Sau đó, trò chơi tiếp tục với cặp đôi tiếp theo.
"Cặp đôi ghế 10 hàng 1 và 10 hàng 2, hãy qu/an h/ệ với một người khác giới bất kỳ trong rạp (trừ bạn đời của mình) trong vòng 10 phút."
Tôi nghe xong mà ch*t lặng, không chỉ chúng tôi mà tất cả mọi người đều sững sờ.
Đây đâu còn là trò chơi nữa, thật quá đáng!
Dĩ nhiên, tôi không đứng lên phản đối.
Tôi quay lại nhìn cặp đôi đó, chỉ thấy hai người họ đang nhìn chúng tôi với vẻ mặt kinh hãi.
"Ai... ai có thể giúp bọn tôi?"
Ánh mắt c/ầu x/in của chàng trai liên tục dõi theo đám đông.
Nhưng ai có thể giúp họ?
Chẳng ai muốn cả, những người trong rạp này đều là cặp đôi hoặc vợ chồng.
Ai lại muốn qu/an h/ệ với họ chứ?
Cô gái hai tay túm ch/ặt tóc, gương mặt ngập tràn sợ hãi.
Xét về lý thuyết, nhiệm vụ này dễ hoàn thành hơn với cô gái vì trông cô ấy khá xinh đẹp lại có thân hình nóng bỏng.
Một số chàng trai có vẻ hứng khởi, nhưng vì ngại bạn đời bên cạnh nên không dám tiến lên.
Chứng kiến cảnh này, tôi chỉ biết âm thầm cầu nguyện cho họ.
Vợ tôi ôm ch/ặt lấy tôi, cúi đầu không dám nhìn.
Tôi nhìn vào tên mặt nạ trên màn hình, không hiểu sao có cảm giác hắn đang nhìn thẳng vào tôi.
Đột nhiên tôi chợt nghĩ ra điều gì, vội giơ tay hỏi: "Tôi có thể hỏi một câu được không?"
Tên mặt nạ lịch sự đáp: "Cứ nói đi."
Đồng hồ đếm ngược trên màn hình cũng tạm dừng.
"Anh nói mỗi người đều có cơ hội chơi game, vậy những người đã chơi rồi thì sao? Có thể rời đi được chưa?"
Câu hỏi của tôi khiến tất cả đều dồn ánh nhìn vào tên mặt nạ.
Hắn im lặng hồi lâu, thậm chí chống cằm ra vẻ suy tư.
Tôi dán mắt vào hắn, chờ đợi câu trả lời.
Khoảng ba giây sau, hắn mới lên tiếng: "Tôi nhắc lại lần nữa, trò chơi chưa kết thúc thì không ai được rời đi."
"Vậy bao giờ trò chơi kết thúc?" Tôi dường như đã đoán trước câu trả lời nên chuẩn bị sẵn câu hỏi này.
Lần này hắn không do dự: "Trò chơi có tổng cộng ba màn chơi, chỉ cần vượt qua cả ba là có thể rời đi."
Ba màn chơi?
Tôi gi/ật mình, lẽ nào hiện tại mới chỉ là màn đầu tiên?
Tên mặt nạ như nghe được suy nghĩ của tôi, tiếp tục: "Đây mới là màn đầu tiên - trò chơi tương tác giữa các cặp đôi. Sau khi tất cả đều chơi xong, những cặp vượt qua sẽ vào màn tiếp theo."
Nghe đến đây, lòng tôi tràn ngập nhẹ nhõm.
May mắn vợ chồng tôi là cặp đầu tiên chơi với thử thách đơn giản.
So với những cặp sau này, nhiệm vụ của chúng tôi quả là dễ thở nhất.
Tên mặt nạ lại cất giọng: "Tiếp tục trò chơi."
Chiếc đồng hồ trên màn hình lại bắt đầu đếm ngược.
Cặp đôi kia dường như vẫn chưa hoàn h/ồn sau khoảng dừng vừa rồi.
Nhìn thấy đồng hồ đếm ngược, nỗi k/inh h/oàng lại hiện rõ trên khuôn mặt họ.
