Công việc bận rộn, giao tế xã giao bộn bề...

Thế giới người lớn chứa đầy những bất đắc dĩ, vô vàn thứ phải lo toan, như thể chỉ cần một thứ không chu toàn là không thể tồn tại nơi này.

Nhưng thực chất thì sao?

Tôi tự an ủi mình rằng tất cả những gì tôi làm đều là để con bé có cuộc sống no đủ.

Tôi nỗ lực hết mình, tất cả đều vì con!

Nhưng... tất cả chỉ là ngụy biện!

Đằng xa, thang máy bắt đầu vận hành, con số tầng lầu nhảy vọt từng hồi.

Họ sắp đến rồi!

Chúng tôi thực sự đã hết đường chạy!

"Mẹ ơi, mình đi chơi thuyền cư/ớp biển đi!"

Con gái áp sát, níu tay tôi nũng nịu. Ánh mắt đầy hi vọng của nó như th/iêu đ/ốt tim tôi.

Hình như đã lâu lắm rồi, tôi chưa đưa con đến khu vui chơi!

Cánh cửa thang máy đằng xa bật mở, lũ mắt đỏ đã lồng lộn xông ra.

Chúng ngó nghiêng tìm ki/ếm mục tiêu.

Tôi nắm ch/ặt tay con gái phóng thẳng về phía trò chơi thuyền cư/ớp biển.

Phòng điều khiển trống vắng. Tôi vội đặt thời gian khởi động rồi tiếp tục kéo con chạy.

Lũ mắt đỏ gầm gừ phía sau, chúng giống lũ thú hoang hơn là con người, hoàn toàn mất đi lý trí.

Chúng tôi lao vào khoang thuyền vừa kịp lúc máy móc khởi động.

Tôi ôm con gái ngồi ở mũi thuyền - vị trí kí/ch th/ích nhất, cũng là chỗ con bé hằng mơ ước.

Lũ mắt đỏ tụ lại, vây kín chiếc thuyền.

Chúng cố trèo lên nhưng lực đẩy khổng lồ từ chuyển động thuyền đẩy chúng ra xa.

Chúng trừng mắt đỏ ngầu nhìn chúng tôi, tiếng gầm gừ phẫn nộ x/é toang màng nhĩ.

Tôi bịt tai con gái, mỉm cười với nó.

Con bé cũng cười đáp lại, vui sướng và hào hứng!

Đằng xa vọng lại tiếng thét thảm thiết - giọng hai chị em kia rồi. Họ vẫn không thoát được.

Tiếng hét kích động lũ mắt đỏ. Bản năng thú tính trỗi dậy, chúng đồng loạt xông tới.

Khu vực quanh thuyền biến thành cối xay th!t khổng lồ. M/áu th!t văng tung tóe theo từng nhịp lắc.

Bên trong khoang thuyền, hai mẹ con ôm nhau ấm áp.

Bên ngoài, chân tay rời rạc nhuộm đỏ cả mặt đất như địa ngục trần gian.

11

Không biết bao lâu sau, có giọng nói vang lên: "Chị ơi, chị có sao không?"

Mở mắt, tôi thấy người đàn ông mặc đồng phục nhân viên đang nhìn tôi chằm chằm.

Thuyền cư/ớp biển đã dừng lại rồi sao?

Tôi hoảng hốt cúi xuống, thấy con gái đang lo lắng ngó mình.

"Mẹ ơi, mẹ bị làm sao? Mẹ có đ/au ở đâu không?"

Tôi để ý nó mặc lại bộ đồ thể thao hồng lúc đến, chiếc váy đỏ chói đã biến mất.

Hoảng lo/ạn nhìn quanh, cảnh tượng chân tay rời rã m/áu me không còn. Dòng người tấp nập qua lại, tiếng trẻ con cười giòn tan vang khắp.

Tôi hoang mang!

Lẽ nào tất cả chỉ là giấc mơ?

"Mẹ ơi, mẹ đ/au chỗ nào à?"

Con gái ngoan ngoãn ôm cánh tay tôi, gương mặt đầy lo âu.

"Mẹ không sao, về nhà thôi con!"

Tôi dắt con xuống thuyền, thẳng tiến thang máy xuống bãi đỗ ngầm.

Lên xe, tôi chỉnh lại gương chiếu hậu.

Con gái im lặng ngồi hàng sau.

Tôi phát hiện ánh đỏ thoáng ẩn hiện trong lòng trắng mắt nó, rồi dần biến mất!

"Hiểu Hiểu, mình đặt pizza cỡ đại siêu to nhé~"

Tôi nghe thấy tiếng reo vui của con.

Khởi động xe, chúng tôi về nhà nào!

-Hết-

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Trúc Mã Không Yêu Tôi

Chương 13.
Tại nhà chàng trai mà tôi thầm thương trộm nhớ, tôi vô tình bắt gặp một cô gái đang quấn khăn tắm. Chắc cô ấy vừa tắm xong, tóc vẫn còn nhỏ nước, hai má ửng hồng. Cửa phòng ngủ chính vẫn mở, bên trong là một khoảng tối mờ ám. Thật khó để tôi không liên tưởng đến những chuyện đã xảy ra giữa bọn họ. Tôi thậm chí còn lờ mờ ngửi thấy chút mùi tanh lợm giọng phảng phất trong không khí. Tiêu Hoài à Tiêu Hoài, chàng trai tôi đã thích mười năm trời, hôm nay đã xảy ra quan hệ với cô gái khác mất rồi. Đoạn tình cảm đơn phương kéo dài đằng đẵng suốt mười năm, đến giây phút này, tôi cuối cùng cũng đã triệt để bỏ cuộc.
22.72 K
11 Đêm Nay Trăng Sáng Rơi Vào Lòng Ta Chương 11: Ngoại truyện

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Mỗi ngày tôi đều nhận được lá thư chia tay gửi đến từ ngày mai

Chương 11
Trong thời gian tu bổ tại Bưu cục Tháp Chuông, chuyên gia phục chế cổ vật Hứa Kiến Tình mỗi sáng sớm đều nhận được một lá thư chia tay gửi từ ngày mai, ký tên người yêu là Chu Tự Bạch. Nếu mở bức thư mới trong ngày, đến nửa đêm mọi thứ sẽ được thiết lập lại; nếu từ chối mở thư, ngày tháng sẽ tiếp tục trôi đi, nhưng phong bì sẽ vĩnh viễn thiếu mất một chữ. Bằng cách truy vết từ độ lão hóa của giấy, vết răng cưa trên dấu bưu điện, sự oxy hóa của mực in cùng độ lệch của tháp chuông, cô dần phát hiện ra những lá thư này đến từ Chu Tự Bạch của các dòng thời gian khác nhau: một người muốn bảo vệ ngày hôm nay nơi cô đang sống, người kia lại cố gắng dùng vòng lặp để cứu vãn thành phố đã sụp đổ. Khi lá thư cuối cùng hoàn chỉnh đủ để kích hoạt sự hợp lưu thời gian, Kiến Tình buộc phải đưa ra quyết định không thể quay đầu giữa cuộc trao đổi chưa biết trước và phương án sơ tán khả thi cho thành phố hiện tại, đồng thời thừa nhận rằng giữa cô và người yêu trước mắt vốn đã tồn tại một vết rạn nứt không thể xóa nhòa bởi bất kỳ vòng lặp nào.
0