Nhưng cũng có một bộ phận người cho rằng, nhà máy điện này có lượng nhân viên đông đảo, người ngoài dễ dàng ra vào, không loại trừ khả năng có kẻ cố tình đột nhập vứt đồng hồ để tạo hiện trường giả vụ án do nội bộ nhà máy thực hiện.

Đã là ngày thứ ba kể từ khi Mạnh Vi mất tích. Thời gian càng kéo dài, khả năng Mạnh Vi đã gặp nạn càng lớn, khiến tất cả mọi người đều trở nên khẩn trương.

Chu Kiến Quốc và Hùng Mục tập trung điều tra trong nội bộ nhà máy, rà soát toàn bộ bệ/nh nhân nam tại khu nội trú đêm đó. Hầu hết đàn ông ở khu nội trú đều già yếu hoặc bị thương nặng khó di chuyển, chỉ có hai người đủ khả năng thực hiện vụ án.

Đúng lúc điều tra hai bệ/nh nhân này thì lại có tin mới. Một nghi phạm tiềm năng xuất hiện.

Khu vực gần nhà máy có một thanh niên họ Vương vừa được tha từ trại cải tạo, hơn 20 tuổi. Sáng hôm đó nghe tin về vụ mất tích của y tá, anh ta chợt nhớ tới sự việc xảy ra mấy hôm trước càng nghĩ càng thấy khả nghi nên đã tới trình báo.

Tối ngày 4 tháng 12, hắn cùng thanh niên tên Ngô Tiểu Tứ đi trượt băng tại sân trượt. Khoảng 9 giờ tối, Ngô Tiểu Tứ than thở với Tiểu Vương: "Sân trượt này chán quá, chẳng có em nào xinh cả", rồi huênh hoang khoe trong nhà máy điện có "bồ nhí" của mình, miêu tả là "xinh đẹp, dáng chuẩn, còn đẹp hơn cả minh tinh điện ảnh".

Tiểu Vương chế nhạo: "Thật sự xinh thế thì người ta thèm nhìn tới mày à?"

Không ngờ câu nói đó chạm tự ái Ngô Tiểu Tứ, hắn nhất quyết kéo Tiểu Vương tới nhà máy điện để mắt thấy tai nghe.

Tiểu Vương không muốn rắc rối nên viện cớ: "Sáng mai tao còn có việc. Với lại giờ này nhà máy điện đóng cửa rồi, đi cũng vô ích."

Lúc rời đi, Tiểu Vương vẫn nghe Ngô Tiểu Tứ gào sau lưng: "Đừng có nhát gan thế! Muốn đi thì tao dẫn vào. Không phải anh em n/ổ đâu, cửa đóng cũng chẳng cản được tao, tao vào đó bao nhiêu lần rồi."

Còn việc sau đó Ngô Tiểu Tứ có tới nhà máy điện hay không, Tiểu Vương cũng không chắc.

Qua điều tra, Ngô Tiểu Tứ này là công nhân công ty nước sạch, 23 tuổi, từng bị công an tạm gữ vì một vụ tr/ộm cắp.

Ngô Tiểu Tứ là con thứ tư trong nhà, trên có ba chị gái đều làm việc tại nhà máy điện và ở ký túc xá. Hắn thường la cà bên ngoài, đồng lương ít ỏi không đủ tiêu nên hay tới nhà máy điện xin tiền các chị.

Dạo trước, mẹ Ngô Tiểu Tứ lâm bệ/nh, đang nằm viện tại bệ/nh viện công nhân nhà máy điện chưa xuất viện. Hắn có vài đêm ở lại chăm mẹ tại phòng bệ/nh. Như vậy, hắn rất quen thuộc với toàn bộ nhà máy điện kể cả bệ/nh viện.

Chu Kiến Quốc dẫn Hùng Mục tới công ty nước sạch điều tra. Theo lời kể của nhân viên bảo vệ trực ca, Ngô Tiểu Tứ thường xuyên bỏ trọ đêm, tối 4/12 cũng không về. Ngày 5 và 6 thì có về nhưng rất khuya, đều qua cửa nhỏ phòng bảo vệ lúc nửa đêm.

