Hôm qua là lễ Tình nhân, tôi cùng vợ đi xem phim. Khi phim vừa bắt đầu, màn hình bỗng hiện lên một kẻ đeo mặt nạ. Hắn nói hôm nay là Valentine nên trước khi xem phim sẽ có trò chơi nho nhỏ.
Trò chơi rất đơn giản: Những cặp đôi được chỉ định chỉ cần làm theo yêu cầu của hắn sẽ nhận được phần thưởng tương ứng.
Ngược lại, nếu không tuân thủ, không hoàn thành hoặc nói dối sẽ phải chịu hình ph/ạt tương ứng.
Mọi người đều không có ý kiến gì với hoạt động này.
Valentine mà, có trò chơi cũng là chuyện bình thường.
Chỉ là tôi không ngờ, trò chơi ấy suýt nữa đã khiến cả rạp phim trở thành mồ ch/ôn.
1
Kẻ đeo mặt nạ trên màn hình lịch sự nói: "Vậy trò chơi bắt đầu, tôi sẽ gọi số ghế."
Có người trở nên căng thẳng, có kẻ lại hào hứng.
"Cặp đôi ghế 5 hàng 12 và 5 hàng 13 cần hôn nhau trong vòng 1 phút!"
Vừa dứt lời, đèn spotlight của rạp chiếu phim bỗng chiếu thẳng vào tôi và vợ.
Không ngờ cặp đôi đầu tiên được gọi tên lại là chúng tôi.
Lúc đó mặt tôi đỏ bừng, vô cùng ngượng ngùng, vợ tôi cũng vậy.
Phải biết rằng hôm đó rạp chật cứng người, tất cả đều đổ dồn ánh mắt về phía chúng tôi, lại thêm ánh đèn spotlight chiếu rọi, tôi chỉ muốn chui xuống đất.
Nhưng ngay lúc đó, có người hô to: "Này anh bạn, hôm nay là Valentine mà!"
"Đúng rồi, hôn một cái đi!"
"Hôn đi!"
"Hôn đi!"
...
Chỉ trong chốc lát, không khí cả rạp trở nên sôi động hẳn.
Tôi đỏ mặt cười ngượng nghịu, rồi thì thầm với vợ: "Thôi thì hôn một cái nhé."
Cô ấy x/ấu hổ gật đầu, khép hờ đôi mắt.
Được mọi người cổ vũ, tôi cũng nghiêng người hôn lên môi vợ.
Cả rạp vang lên những tràng pháo tay và tiếng reo hò.
Sau nụ hôn, tôi bớt căng thẳng hẳn, nắm ch/ặt tay vợ, hai chúng tôi nhìn nhau mỉm cười.
Lúc này, kẻ đeo mặt nạ trên màn hình tuyên bố: "Chúc mừng hai bạn đã hoàn thành thử thách, nhận được một phần quà tinh xảo!"
Tiếng nói vừa dứt, một hộp quà nhỏ từ trên trần rơi xuống ngay đầu chúng tôi, được buộc bằng một sợi dây.
Không ngờ lại thật có quà, hoạt động của rạp phim này hay thật.
Chúng tôi mở hộp quà, bên trong là một đôi nhẫn vàng lấp lánh.
Ý nghĩ đầu tiên lóe lên trong đầu tôi: Chắc chắn là đồ giả.
Rạp phim làm hoạt động, sao có thể hào phóng đến thế?
Thế nhưng một cô gái xinh đẹp bên cạnh bỗng reo lên: "Nhẫn vàng thật này! Trên này còn có giấy chứng nhận, là của Châu Thái Phúc đấy!"
"Đừng đùa chứ cô em, rạp phim hào phóng thế cơ à? Vé của chúng tôi chỉ có 52 ngàn thôi." Tôi buông lời đùa cợt.
Nhưng cô gái ấy khẳng định: "Là thật đấy, chị làm ở Châu Thái Phúc nên nhìn cái biết ngay thật giả. Nếu không tin anh có thể dùng điện thoại tra mã vạch."
Nghe vậy, tôi không khỏi phấn khích.
Liền bảo vợ dùng điện thoại quét mã, quả nhiên là thật.
Thấy vậy, cặp đôi trẻ bên cạnh không thể ngồi yên nữa.
Họ vội vàng hướng lên màn hình: "Còn trò chơi nào nữa không? Tôi cũng muốn tham gia!"
