Cuộc điện thoại ma quái trong mơ

Chương 2

19/01/2026 09:33

Đó là một dấu ấn màu vàng hình đầu lâu.

Hình xăm?

Theo tay hắn, tôi nhìn thấy ngón tay chỉ về một hướng.

Một phần đồ ăn mang về!

Do dự một chút, tôi vẫn lấy hết can đảm nhặt lên.

Đột nhiên nghe thấy tiếng bước chân.

Tôi hoảng hốt chui vào nhà, đóng sập cửa lại.

Vội lấy điện thoại nhắn tin báo cảnh sát.

Rồi r/un r/ẩy mở gói đồ ăn.

Trong hộp chỉ có một mảnh giấy!

Tôi mở ra xem.

Trên giấy viết mấy chữ:

"Muốn biết sự thật? Mai đến lễ đường phía nam thành phố!"

7

Cảnh sát đến rất nhanh.

"Hứa Nhiên đúng không? Lần sau đừng báo cảnh sát giả nữa. Tái phạm sẽ bị giữ lại đấy." Viên cảnh sát nghiêm khắc cảnh cáo.

Tôi sững người.

Bên ngoài trống trơn.

Gã shipper lúc nãy biến mất rồi!

Rõ ràng tôi thấy hắn nằm giữa vũng m/áu, mất nửa cái đầu...

Sau khi cảnh sát rời đi, tôi co rúm sau cánh cửa.

Người ch*t sao có thể biến mất không dấu vết?

Vô thức sờ vào túi.

Mảnh giấy cũng biến mất!

Chẳng lẽ vừa rồi chỉ là ảo giác?

Vò đầu bứt tóc, tôi không hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Thế rồi trời cũng sáng.

Hôm sau, tôi vẫn đến lễ đường phía nam.

Tôi tin những gì đêm qua không phải ảo giác.

Phải tìm ra sự thật, nếu không người tiếp theo chính là tôi!

Bắt taxi đến nơi.

Bước vào đại sảnh tiễn biệt.

Người đến thưa thớt.

Tôi nhanh chóng nhận ra bạn gái Lý Trình.

Cô ấy tên Lữ Hân, mặc đồ đen, khuôn mặt tiều tụy.

Trước đây Lý Trình có gửi thiệp mời đám cưới.

Hôn lễ định tổ chức vào dịp 1/10.

Chuyện đột ngột xảy ra, hẳn cô ấy sốc lắm.

Tôi bước đến an ủi vài câu.

Rồi đi xem Lý Trình.

Lý Trình nằm trong qu/an t/ài.

Nhìn thấy hắn, tim tôi gần như ngừng đ/ập.

Bụng hắn phình to, miệng há hốc.

Giữa những chiếc răng còn vướng th!t vụn và tóc!

Hình ảnh cái đầu bị cắn nát của shipper hiện lên trong đầu.

"Lý Trình, Lý Trình hắn...!"

Tôi nắm lấy tay Lữ Hân, chỉ vào qu/an t/ài lắp bắp.

"Lý Trình sao vậy?" Lữ Hân ngơ ngác hỏi.

Khi tôi nhìn lại, Lý Trình vẫn nằm đó.

Cơ thể sưng phồng vì ngấm nước.

Đúng dáng vẻ người ch*t đuối bình thường.

Chứ không dị dạng như lúc nãy.

Chẳng lẽ tôi lại ảo giác?

Người đến viếng dần đông.

Đột nhiên, tôi cảm nhận ánh mắt âm lãnh đổ dồn về phía mình.

Ngẩng đầu nhìn lại hướng đó.

Kỳ lạ, chẳng có ai ở đó cả.

Nhưng khi hướng mắt về một điểm, toàn thân tôi cứng đờ.

Trong ảnh thờ đen trắng, đôi mắt Lý Trình đang trừng trừng nhìn tôi!

Ánh mắt ấy chứa đầy h/ận th/ù!

8

Lông tay gáy dựng đứng.

Tôi vội lảng sang chỗ khác, núp vào góc tường.

Vẫn không ngừng liếc nhìn di ảnh.

Sợ đôi mắt kia đảo qua.

Vừa nhìn đã suýt h/ồn xiêu phách lạc!

Mắt hắn thật sự đang chuyển động.

Nhưng tôi đã nhầm.

Hắn không nhìn tôi.

Mà là...

Theo hướng ánh mắt ấy, tôi thấy một thanh niên áo đen.

Gã cúi mặt, hoàn toàn không hay biết.

Ai vậy?

Đột nhiên một bàn tay đ/ập lên vai.

Tim tôi thót lại.

Quay lại thấy Lữ Hân, tôi thở phào.

"Hứa Nhiên, tôi có chuyện muốn nói. Đi chỗ vắng đã."

Tôi theo cô ấy lên sân thượng.

Lữ Hân hít sâu: "Thực ra trước khi xảy ra chuyện, Lý Trình đã có biểu hiện lạ."

Tim tôi đ/ập thình thịch.

Quả nhiên cô ấy biết điều gì đó.

Đây chính là lý do mảnh giấy bảo tôi đến đây!

"Biểu hiện gì?"

Tôi gấp gáp hỏi.

Lữ Hân cho tôi xem đoạn video trong điện thoại.

Trong clip, Lý Trình đang bận rộn trong bếp.

