Quy Tắc Kỳ Quái Ở Trại Hè

Chương 1

20/01/2026 07:37

Các bạn học sinh chú ý, quy tắc trại hè như sau:

[Quy tắc trại hè 1: Cấm rời khỏi trường bằng bất kỳ hình thức nào, nếu vi phạm sẽ bị ph/ạt mất tứ chi.]

[Quy tắc trại hè 2: Cấm ăn uống hoặc ngủ ngoài giờ nghỉ, nếu vi phạm sẽ ch*t.]

[Quy tắc trại hè 3: Thực hiện ăn sạch, cấm để thừa thức ăn.]

...

[Điều cuối cùng, "Tôi" đang ở giữa các bạn.]

1

Mấy ngày sau khi thi đại học, tôi nhận được "Thư mời tham gia trại hè tốt nghiệp" từ trường gửi đến.

Tôi lật đi lật lại tấm thiệp mời màu đen ánh kim loại đầy vẻ huyền bí. Trong lòng dấy lên nghi ngờ - từ trước tới giờ chưa từng nghe các khóa trước có hoạt động trại hè nào cả.

Hơn nữa địa điểm lại chính là ngôi trường mình đã gắn bó 3 năm, còn gì để khám phá nữa đâu? Thành thực mà nói, tôi thà ở nhà chơi game còn hơn gặp lại lũ bạn nhạt nhẽo thời cấp ba.

Nhưng tấm thiệp ghi rõ: Chỉ tham gia đầy đủ trại hè mới được nhận bằng tốt nghiệp. Xem ra không đi không xong.

2

Ngày đầu tiên của trại hè.

Có lẽ do bị đe dọa không được cấp bằng, cả 35 học sinh lớp tôi đều có mặt đúng giờ.

Khi tôi bước vào lớp, mọi người đang bàn tán xôn xao:

"Trường nhất cũng biết điệu đòi tổ chức trại hè nhỉ."

"Đúng đấy, không biết có tốn tiền không?"

"Ng/u à? Ở trường một tuần thì tốn gì chứ!"

...

Cả phòng học ồn ào đến mức không ai nhận ra máy chiếu tự bật lúc nào.

Những dòng chữ đỏ tươi hiện lên bảng, tựa như vết m/áu chưa kịp khô, trông rợn người.

Một giọng nói điện tử âm u vang lên, đọc đúng những chữ đỏ chiếu trên bảng:

"Chào mừng các bạn đến với trại hè tốt nghiệp!"

Cả lớp đang ồn ã bỗng chốc lặng phắc. Chỉ còn tiếng nói điện tử khô khan đọc từng chữ trên bảng, không khí trở nên kỳ quái đến lạnh người.

"Trại hè này kéo dài 5 ngày, có 36 người tham gia."

"Mục tiêu của trại hè là hoàn thành tất cả nhiệm vụ - tồn tại."

"Bây giờ hãy bắt đầu hành trình trại hè vui vẻ nhé."

"Nhiệm vụ đầu tiên: Chạy đến sân vận động trong 10 phút."

Sau khi đọc xong câu cuối cùng, giọng nói điện tử biến mất. Tôi đờ đẫn nhìn những con chữ m/áu trên bảng, toàn thân run lẩy bẩy.

Các học sinh bừng tỉnh, lớp học n/ổ ra như chợ vỡ:

"Cái quái gì thế này? Trò chơi tử thần à?"

"Ai đang giả thần giả q/uỷ đó? Ra mặt ngay!" - Lý Giai Huệ, chị đại trong lớp hét lên.

"Mọi người đừng tin trò nhảm này chứ?" - Trương Hân Mỹ, tay chân thân tín của Lý Giai Huệ nói.

Trong lúc cả lớp xôn xao, tôi lén đếm lại số người. Đúng như nhớ - lớp chỉ có 35 người, sao lại thành 36?

Chẳng mấy chốc những người khác cũng phát hiện ra điểm vô lý này. Trương Hân Mỹ đắc ý quát mấy bạn định chạy ra sân:

"Đồ ng/u! Kẻ chơi khăm này còn không biết lớp có bao nhiêu người mà các cậu tin sái cổ?"

Nhưng tôi nghĩ khác. Nếu đúng là trò đùa, kẻ đứng sau đã bỏ công tập hợp cả lớp - hẳn phải biết rõ chúng tôi, sao lại nhầm số lượng?

Hãy nghĩ tới chiếc máy chiếu tự bật, giọng nói điện tử m/a quái và cái trại hè lấy "tồn tại" làm mục tiêu. Thà tin có còn hơn không.

Nghĩ vậy, tôi bỏ ngoài tai lời Trương Hân Mỹ, lập tức lao về phía sân vận động.

3

Tôi tới sân vận động khi chỉ còn một phút. Quay lại nhìn, thấy Lý Giai Huệ và Trương Hân Mỹ đang chạy như đi/ên về phía sân.