Rời công ty nước sạch, hai người tới bệ/nh viện điều tra thời gian Ngô Tiểu Tứ chăm mẹ. Trùng hợp là ngày 6/12, mẹ hắn đột ngột chuyển biến x/ấu, chưa kịp chuyển lên bệ/nh viện lớn trong thành phố cấp c/ứu đã qu/a đ/ời.

Ba chị gái Ngô Tiểu Tứ đều tới bệ/nh viện lo hậu sự, riêng hắn không thấy đâu. Có người cùng quê hỏi thêm: "Bà cụ mất rồi sao Tiểu Tứ nhà các cô không thấy bóng dáng?"

Ba chị gái chỉ khóc, đều bó tay với đứa em trai hư hỏng từ nhỏ.

Sau khi nắm được tình hình, đội trưởng Dương định phái người đi triệu tập Ngô Tiểu Tứ thì đội hình sự đột nhiên nhận được báo cáo từ đồn công an khu Quan Tây: tối qua họ đã đột kập một ổ c/ờ b/ạc, bắt giữ một số người tham gia đ/á/nh bạc, trong đó có Ngô Tiểu Tứ.

Đội trưởng Dương nghe xong cười ha hả: "Vậy thì tiện thể luôn!" Lập tức phái xe tới đồn công án đưa Ngô Tiểu Tứ về.

Ngô Tiểu Tứ thừa nhận hành vi đ/á/nh bạc trái phép của mình, đồng thời khai nhận tối 4/12 đã tới nhà máy điện.

"Giữa đêm hôm khuya khoắt đến nhà máy điện làm gì?" Đội trưởng Dương hỏi.

"Đi tìm Tiểu Hoa Hồng."

"Chính là con bồ nhí mà mày khoe à?"

"Bạn bè thôi, bạn bè mà." Ngô Tiểu Tứ cười xã giao đầy vô liêm sỉ, "Hồi nó còn làm học việt tiệm c/ắt tóc bọn tôi đã quen nhau. Năm nay nó nhờ người xin vào làm hợp đồng công nhân, tôi... tôi đến thăm nó thôi."

"Thăm hỏi?" Đội trưởng Dương cười hỏi, "Vậy mày kể xem hai đứa thăm hỏi những gì nào?"

Ánh mắt Ngô Tiểu Tứ lấm lét: "Cũng không có gì, nói vài câu vu vơ rồi tôi về nhà."

"Ngô Tiểu Tứ, mày không thành thật rồi." Đội trưởng Dương đột ngột cao giọng, nghiêm khắc nói, "Mẹ ruột qu/a đ/ời còn không dám đến bệ/nh viện. Tối hôm đó mày vào nhà máy điện rốt cuộc làm gì!"

Ngô Tiểu Tứ gi/ật mình r/un r/ẩy, thấy không giấu được nữa đành ấp a ấp úng khai:

"Trước đây Tiểu Hoa Hồng làm học việc tiệm c/ắt tóc tốn của tôi không ít tiền, lần nào tôi m/ua đồ cho nó chẳng vui vẻ trả tiền? Ai ngờ nó vào làm công nhân nhà máy liền lên mặt, định phủi sạch tình xưa. Hôm đó Tiểu Vương chê tôi không xứng, tôi bực bội nên tới tìm nó tính sổ. Nào ngờ con nhỏ vô tình kia không nương tay, tôi liền ghì nó lại hôn một cái, nó liền la lên bảo tôi hi*p da/m. Sợ người khác nghe thấy, tôi vội buông ra chạy mất."

"Sau đó thì sao?"

"Sau đó càng nghĩ càng tức, định tới sò/ng b/ạc giải khuây, ai ngờ đen đủi suốt đêm thua sạch túi. Đành bỏ cuộc tới quán nhỏ cạnh ga uống rư/ợu."

"Một mình à?" Đội trưởng Dương hỏi.

"Trên đường gặp Tam Lại Tử, hai đứa uống chung, uống tới gần sáng mới về."