Đột nhiên hắn ném d/ao xuống đất, biểu cảm dị thường.

Miệng méo mó phát ra âm thanh kỳ quái:

"Nó... đến... rồi... Tất... cả... đều... ch*t..."

Hắn lặp đi lặp lại câu ấy, nghe mãi tôi mới hiểu.

Rồi Lý Trình tỉnh lại.

Như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Nó đến rồi... Tất cả đều phải ch*t.

Nó là cái gì?

Tất cả, kể cả tôi sao?

Giữa trời nắng chang chang mà tôi thấy lạnh sống lưng.

Bỗng nhiên, tôi thấy nụ cười q/uỷ dị trên mặt Lữ Hân.

Chưa kịp phản ứng, cô ta đã đẩy mạnh một cái.

Tôi đứng ngay mép tường.

Một cái đẩy khiến tôi ngã nhào xuống đất.

Đây là tầng bốn!

9

Khoảnh khắc ấy, đầu óc trống rỗng.

Tỉnh lại thì chân đã bị một bàn tay nắm ch/ặt.

Người đó gắng sức kéo tôi vào cửa sổ tầng ba.

Tôi nhận ra ngay.

Chính là thanh niên áo đen trong ảnh thờ bị Lý Trình nhìn chằm chằm.

Hít một hơi sâu, trái tim đ/ập thình thịch mới dịu bớt.

"Cảm ơn anh đã c/ứu tôi, anh là...?"

"Tôi là Tần Văn, nhân viên mới của Thiên Nhiên Sinh Vật."

Thiên Nhiên Sinh Vật - công ty tôi làm việc!

Mấy hôm trước trò chuyện với nhân sự, nghe nói thứ năm có nhân viên mới vào.

Tôi xin nghỉ hai hôm nên chưa gặp mặt.

"Hôm qua anh..."

"Hôm qua tôi chuyển nhà, không tham gia teambuilding công ty."

Tần Văn còn cho tôi xem ảnh chuyển nhà.

Chụp hôm qua, hắn không nói dối.

Tất cả đều phải ch*t...

Hai chúng tôi là người sống sót.

Vậy nên ánh mắt Lý Trình nhìn chúng tôi đầy h/ận th/ù!

"Sao Lữ Hân muốn gi*t tôi?" Tôi không hiểu nổi.

Đúng lúc đó, tiếng mở cửa vang lên.

Cả hai đều căng thẳng nhìn ra.

10

Cửa mở.

Lữ Hân bước vào.

Ánh mắt âm lãnh lập tức đổ dồn về phía tôi.

"Mày đáng ch*t, sao không ch*t đi? Sao không ch*t?"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Trúc Mã Không Yêu Tôi

Chương 13.
Tại nhà chàng trai mà tôi thầm thương trộm nhớ, tôi vô tình bắt gặp một cô gái đang quấn khăn tắm. Chắc cô ấy vừa tắm xong, tóc vẫn còn nhỏ nước, hai má ửng hồng. Cửa phòng ngủ chính vẫn mở, bên trong là một khoảng tối mờ ám. Thật khó để tôi không liên tưởng đến những chuyện đã xảy ra giữa bọn họ. Tôi thậm chí còn lờ mờ ngửi thấy chút mùi tanh lợm giọng phảng phất trong không khí. Tiêu Hoài à Tiêu Hoài, chàng trai tôi đã thích mười năm trời, hôm nay đã xảy ra quan hệ với cô gái khác mất rồi. Đoạn tình cảm đơn phương kéo dài đằng đẵng suốt mười năm, đến giây phút này, tôi cuối cùng cũng đã triệt để bỏ cuộc.
22.72 K
11 Đêm Nay Trăng Sáng Rơi Vào Lòng Ta Chương 11: Ngoại truyện

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Mỗi ngày tôi đều nhận được lá thư chia tay gửi đến từ ngày mai

Chương 11
Trong thời gian tu bổ tại Bưu cục Tháp Chuông, chuyên gia phục chế cổ vật Hứa Kiến Tình mỗi sáng sớm đều nhận được một lá thư chia tay gửi từ ngày mai, ký tên người yêu là Chu Tự Bạch. Nếu mở bức thư mới trong ngày, đến nửa đêm mọi thứ sẽ được thiết lập lại; nếu từ chối mở thư, ngày tháng sẽ tiếp tục trôi đi, nhưng phong bì sẽ vĩnh viễn thiếu mất một chữ. Bằng cách truy vết từ độ lão hóa của giấy, vết răng cưa trên dấu bưu điện, sự oxy hóa của mực in cùng độ lệch của tháp chuông, cô dần phát hiện ra những lá thư này đến từ Chu Tự Bạch của các dòng thời gian khác nhau: một người muốn bảo vệ ngày hôm nay nơi cô đang sống, người kia lại cố gắng dùng vòng lặp để cứu vãn thành phố đã sụp đổ. Khi lá thư cuối cùng hoàn chỉnh đủ để kích hoạt sự hợp lưu thời gian, Kiến Tình buộc phải đưa ra quyết định không thể quay đầu giữa cuộc trao đổi chưa biết trước và phương án sơ tán khả thi cho thành phố hiện tại, đồng thời thừa nhận rằng giữa cô và người yêu trước mắt vốn đã tồn tại một vết rạn nứt không thể xóa nhòa bởi bất kỳ vòng lặp nào.
0