Cô ấy ôm tôi khóc nức nở giữa đêm khuya, nói Đỗ Hạo đang đeo bám mình.
Trò hề này chỉ dừng lại khi chúng tôi làm lễ giải hạn tại một ngôi chùa trong chuyến du lịch.
Chị An dần hồi phục.
Chúng tôi ở lại khu nghỉ dưỡng bên bờ biển.
Chị dẫn tôi đi lễ Phật, ngắm cảnh, trải nghiệm văn hóa địa phương.
...
Chúng tôi thân thiết như hai chị em ruột thịt.
Ngày mặc trang phục dân tộc, tiểu thương bên đường nhìn chúng tôi mà thốt lên:
- Hai chị em nhà này giống nhau như tạc!
Đúng vậy! Nhìn bức ảnh chụp chung với chị An, tôi cũng thấy bất ngờ.
Tôi và chị An sao mà giống nhau đến thế!
Hôm ấy, tôi nhận được điện thoại từ đại sứ quán - visa đã được cấp.
Tôi báo tin cho chị An:
- Visa của em xong rồi, em sắp được rời khỏi nơi này.
Chị nhìn tôi đầy ẩn ý:
- Tốt quá! Em sắp được về nhà rồi.
Chị mở chai sâm panh ăn mừng.
Tôi uống cạn ly rư/ợu chị đưa.
...
Mờ mờ tôi thấy bóng người thoăn thoắt di chuyển, dọn dẹp đồ đạc.
Tay chân tôi bị trói ch/ặt.
Đang định giãy giụa, tôi chợt nghĩ ra điều gì đó, bèn nằm im.
Tôi bị trói trên bàn mổ, giả vờ hôn mê.
10.
Trong phòng chỉ còn tôi và chị An.
Chị rít một hơi th/uốc dài, phả khói ngạo nghễ.
Chị cầm ngón tay tôi nhúng vào mực đỏ, đóng dấu lên tờ giấy.
Tôi giãy giụa phản kháng:
- Chị trói em làm gì? Chị bắt em ký cái gì thế?
Chị An kh/inh khỉnh nhổ tẩu th/uốc, bóp ch/ặt cằm tôi, ánh mắt đầy kh/inh bỉ:
- Vì em ng/u!
- Ng/u đến mức bao nhiêu sơ hở của chị, em cũng không nghi ngờ.
- À, tờ giấy em vừa ký là giấy chuyển nhượng tài sản đấy.
Lòng tôi đan xen buồn vui.
Vui vì mọi thứ đúng như dự đoán - chị tiếp cận tôi có mục đích.
Buồn vì người cuối cùng tôi tin tưởng lại là kẻ tính toán tôi sâu nhất.
Nhớ lại chuỗi sự kiện kỳ lạ vừa qua, tôi cười chua chát.
Tôi hít sâu lấy lại bình tĩnh:
- Em chưa ng/u đến mức không nhận ra chị muốn chiếm tài sản gi*t người.
- Em chỉ thắc mắc: Chị lấy visa của em thì sao? Công nghệ điều tra hiện nay, chị dùng được sao?
- Thế nên này! - Chị An cười đắc ý - Chị có bạn trai làm ở hải quan!
Chị vuốt má tôi tiếp lời:
- Chỉ cần quẳng em xuống biển, chị sẽ thành em mà ra nước ngoài!
- Chị đã chuẩn bị sẵn thư tuyệt mệnh, cảnh sát sẽ nghĩ người ch*t là chị.
- Đến lúc đó, chị sẽ nhận thân phận của em mà sống phóng khoáng!
Chị An vuốt má tôi vẻ vừa tiếc nuối vừa hả hê:
- Em biết không? Để tiếp cận em, chị tốn cả năm trời, trọn một năm đấy!
Tôi quay mặt né tay chị, hừ lạnh:
- Chị không hề là nạn nhân bạo hành gia đình. Tất cả chỉ là vỏ bọc để tiếp cận em.
- Đúng! - Chị châm điếu th/uốc mới, làn khói mờ ảo làm chị thêm quyến rũ - Khi đó chị đã x/á/c định được em - người giống chị bảy phần - sẽ là cái thân phận sạch sẽ hoàn hảo.
