「Mối qu/an h/ệ vợ chồng giữa cô và Cố Xướng thế nào?」
「Chúng tôi là cặp đôi gương mẫu.」
Từ Nghị trừng mắt nhìn tôi.
Lại cái vẻ mặt nghiêm nghị ấy. Tôi thầm lườm một cái.
「Đương nhiên là trước khi con tiện nhân Chung Nghi xuất hiện.」
Trước khi gặp Chung Nghi, tôi và Cố Xướng vô cùng hạnh phúc. Chúng tôi cùng đến công ty, dính nhau cả ngày. Nhiều người còn trêu chọc, suốt một thời gian dài, hai cái tên Bạch Mạn Khuynh và Cố Xướng không phải danh từ mà là tính từ chỉ sự lãng mạn.
Nhưng từ khi Chung Nghi xuất hiện, mọi thứ thay đổi...
Không biết con đĩ đó dùng th/ủ đo/ạn gì mà khiến Cố Xướng mê mệt, nhà không về, công ty không quản. Hắn còn tiêu cả đống tiền chỉ để m/ua nụ cười của ả. Tôi đang mang th/ai hai tháng, đến tối qua mới gặp được Cố Xướng một lần.
「Tức là trước đây Cố Xướng đối xử với cô rất tốt?」Ánh mắt Từ Nghị rời khỏi cuốn sổ ghi chép, liếc nhìn tôi dò xét.
「Đương nhiên rồi.」Tôi tránh ánh nhìn, tay trái vô thức cào vào móng tay phải.
Tôi không dám nói với ai chuyện Cố Xướng ngoại tình, xét cho cùng tôi sĩ diện, sợ mình trở thành đề tài bàn tán của thiên hạ.
Tôi vụng về giữ lấy chút tự tôn cuối cùng trước mặt người ngoài.
Từ Nghị nghi ngờ nhìn tôi, giơ tay chỉ về phía tôi rồi do dự hạ xuống: 「Tốt nhất cô đừng nói dối, điều này không có lợi gì cho cô cả.」
Lâm Hằng thong thả lấy từ cặp tài liệu ra mấy tờ hồ sơ khám bệ/nh: 「Chúng tôi điều tra được hồ sơ khám bệ/nh của cô, Cố Xướng thường xuyên đưa cô đến khoa chấn thương chỉnh hình. Mỗi tháng vài lần, người bình thường không thể nào té ngã thường xuyên như vậy.」
Lâm Hằng ngước mắt nhìn thẳng vào tôi: 「Cô bị Cố Xướng bạo hành phải không?」
「Không! Không có!」Tôi vội vàng ngồi bật dậy, kích động phủ nhận.
Tự tôn kiêu hãnh của tôi bị Lâm Hằng gi/ật xuống giày xéo, bí mật muốn giấu kín nhất bị phơi bày, khiến năm năm toan tính của tôi trở nên lố bịch.
Bực bội, lo âu... từng cơn cảm xúc trào lên, tôi không nhịn được r/un r/ẩy. Đầu đ/ập thình thịch vào tường.
Từ Nghị lập tức đứng lên quát ngăn hành động của tôi.
「Bạch Mạn Khuynh, tốt nhất cô đừng giả vờ phát bệ/nh rối lo/ạn lưỡng cực.」Lâm Hằng im lặng bấy lâu bất ngờ lên tiếng, 「Nếu mắc bệ/nh, cô không thể nằm im trong tủ cất đồ được.」
「Cô đang sợ hãi điều gì? Sợ rằng mình đã gi*t Cố Xướng sao?」
5
「Cô hoàn toàn không mắc bệ/nh, nhưng chúng tôi điều tra được toàn bộ người quen đều nghĩ cô bị rối lo/ạn tâm lý.」
「Kết hợp với việc Cố Xướng bạo hành rồi đưa cô đi khám, tôi đoán hắn luôn kiểm soát từng hành động của cô? Bao gồm cả hình tượng trước mặt mọi người, tình cảm giữa hai người. Tất cả đều do Cố Xướng dàn dựng.」
「Cố Xướng vừa giam cầm cô vô nhân đạo, vừa ngoại tình, cô không chịu nổi nên nhân ngày kỷ niệm đã dụ hắn ra biển gi*t ch*t, rồi dàn dựng hiện trường tr/ộm đột nhập gi*t người để thoát tội. Tôi nói đúng không?」
Đôi mắt đen sau gọng kính của Lâm Hằng lóe lên tia sáng sắc lạnh, hai tay chống cằm quan sát tôi đầy hứng thú, giống hệt cách Cố Xướng từng nhìn tôi như con mồi.
