Ba tháng sau, mẹ tôi được chẩn đoán có vấn đề về t/âm th/ần. Chưa đầy nửa năm, bà ấy tr/eo c/ổ t/ự t*. Từ đó, bố tôi suy sụp hoàn toàn. Một bác sĩ vốn điềm đạm, c/ứu người chữa bệ/nh, giờ lại nghiện rư/ợu như đi/ên. Mỗi lần say, ông không ngừng hỏi tôi: "Sao lúc đó con không bảo vệ được em trai?". Tôi cũng tự hỏi, tại sao... lũ khốn ấy không ch*t hết đi?
Hai năm sau, bố tôi vì uống quá liều, trượt chân rơi xuống sông khi đi ngang cầu. Cả thế giới chỉ còn lại mình tôi. Tôi bỏ nghề giáo viên mầm non, không muốn tiếp xúc với ai, chỉ biết giam mình viết lách để xả cơn h/ận.
Khi d/ao của Triệu Văn Văn sắp đ/âm vào bụng tôi, một bàn chân đ/á mạnh khiến cô ta ngã sóng soài. Cùng lúc, tiếng gào thét x/é tan không gian phòng. Đồng hồ đếm ngược trên đầu đã về số 0. Nhiệt độ phòng lúc này đạt 60 độ C. Th/uốc đ/ộc chỉ là giả. Nhưng trò chơi này thật trăm phần trăm.
Trong góc tường, một bóng hình g/ầy guộc chập chững đứng lên. Trên tay hắn là chiếc bình phun lửa khổng lồ. Chính là gã bệ/nh hoạn "ch*t" từ đầu tiên.
"Kẻ gi*t người, nghe đây! Tao là Lưu Binh, là cha của Lưu Tiểu Sỹ - đứa trẻ bị lũ chúng mày đẩy ra chỗ ch*t bảy năm trước!" Hắn nhe răng cười, chĩa vòi phun vào chiếc đèn dầu phía trên.
"Uỳnh!", ngọn lửa bùng lên từ chiếc đèn đầu tiên. Phản ứng dây chuyền khiến hàng loạt đèn dầu nối tiếp bốc ch/áy. Căn phòng biến thành biển lửa. Triệu Văn Văn hoảng lo/ạn lao về phía cửa, nhưng trước mặt cô đã có hơn chục người chặn lối. Họ là người thân của những đứa trẻ năm xưa. Suốt một tiếng qua, họ chứng kiến tất cả từ phòng bên.
Có người khóc, có kẻ cười, có người chỉ lặng im. Họ là thợ hàn, bà nội trợ, chuyên gia tâm lý, nhân viên văn phòng... Nhưng tất cả đều là những con người bình thường. Thoáng chốc, tôi như thấy bố mẹ mình đang mỉm cười đứng đó. Lúc này, họ chỉ còn một cái tên chung - cha mẹ. Họ tạo thành một bức tường người, giam ch/ặt Triệu Văn Văn ở phía ngoài.
(25)
Triệu Văn Văn gào thét, van xin. Không ai thèm để ý. Một người đàn ông đỡ tôi dậy, nghẹn ngào thì thầm: "Vất vả cháu rồi". Tôi mỉm cười: "Cháu chỉ diễn theo kịch bản thôi".
Khoảng một năm trước, khi tôi đang chìm trong nỗi đ/au mất người thân thì nhận được email. Trong đó có toàn bộ thông tin chi tiết về Triệu Văn Văn cùng năm tên khác: gia thế, học vấn, qu/an h/ệ tình cảm, mâu thuẫn, tình hình những năm gần đây... kèm phân tích tâm lý từ chuyên gia. Cuối thư là chữ ký của hàng chục người cùng dòng chữ: "Chúng tôi cần trả th/ù, cháu tham gia không?"