Chàng trai gào lên: "Ai có thể giúp tôi không? Chỉ cần giúp tôi, lần sau tới lượt các bạn, tôi nhất định giúp lại không điều kiện!"
Lúc này cô gái cũng đứng dậy.
Cô ta hành động quyết liệt, cởi phăng áo khoác để lộ thân hình gợi cảm.
Dù nước mắt giàn giụa nhưng giọng cô vẫn lạnh lùng: "Ai muốn tới đây, tôi không oán trách gì cả."
Thành thật mà nói, trong tình huống này, đàn ông dù có dã tâm cũng không đủ dã tính.
Bởi dưới bầu không khí ngột ngạt và k/inh h/oàng thế này, ai có thể hưng phấn được?
Dù cô gái này có thân hình tuyệt mỹ.
Nhưng luôn có ngoại lệ.
Một chàng trai đeo kính ở góc trái cùng hàng ghế đứng lên r/un r/ẩy.
Anh ta mặt mày tái mét, có lẽ vì quá sợ hãi.
"Tôi... tôi được không?" Anh ta giơ tay hỏi.
Một cô gái ngồi cạnh lập tức đứng phắt dậy quát: "Được cái gì? Ngồi xuống ngay!"
Nhưng chàng kính lại lắc đầu.
"Em bảo anh ngồi xuống, nghe không?" Giọng cô gái vang vọng cả rạp, đúng kiểu phụ nữ gia trưởng.
Qua đó đủ thấy, bình thường chàng kính hoàn toàn phục tùng cô ta.
"Anh không ngồi đâu, Lâm Phương! Đến lúc này rồi, đừng có kiềm chế anh nữa!" Chàng kính nói với giọng kích động, tôi thấy rõ hai bàn tay anh ta nắm ch/ặt.
"Anh biết mà, em chưa bao giờ thích anh. Ba năm đại học qua, lý do em không từ chối anh chỉ vì coi anh là 'bạn thân', bắt anh chạy việc vặt, làm đủ thứ chuyện!"
"Em biết anh nhút nhát, dễ bảo nên cứ thế sai vặt anh như kẻ làm không công! Còn em thì sao? Đến nắm tay cũng chẳng cho!"
Nói đến đây, người chàng kính run lẩy bẩy.
"Từ Phong, anh suy nghĩ kỹ chưa? Một khi đã qu/an h/ệ với cô ta thì sau này anh hết cơ hội với em rồi đấy!"
"Anh không cần! Biết đâu chúng ta không sống sót nổi mà ra khỏi đây. Bao lâu nay em không cho anh đụng vào người, còn giờ đây cô gái này thân hình đẹp hơn em, xinh đẹp hơn em, lại chủ động. Sao anh phải chọn em mà không chọn cô ấy?"
Nói rồi, Từ Phong thẳng bước về phía cô gái giờ chỉ còn đồ lót.
Tôi thấy Lâm Phương mặt xám như chì, gi/ận dữ tột cùng.
Dễ hiểu thôi, sự gia trưởng của Lâm Phương đã đẩy Từ Phong đến bước đường cùng.
Có kinh nghiệm từ lần cởi đồ trước.
Lần này mọi người đều hiểu ý, khi hai người họ di chuyển ra hàng ghế cuối, tất cả đều quay mặt đi.
Dĩ nhiên, nếu ai đó muốn liếc tr/ộm thì đó là chuyện riêng của họ.
Còn vợ chồng tôi thì không nhìn.
Chàng trai kia lúc này đã cuống cuồ/ng.
Anh ta không sốt ruột vì bạn gái mình đang qu/an h/ệ với người khác, mà vì không ai chịu giúp anh.
"Xin các bạn, ai có thể giúp tôi? Tôi xin các bạn!" Anh ta quỳ sụp xuống.
"Để tôi!"
Tôi không quay lại nhìn vì lúc này Từ Phong và cô gái đang phát ra những âm thanh khó nghe.
Nhưng tôi nhận ra giọng nói này chính là Lâm Phương.
"Xin lỗi, xin lỗi! Tình hình khẩn cấp, phải nhanh lên!"