- Chị dạy em gi*t chồng, em tặng chị thân phận. Công bằng mà!
- Nhưng bất ngờ là khoản bảo hiểm của Đỗ Hạo lại lớn thế... haha...
- Giờ thì tiền của em, thân phận của em đều thuộc về chị cả!
Tôi khẽ cười:
- Chị chưa nghe câu 'không mất con tép thì bắt con tôm' sao?
- Chị thuê Vương Vĩ giả làm Đỗ Hạo hù em, nhưng chính chị lại thấy Đỗ Hạo thật. Chị không thấy lạ?
- Bởi em thuê 'Đỗ Hạo' thật mà!
Chị An kh/inh bỉ ném tẩu th/uốc xuống đất:
- Thì sao? Chị sắp rời khỏi đây rồi, còn em - sắp ch*t!
- Vậy sao?
Lưỡi d/ao giấu trong lòng bàn tay đã c/ắt đ/ứt dây trói.
Theo hiệu lệnh của tôi, Lưu Nguyên Hạo xông vào kh/ống ch/ế An Tỉnh, trói ch/ặt chị lên bàn mổ.
An Tỉnh gào thét đòi Vương Vĩ c/ứu mình.
Lúc này, Vương Vĩ mới thong thả xuất hiện nơi cửa, thờ ơ đứng nhìn.
Tôi vỗ nhẹ vào mặt chị ra hiệu im lặng:
- Bạn trai chị sẽ không c/ứu chị đâu! Hắn ta đã bị em m/ua chuộc từ lâu.
Từ lúc bắt đầu chuyến du lịch, tôi đã sai Lưu Nguyên Hạo bám theo.
Một mặt để u/y hi*p An Tỉnh, mặt khác bảo vệ tôi.
Đương nhiên, cái giá phải trả là toàn bộ tài sản và tiền bảo hiểm của Đỗ Hạo.
Chị An gào thét đi/ên cuồ/ng trên bàn mổ.
Tôi lạnh lùng nhìn chị, bóp ch/ặt cằm chất vấn:
- Tại sao gi*t Tiểu Dị?
- Vì hắn phát hiện chị thuê người giả làm Đỗ Hạo!
- Vậy nên chị đã bật điều hòa tăng nhiệt, đẩy nhanh tốc độ phân hủy th* th/ể để đ/á/nh lừa thời gian t/ử vo/ng của hắn?
- Chính x/á/c!
Nhìn Vương Vĩ đã bị m/ua chuộc, tôi bật cười:
- Chị có chắc thằng khốn nạn đó thực sự làm ở hải quan?
Đồng tử An Tỉnh co rúm, cả người ch*t lặng.
Từ vẻ mặt kinh ngạc của chị, tôi hiểu chị đã nhận ra sự thật.
Chị đi/ên lo/ạn gào thét muốn gi*t Vương Vĩ, nhưng tay chân đều bị trói ch/ặt.
Chị nói cả đời lừa người, không ngờ cuối cùng bị người lừa...
Nhìn An Tỉnh bị trói ch/ặt trên bàn mổ, tôi cười lạnh:
An Tỉnh, ngươi cũng có ngày hôm nay!
Chị An tên thật là An Tỉnh.
Từng là đại tỷ đen nổi danh giang hồ mấy năm trước.
Chị để lộ quá nhiều sơ hở.
Từ khi quen chị, chị đã dần dẫn dụ tôi m/ua bảo hiểm cho Đỗ Hạo rồi gi*t hắn.
Chị quá thành thạo th/ủ đo/ạn phạm tội và đ/á/nh lạc hướng, đến cả cảnh sát già kinh nghiệm cũng bị qua mặt.
Cả tôi nữa.
Nếu không có lời cảnh báo của Tiểu Dị...
Tôi đã không ngờ người phụ nữ xảo quyệt tiếp cận mình chỉ vì tiền tài và thân phận.
Cái ngày tôi hẹn gặp Lưu Nguyên Hạo, chính chị đã lợi dụng Tiểu Dị để gọi điện đe dọa tôi.