(26)
Chúng tôi cùng nhau dàn dựng trò chơi này. Mọi thứ được thiết kế riêng cho năm kẻ này: mối qu/an h/ệ m/ập mờ giữa Hàn Tuyết - Đới Vỹ, sự "thức thời" của Triệu Văn Văn, sự "xảo quyệt" của La Dương... Tôi còn nhập vai một người chơi. Đó là chút "tư tâm" của tôi. Bảy năm qua, tôi mơ bao lần được quay lại bảo vệ em trai và những đứa trẻ. Giờ đây, tôi chỉ còn cách nhìn lũ rác rưởi tự gi*t lẫn nhau.
Tôi tạo nhân vật tài xế say xỉn gây t/ai n/ạn rồi tìm người đỡ tội. Đến đây dụ dỗ Triệu Văn Văn, tự làm bản thân bị thương... Tờ giấy trong tay La Dương cũng do tôi sắp đặt. Tôi vừa là con mồi, vừa là thợ săn!
"Xin tha cho tôi, tôi biết lỗi rồi!" Triệu Văn Văn quỳ xuống lạy như tế sao. Chẳng ai động lòng thương. Bao năm qua, các phụ huynh đã dùng mọi cách khiếu nại nhưng đều thất bại trước tiền bạc và quyền lực của chúng. Chúng còn đóng vai "nạn nhân", bôi nhọ gia đình các em trên mạng.
Lưu Binh như mãnh thần xông tới, ghì ch/ặt tay Triệu Văn Văn. Hắn mỉm cười gật đầu với mọi người, vẻ mặt rạng rỡ lạ thường. Lưu Binh tự nguyện nhận nhiệm vụ "dọn dẹp". Ngày mai, cảnh sát sẽ nhận được bản "tự thú" ghi rõ hành trình đòi công lý bất thành của hắn, cùng kế hoạch b/ắt c/óc khiến bọn chúng gi*t lẫn nhau rồi th/iêu rụi bằng lửa. Sau khi con trai mất, vợ Lưu Binh trách chồng bất lực rồi ly hôn. Mấy năm sau, hắn phát hiện u/ng t/hư giai đoạn cuối.
Chúng tôi cúi đầu trước Lưu Binh, nước mắt lăn dài. Từng người lặng lẽ rời khỏi căn phòng. "Đừng đi!", tiếng hét tuyệt vọng của Triệu Văn Văn chìm nghỉm trong tiếng lửa gầm. Cánh cửa đóng sập, chấm dứt mọi đường sống.
(27)
Chiều muộn, chúng tôi đến nghĩa trang vùng ven. Trên tay mỗi người là đồ chơi và bánh kẹo trẻ con yêu thích. Cùng một tấm ảnh chụp căn phòng đang ch/áy rừng rực. Chúng tôi ngồi xổm thành hàng trước m/ộ con mình, đ/ốt tấm hình. Tiếng nức nở vỡ òa thành tiếng khóc x/é lòng. Như muốn trút hết những năm tháng đ/au đớn. Tôi ôm bia m/ộ em trai, thổn thức: "Trần Tiếu An, cuối cùng chị đã trả th/ù cho em rồi".
Cái tên Trần Tiếu An do cả nhà cùng đặt. Khi em còn trong bụng mẹ, chúng tôi ngồi lật từ điển tìm cái tên đẹp nhất. Mẹ bỗng gấp sách lại: "Thôi gọi Trần An đi. Con trai hay gái cũng chỉ cần bình an". Tôi - cô bé mười mấy tuổi ngây thơ nói: "Phải vui vẻ nữa chứ! Gọi Trần Tiếu An đi ạ! Em mà cười với chị suốt ngày thì sướng lắm!". Ngày ấy, gia đình tôi hạnh phúc biết bao.
Nụ cười thoáng hiện trên môi tôi. Cầu mong không còn gia đình tan vỡ. Cầu mong mọi đứa trẻ đều lớn lên bình yên.
(Hết)
Tác giả: Lục Nguyên