màn hình hiển thị cuộc gọi. Ngay lập tức tôi đứng hình. Là bạn gái tôi gọi đến.
9
"Xin lỗi anh nhé, giờ em mới gọi được. Chắc anh vẫn đang đợi em ở công viên nhỉ? Lúc nãy thầy giáo hướng dẫn bàn chuyện bầu cử hội sinh viên ngày mai, bảo em cũng nên tham gia. Bọn em nói chuyện đến tận bây giờ mới xong. Em mừng quá nên quên báo anh, anh không gi/ận chứ?"
"Sao anh không nói gì vậy? Em không cố ý đâu. Lúc đó thầy hướng dẫn nói chuyện nghiêm túc lắm, xung quanh lại toàn lãnh đạo khoa, em không thể báo anh được. Anh đừng nhỏ mọn thế, gi/ận em thật à?"
"Gh/ét quá! Anh nói gì đi chứ! C/âm hả?"
"Nói đi! Nói đi! Nói đi!"
...
"Cạch!" Điện thoại rơi xuống đất, màn hình vỡ tan. Tôi đờ đẫn nhìn "bạn gái" trước mặt, hoàn toàn mất phương hướng.
M/a q/uỷ vốn đa đoan!
Chính cô ấy đã nói với tôi điều này!
Tất cả sự việc đêm nay bỗng hiện lên trong đầu như thước phim quay chậm.
Ban đầu chính cô ấy dẫn tôi lên tầng ba khoa Nhân Văn - nơi từng xảy ra hỏa hoạn và đồn đại m/a quái, thế mà cô gái vốn nhát gan ấy lại bước vào không chút do dự. Nhưng biểu cảm lúc ấy của cô ta lại vô cùng phấn khích, như thể chờ đợi điều này từ lâu lắm rồi.
Lên đến tầng ba, rõ ràng đã biết đó là phòng học tử thần, nhưng cô ta nhất quyết không chịu đi. Không phải vì lo cho tôi, mà là không muốn tôi bị chúng cư/ớp mất.
Xuống đại sảnh, từ việc đi/ên cuồ/ng gào thét với những thứ kia đến phản kháng cực đoan - tất cả không phải để chạy trốn, mà là tuyên bố "chủ quyền" với chúng.
Người này là của em, là của em!
Hôm nay dường như đã định trước là ngày tôi ch*t!
Chỉ khác biệt ở ch*t trong tay ai mà thôi!
"Chấp nhận đi, dù không tranh được bọn chúng nhưng cuối cùng em mới là người cười sau cùng!" "Bạn gái" nhe răng cười gằn, năm ngón tay hóa thành nanh vuốt đ/âm thẳng vào ng/ực tôi. Trong chớp mắt, toàn thân tôi bùng ch/áy, ngọn lửa dữ dội soi sáng bốn chữ vàng "Khoa Nhân Văn" lấp lánh.
10
Mấy ngày sau, bài viết cũ trên diễn đàn khoa lại được đào bới.
"M/a q/uỷ khoa Nhân Văn xuất hiện, sinh viên năm tư khoa Kinh Tế tự th/iêu giữa đêm trong tòa nhà."
Kẻ thích buôn chuyện đăng bài còn kèm vài bức ảnh, nhưng vì quá rùng rợn nên nhanh chóng bị xóa. Dù vậy vẫn có người kịp nhìn thấy.
Không phải ảnh hiện trường vụ tự th/iêu, mà là những tấm ảnh di ảnh đen trắng - những linh h/ồn x/ấu số ch*t trong vụ hỏa hoạn ở khoa Nhân Văn, cuối cùng là chàng sinh viên năm tư khoa Kinh Tế.
Bài viết nhanh chóng gây chấn động.
Kẻ sợ hãi không dám ra đường, người lại tiết lộ bạn gái cậu sinh viên năm tư đó ngoại tình với giáo viên hướng dẫn, dẫn đến bi kịch tự th/iêu.
Trong khoa đủ thứ lời đồn, cho đến một ngày bài viết bị xóa sạch, cả diễn đàn cũng bị đóng cửa.
11
Một năm sau, đêm khuya nào đó.
"Khoan đã, em nghe nói khoa Nhân Văn có m/a chưa? Phòng học trống hoác thế này, trời lại khuya rồi, em sợ quá."
"Sợ gì? Em tin vào m/a q/uỷ á, xời!"
"Hôm nay bạn cùng phòng dọa em, gửi mấy tấm ảnh. Bảo đúng ngày này năm ngoái, có anh sinh viên năm tư khoa Kinh Tế tự th/iêu ở khoa Nhân Văn. Em xem ảnh di ảnh của anh ấy rồi, đ/áng s/ợ lắm!"
"Em thật sự đã xem?"
"Ừm ừ!"
"Vậy em nhìn kỹ anh xem, có giống hắn không?"