「Tốt nhất cô khai báo ngay, chúng tôi còn có thể xem xét giảm án, không thì tự chịu hậu quả.」Từ Nghị tiếp lời như diễn viên phụ.
Bàn tay trái máy móc cào vào móng tay phải, im lặng kéo dài.
Con nhện đen bò khó nhọc trên cửa sổ, tiếng di chuyển rì rào như mưa rơi.
「Tay cô chảy m/áu rồi.」Lâm Hằng nhẹ nhàng nhắc nhở, phá vỡ im lặng.
Tôi bừng tỉnh.
「Đây chỉ là suy đoán động cơ gi*t người của các anh, các anh không có chứng cứ chứng minh tôi gi*t Cố Xướng.」
「Ý cô là gì? Coi thường năng lực điều tra cảnh sát sao?」Từ Nghị chỉ tay về phía tôi, gương mặt đồng thau đỏ bừng lên.
Lâm Hằng lập tức giơ tay ngăn Từ Nghị: 「Chứng cứ không biết nói dối.」
「Chúng tôi tìm thấy vết m/áu trên đám đ/á ngầm, đối chiếu xong là của cô và Cố Xướng.」Lâm Hằng lại lấy từ cặp ra một bản báo cáo, 「Chúng tôi có lý do nghi ngờ hai người đã xô xát trước khi Cố Xướng qu/a đ/ời.」
「Đã ra biển thì giày cô phải dính cát bùn, nhưng tất cả giày dép quần áo của cô đều sạch sẽ, chính x/á/c hơn là hoàn toàn mới tinh.」Khóe miệng Lâm Hằng nở nụ cười đắc thắng, 「Xem ra hành động tối qua cô đã chuẩn bị kỹ lưỡng lắm.」
「Muốn nghe suy đoán của tôi không?」Đôi mắt Lâm Hằng lấp lánh ngọn lửa kích động.
「Cô, Bạch Mạn Khuynh, vì không chịu nổi những trận đò/n và sự phản bội nhiều năm của Cố Xướng, đã quyết định gi*t hắn trong ngày kỷ niệm.」
「Cô m/ua sẵn hai bộ quần áo giống hệt nhau, một bộ mặc khi hành sự, một bộ dùng thay sau đó.」
「Tối qua, cô dụ Cố Xướng ra biển, định dùng hung khí gi*t hắn, nhưng bị phát hiện, hai người vật lộn trên đ/á ngầm.」
「C/on m/ẹ nó! Tao thích Chung Nghi, mày xách dép cho ả cũng không xứng.」
Cố Xướng hẳn đã hét như vậy, những quả đ/ấm cứng rắn đ/ập vào người tôi.
「Mày dám phản kháng nữa, tao gi*t cả nhà mày, cùng ch*t hết đi! Đằng nào tao cũng không thiệt.」
Những ngón tay chắc nịch túm tóc lôi tôi ra biển.
「Đồ tiện nhân, ch*t đi!」
Một cú đ/á mạnh vào bụng tôi.
Năm năm đ/au khổ tích tụ cơn thịnh nộ, tôi nhặt hòn đ/á đ/ập mạnh vào Cố Xướng.
Một nhát, hai nhát, ba nhát...
「Đủ rồi! Đừng nói nữa! Tôi xin anh!」Tôi gào thét nhảy dựng lên gi/ật áo Lâm Hằng, nhưng hắn né nhanh.
「Cô xem, cô thừa nhận rồi.」Lâm Hằng hoàn toàn chìm đắm trong suy luận, nhưng miệng không buông tha.
「Gi*t xong Cố Xướng, cô đẩy hắn xuống biển, cùng toàn bộ quần áo dính m/áu và hung khí.」