Lập tức, những người khác cũng đồng loạt hò hét.
Kẻ đeo mặt nạ trên màn hình nói: "Mọi người đừng nóng vội, tất cả đều phải tham gia trò chơi!"
Cả rạp bỗng bùng lên tiếng reo hò, không ai còn quan tâm đến bộ phim nữa, ai nấy đều háo hức chờ đợi.
2
"Cặp đôi ghế 3 hàng 10 và 3 hàng 11 cần tiết lộ một bí mật đang giấu giếm nhau trong vòng 1 phút. Phải thành thật, không được nói dối."
Ánh đèn spotlight lập tức tập trung vào cặp đôi đó.
Hai người ngượng ngùng nhìn nhau, sắc mặt có phần khó xử.
Cô gái lên tiếng trước: "Thực ra... em đã từng có một đứa con."
Chàng trai sửng sốt, sau đó biến thành phẫn nộ. Anh ta đứng phắt dậy quát: "Mày dám lừa tao? Không phải mày nói chỉ từng kết hôn, chưa từng có con sao?"
Không khí đột nhiên trở nên ngột ngạt.
Cô gái van nài: "Em không cố ý lừa anh, chỉ sợ nói ra anh sẽ chê em..."
Chàng trai vẫn gi/ận dữ: "Nhưng mày không được phép lừa tao như thế!"
Lúc này, kẻ đeo mặt nạ thúc giục: "Mời chàng trai tiết lộ bí mật của mình, còn 10 giây."
Chàng trai giờ đây đâu còn tâm trạng chơi trò chơi, có lẽ cơn gi/ận đã che mờ lý trí.
"Đéo thèm chơi nữa!" Hắn hét lên rồi đứng phắt dậy bỏ đi.
Cô gái òa khóc, đứng dậy đuổi theo.
Nhưng kẻ đeo mặt nạ đã bắt đầu đếm ngược.
"3..."
"2..."
"1..."
"Hết giờ! Chàng trai không hoàn thành thử thách, nhận hình ph/ạt!"
Có người lên tiếng: "Người ta cãi nhau rồi, sao còn bắt chơi tiếp?"
"Đúng đấy!"
Thế nhưng ngay giây tiếp theo, tất cả đều kinh hãi.
Khi cặp đôi kia đi ngang qua hàng ghế, hai sợi dây thừng bỗng từ trên trần rơi xuống, quấn ch/ặt lấy cổ họ rồi kéo phốc lên cao.
Tôi thấy hai người họ bị treo lơ lửng giữa không trung, chân tay giãy giụa tuyệt vọng.
Khoảng một phút sau, đột nhiên hai cánh tay buông thõng, bất động.
Nhìn kỹ sẽ thấy lưỡi và mắt của họ đều lồi ra ngoài.
Chứng kiến cảnh tượng ấy, tôi cảm thấy lạnh sống lưng, vợ tôi siết ch/ặt tay tôi.
Cả rạp im phăng phắc, có thể nghe thấy tiếng kim rơi.
Có người lắp bắp: "Đùa... đùa thôi chứ?"
"Đùa cái gì, ch*t người thật rồi!"
Một tiếng hét vang lên, lập tức cả rạp hỗn lo/ạn. Mọi người đứng bật dậy, ùn ùn chạy về phía cửa ra.
Nhưng kẻ đeo mặt nạ trên màn hình lại cất giọng: "Mọi người ơi, trò chơi chưa kết thúc, không ai được rời đi."
"Đồ đi/ên! Tao sẽ báo cảnh sát, rạp phim của mày đợi bị đóng cửa đi!"
Thế nhưng ngay sau đó có người kêu lên: "Sao cửa không mở được? Khóa trái rồi! Mở cửa mau!"
Có người dùng chân đ/á mạnh vào cửa, nhưng cánh cửa vẫn trơ ra đó.
"Điện thoại mất sóng, mất mạng rồi, chuyện gì đang xảy ra thế này?" Người vừa nói báo cảnh sát kêu thất thanh.
Tôi lấy điện thoại ra xem, quả nhiên không có tín hiệu.
Kẻ đeo mặt nạ lại nói: "Ta đã nói rồi, trò chơi chưa xong, không ai được rời đi. À quên nói thêm, các người cũng không thể liên lạc với bên ngoài."
3
"Ch*t ti/ệt!" Một chàng trai tức gi/ận ném ly trà sữa về phía màn hình.