Đừng Bảo Bạn Thấy

Chương 5

19/01/2026 09:27

Anh ta nhìn gia đình mình biến thành x/á/c sống, không chịu nổi nên đã t/ự s*t ngay lúc đó. Người nhà anh ấy hóa thành vũng m/áu ngay trước mắt tôi."

Nghe đến đây, lòng tôi se lại thương cho người đàn ông này. Từng sự thật k/inh h/oàng lần lượt bị anh phát hiện, quả thực quá đỗi tà/n nh/ẫn.

Nếu không phải người kiên cường, có lẽ anh đã sụp đổ từ lâu.

"Vậy bạn anh đã hẹn trước với anh về việc chọn t/ự s*t đêm nay?"

Ánh mắt người đàn ông lại ngân ngấn lệ, giọng nghẹn lại: "Đúng vậy. Khi tôi tìm thấy anh ấy, mắt anh vẫn chưa hồi phục. Tôi đã kể hết mọi chuyện. Khi mới nhìn lại được, anh ấy cũng như chúng ta bây giờ, chọn tiếp tục giả vờ m/ù. Nhưng ngay hôm qua, anh bảo không chịu nổi nữa rồi. Cứ phải chứng kiến bố mẹ mình mục ruỗng từng chút, còn đ/au đớn hơn cái ch*t. Thế nên anh ấy quyết định t/ự t*."

"Trước khi đến chặn cô gần nhà, anh ấy có nhắn tin hẹn tôi tối nay, nói là để từ biệt. Vì thế tôi mới đưa cô đến nhà anh ấy."

Nói đến đây, anh không tiếp tục được nữa, hít sâu mấy hơi cố nén cảm xúc, không để bản thân bật khóc.

Tôi cũng lặng thinh, nghĩ rằng có lẽ chỉ còn hai chúng tôi là người sống sót trên thế giới này.

Nắm ch/ặt tay anh, tôi an ủi: "Không sao, còn em ở đây."

Anh ngẩng đầu lên, ánh mắt rạng rỡ hẳn, gật đầu đầy biết ơn.

"Chúng ta cũng đồng bệ/nh tương liên rồi." Tôi cười khổ.

Bỗng nhiên, tôi gi/ật mình nghĩ đến vài vấn đề, da gà nổi khắp người.

"Anh nói năm người chúng ta cùng bị m/ù đã là chuyện lạ. Nhưng cả năm lại đều hồi phục thị lực, chẳng phải càng kỳ quái hơn sao?"

"Hơn nữa, ngoại trừ chúng ta, tất cả đều thành x/á/c sống. Vậy tại sao họ vẫn hành xử như người thường, nhận ra chúng ta, trò chuyện được, thậm chí đi làm đi học bình thường?"

"Trước giờ em tưởng x/á/c sống phải mất hết lý trí, chỉ biết cắn x/é đi/ên cuồ/ng chứ?"

[Chương 8]

Anh chép miệng cười đắng hơn cả tôi: "Đúng thế! Nhưng mấy chuyện này tôi cũng không hiểu nổi. Tất cả vì sao lại thế, tôi vẫn chưa tìm ra manh mối."

Anh cúi đầu, tay đ/ấm mạnh vào trán tỏ vẻ cực kỳ dằn vặt.

Có vẻ như anh đang đứng trên bờ vực suy sụp, chỉ vì muốn tìm ra chân tướng và cố gắng c/ứu năm người cùng t/ai n/ạn mà gắng gượng đến giờ.

Tiếc thay, giờ đây chỉ còn lại hai chúng tôi.

Tôi vội kéo tay anh ngăn lại: "Đừng như thế! Ai mà hiểu nổi chuyện gì đang xảy ra chứ?"

Một lúc sau, anh ngẩng lên hỏi: "Giờ em đã biết hết những gì tôi biết rồi. Với ba lựa chọn đó, em sẽ chọn gì?"

Tôi sững người, không ngờ anh đột ngột hỏi vậy.

Lắc đầu, tôi hoàn toàn không biết phải quyết định thế nào.

"Không biết à? Vậy thì cứ như tôi đi. Nếu ngày nào đó không giả vờ nổi nữa thì hẵng tính." Giọng anh càng lúc càng nhỏ dần, như kẻ buông xuôi phó mặc.

"Anh đã từng nghĩ tới chuyện trốn đi chưa? Có thể nơi khác không như thế này. Thành phố chúng ta ở trên đảo, biết đâu x/á/c sống chưa lan ra ngoài đảo?"

"Tôi cũng nghĩ tới. Đã lén mở máy tính lên mạng xem có tin tức gì không, nhưng trang web không mở được."

"Tôi bật cả TV lên, phim ảnh vẫn chiếu bình thường nhưng kênh thời sự thì trống trơn."

"Gọi điện cho họ hàng bạn bè ngoại tỉnh đều không liên lạc được."