Biết thế này thì nãy đừng làm màu làm gì. Tôi thầm cười.

Giọng nói điện tử âm u vang lên từ loa phóng thanh bắt đầu đếm ngược:

"10, 9, 8..."

Lý Giai Huệ cuống quý đẩy bật tay Trương Hân Mỹ đang níu ch/ặt, lao qua vạch sân đúng lúc kết thúc đếm ngược.

Trương Hân Mỹ không may mắn như vậy. Cô ta như bị chuột rút, bị đẩy ngã nhào xuống đất rồi buông xuôi:

"Đồ ngốc, tôi thấy mấy người ch*t vì ng/u..."

Cô ta không kịp dứt lời.

Những con chó hoang từ đâu nhảy xổ ra, gầm gừ x/é x/ác Trương Hân Mỹ. Cô ta chạy đi/ên cuồ/ng, khóc lóc, ch/ửi rủa rồi bị x/é thành từng mảnh. Một đống th!t nát nhừ nhễu m/áu me b/ắn tung tóe lên mặt, người các học sinh xung quanh.

Các nữ sinh hét thất thanh. Lý Giai Huệ đứng gần nhất ngây dại nhìn cảnh tượng, "uỵch" một tiếng ngồi phịch xuống đất khóc nức nở.

Không biết cô ta khóc vì đẩy bạn vào chỗ ch*t, hay vì chính mình suýt nữa đã thành nạn nhân?

"Các học sinh của tôi, làm tốt lắm. Giờ hãy đến với nhiệm vụ thứ hai!"

Giọng nói điện tử lại vang lên, không cho chúng tôi chút thở.

"Nhiệm vụ hai: Rèn luyện thể lực - chạy 5km trong nửa tiếng. Bắt đầu!"

Sau cảnh tượng k/inh h/oàng vừa chứng kiến, lần này không ai dám phản kháng. Tất cả đều lao vào chạy như đi/ên.

5km trong 30 phút với nam sinh không đáng kể, nhưng với nữ sinh thì khác. Dần dần, các bạn nữ đuối sức. Lý Giai Huệ chạy bét bảng khóc lóc van xin:

"Xin hãy c/ứu tôi..."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Trúc Mã Không Yêu Tôi

Chương 13.
Tại nhà chàng trai mà tôi thầm thương trộm nhớ, tôi vô tình bắt gặp một cô gái đang quấn khăn tắm. Chắc cô ấy vừa tắm xong, tóc vẫn còn nhỏ nước, hai má ửng hồng. Cửa phòng ngủ chính vẫn mở, bên trong là một khoảng tối mờ ám. Thật khó để tôi không liên tưởng đến những chuyện đã xảy ra giữa bọn họ. Tôi thậm chí còn lờ mờ ngửi thấy chút mùi tanh lợm giọng phảng phất trong không khí. Tiêu Hoài à Tiêu Hoài, chàng trai tôi đã thích mười năm trời, hôm nay đã xảy ra quan hệ với cô gái khác mất rồi. Đoạn tình cảm đơn phương kéo dài đằng đẵng suốt mười năm, đến giây phút này, tôi cuối cùng cũng đã triệt để bỏ cuộc.
22.72 K
11 Đêm Nay Trăng Sáng Rơi Vào Lòng Ta Chương 11: Ngoại truyện

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Mỗi ngày tôi đều nhận được lá thư chia tay gửi đến từ ngày mai

Chương 11
Trong thời gian tu bổ tại Bưu cục Tháp Chuông, chuyên gia phục chế cổ vật Hứa Kiến Tình mỗi sáng sớm đều nhận được một lá thư chia tay gửi từ ngày mai, ký tên người yêu là Chu Tự Bạch. Nếu mở bức thư mới trong ngày, đến nửa đêm mọi thứ sẽ được thiết lập lại; nếu từ chối mở thư, ngày tháng sẽ tiếp tục trôi đi, nhưng phong bì sẽ vĩnh viễn thiếu mất một chữ. Bằng cách truy vết từ độ lão hóa của giấy, vết răng cưa trên dấu bưu điện, sự oxy hóa của mực in cùng độ lệch của tháp chuông, cô dần phát hiện ra những lá thư này đến từ Chu Tự Bạch của các dòng thời gian khác nhau: một người muốn bảo vệ ngày hôm nay nơi cô đang sống, người kia lại cố gắng dùng vòng lặp để cứu vãn thành phố đã sụp đổ. Khi lá thư cuối cùng hoàn chỉnh đủ để kích hoạt sự hợp lưu thời gian, Kiến Tình buộc phải đưa ra quyết định không thể quay đầu giữa cuộc trao đổi chưa biết trước và phương án sơ tán khả thi cho thành phố hiện tại, đồng thời thừa nhận rằng giữa cô và người yêu trước mắt vốn đã tồn tại một vết rạn nứt không thể xóa nhòa bởi bất kỳ vòng lặp nào.
0