Đội trưởng Dương gật đầu, đột ngột chuyển hướng: "Có quen y tá Mạnh Vi nhà máy điện không?"

"Mạnh Vi? Cô ta không mất tích rồi sao?" Ngô Tiểu Tứ chợt vỡ lẽ, cả người buông lỏng, "Thì ra các chú bắt cháu về vụ này. Chú công an ơi, chuyện này thật sự không liên quan gì đến cháu cả."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Nguyện Nguyện

Chương 10
Vì ngoại hình quá thanh tú, tôi thường bị bạn học trêu chọc. “Lâm Nguyện ấy à, nhìn kiểu như có thể sinh con được ấy.” Chỉ có Mạnh Chiêu đứng chắn trước mặt tôi: “Chúng mày nói mà không biết ngượng à?” “Đều là đàn ông cả, mẹ nó, tụi mày sinh thử một đứa cho tao xem?” Tôi cúi đầu, lặng lẽ siết chặt lòng bàn tay. Cậu ấy không biết… Tôi thật sự có thể sinh con. Sau này, trong một lần ngoài ý muốn, tôi mang thai. Cầm tờ kết quả kiểm tra chuẩn bị đi tìm Mạnh Chiêu, tôi lại nhận được một tấm thiệp đính hôn. “Nguyện Nguyện ngoan, chuyện trọng đại cả đời của tôi, cậu nhất định phải tới nhé!” Tôi cười khổ: “Được, nhất định rồi.” Đêm ấy, tờ kết quả kiểm tra và tấm thiệp đính hôn cùng hóa thành tro. Tôi không nói cho bất kỳ ai biết. Ngay đêm đó, tôi rời khỏi Hải Thị.
170
4 Ai cũng ngã thôi Chương 11
12 Hàng xóm ngon lắm Chương 11

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Căn nhà tân hôn đã trao tặng

Chương 6
Khi tôi đến trung tâm bất động sản để kiểm tra nhà đất trước hôn nhân, nhân viên ở đó nhìn chằm chằm vào màn hình máy tính rất lâu. Lâu đến mức tôi tưởng hệ thống bị treo. Trong sảnh, điều hòa bật rất mạnh, màn hình điện tử nhảy số liên hồi, bên cạnh có người ôm xấp tài liệu vừa thì thầm gọi điện, cũng có người ngồi trên ghế nhựa lật xem sổ hộ khẩu. Tấm kính trước cửa sổ được lau rất sạch, sạch đến mức tôi có thể nhìn thấy gương mặt hơi tái nhợt của chính mình. Tôi đẩy căn cước công dân và bản sao giấy chứng nhận quyền sở hữu nhà về phía trước, hạ thấp giọng hỏi: "Không tra ra được ạ?" Người phụ nữ trong quầy ngẩng đầu nhìn tôi một cái, biểu cảm có chút do dự. Cô ấy không trả lời ngay mà cúi đầu gõ phím thêm vài cái. Trong lòng tôi bỗng dấy lên một dự cảm chẳng lành. Ngay giây sau, cô ấy nhìn màn hình, giọng nói nhỏ lại một chút: "Cô Thẩm, căn nhà đứng tên cô, chẳng phải ba tháng trước đã làm thủ tục tặng cho rồi sao?" Tôi sững sờ: "Tặng cho?" Cô ấy xoay màn hình lại một chút, ngón tay chỉ vào một dòng ghi chú: "Người được tặng là Lục Thừa An. Thủ tục cho thấy đã hoàn tất thay đổi, hồ sơ đầy đủ, giấy công chứng và chữ ký của hai bên đều có cả." Tôi nhìn chằm chằm vào ba chữ đó, đầu óc trống rỗng trong chốc lát. Lục Thừa An. Chồng tôi. Thế nhưng căn nhà đó, là do tôi thanh toán toàn bộ tiền mua trước khi kết hôn.
Hiện đại
Tình cảm
Ngôn Tình
0
Thượng Ninh Chương 7
Tiện Vãn Chương 8