"Nên tôi đoán, hoặc có ai đó chặn mọi liên lạc của chúng ta, hoặc không chỉ thành phố này mà cả thế giới đã thành x/á/c sống hết rồi."

"Nếu em không tin, cứ lúc bố mẹ không để ý thử xem."

Lý lẽ của anh rất hợp tình.

"Nhưng lạ là liên lạc nội đảo vẫn bình thường."

"Đúng vậy, điện thoại tôi vẫn gọi được. Bố mẹ còn cài sẵn số gọi nhanh cho tôi."

Sau khi m/ù, để tiện tôi liên lạc, bố mẹ đã cài sẵn số của họ thành phím tắt. Điện thoại lúc nào cũng gọi được.

Trời đã hừng sáng lúc nào không hay.

"Thôi tôi về đây, phải về nhà trước khi bố mẹ thức dậy."

Tôi gật đầu, mình cũng cần nhanh chân về.

"Nhớ kỹ lời tôi: Phải thật cẩn thận. Trước khi quyết định, cứ tiếp tục giả vờ m/ù, phải diễn cho thật giống."

Anh dặn đi dặn lại, lưu số điện thoại vào máy tôi, cũng đặt thành số gọi nhanh.

"Muốn gọi cho tôi thì phải đảm bảo xung quanh không có ai."

Anh còn để lại địa chỉ nhà, dặn nếu có việc khẩn cấp không tiện gọi điện thì đến đó xếp ba hòn đ/á to - vừa - nhỏ trước cửa, anh sẽ tìm tôi.

Chia tay anh, tôi vội vã về nhà.

Nhân lúc bố mẹ còn ngủ say, tôi mở cửa phòng đứng lặng hồi lâu bên giường họ.

Ba tháng m/ù lòa, bố mẹ chăm sóc tôi chu đáo từng li. Tôi chưa từng nhận ra điều gì bất thường.

Huống chi cả thế giới đảo lộn mà tôi hoàn toàn m/ù tịt.

Giờ đây, chỉ 24 tiếng sau khi sáng mắt trở lại, tất cả như trận cuồ/ng phong khiến tôi choáng ngợp.

Tôi ước gì đây chỉ là cơn á/c mộng. Tỉnh dậy, thế giới lại bình thường, bố mẹ là người thường. Dù có phải tiếp tục sống trong bóng tối, tôi cũng cam lòng.

Giờ phút này, đứng bên giường, tôi chỉ muốn ngắm nhìn họ thật kỹ - bố mẹ yêu dấu mà tôi hết lòng thương yêu.

Chỉ có điều giờ đây, khi họ đã thành x/á/c sống, liệu tình yêu đó có còn nguyên vẹn? Tôi không dám chắc.

Nhớ lại ánh mắt quái dị khi bố mẹ nhiều lần dò xét xem tôi có còn m/ù không, mồ hôi lạnh toát khắp trán.

"Khụ... khụ..."

Bỗng bố tôi ho khẹc trong mơ, trở mình hướng mặt về phía tôi.

Da thịt trên mặt ông đã rữa nát thấy rõ.

Chẳng trách người bạn kia chọn t/ự t*. Nhìn bố mẹ thế này, thà giải thoát cho họ còn hơn.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Cái kết giả làm bạn gái của cậu em khóa dưới

Chương 18
Tôi nhận lời đóng giả làm bạn gái của cậu em khóa dưới, cùng cậu ấy về nhà một chuyến để đối phó với phụ huynh. Chẳng ai ngờ được, anh trai của cậu ấy lại chính là Tống Diệp – vị "học thần" lừng lẫy năm ấy ở trường cấp ba của chúng tôi. Có điều, dường như anh đã sớm quên sạch tôi rồi, thái độ đối với tôi cực kỳ xa cách và lạnh nhạt. Cậu đàn em khẽ thì thầm vào tai tôi: "Chị đừng nhìn vẻ ngoài không ai dám lại gần của anh em mà lầm. Thực ra anh ấy có một cô gái thầm thương trộm nhớ nhiều năm rồi, trong ngăn kéo phòng ngủ toàn là ảnh của người ta thôi." Sau này, chúng tôi tình cờ chạm mặt ở quán bar. Lúc ấy tôi đã say khướt, vô tình ngã nhào vào lòng Tống Diệp. Anh nhíu mày nhìn tôi: "Nhìn cho kỹ đi, tôi không phải nó. Cô coi tôi là gì? Thế thân của em trai tôi à?" Tôi lí nhí xin lỗi rồi định rời đi, nhưng lại một lần nữa bị anh thô bạo kéo ngược vào lòng. Người đàn ông ấy đỏ hoe mắt, giọng lạc đi vì thỏa hiệp: "Thế thân thì thế thân vậy. Tôi không cần danh phận nữa."
179.12 K
2 Nàng son phấn Chương 10
7 Xung Đột Chương 16
10 GIẤY NỮ Chương 13
11 Bao Nuôi Nhầm Chương 8
12 Trảm Thiên Chương 9

Mới cập nhật

Xem thêm