Bên kia, phòng kỹ thuật cũng báo tin vui: họ đã lấy được một dấu vân tay không thuộc về Mạnh Vi ở mặt trong phần cổ giày của cô. Mạnh Vi tiết kiệm, giày rá/ch không nỡ thay mới mà dùng một miếng da vụn vá lại bên trong. Chính miếng vá nhẵn bóng này đã lưu lại manh mối tội á/c của hung thủ.

Bằng chứng rành rành, Điền Tử Nam đã thừa nhận hành vi phạm tội của mình:

Từ tháng 8 năm nay, hắn luôn điều trị tại khu cách ly b/ệnh truyền nhiễm của nhà máy điện. Một hôm, thấy Mạnh Vi cùng đồng nghiệp đến phát cơm, hắn đã để mắt đến cô gái trẻ xinh đẹp này ngay từ cái nhìn đầu tiên.

Điền Tử Nam tự cho mình là cao sang, nghĩ rằng với thân phận kỹ thuật viên nòng cốt lại tốt nghiệp đại học, việc theo đuổi Mạnh Vi hẳn sẽ dễ như trở bàn tay. Không ngờ lại bị cô gái quê từ Giang Bắc cự tuyệt thẳng thừng.

Hắn cho rằng Mạnh Vi đang "giương cung bắt ná", nên mỗi lần thấy cô đến phát cơm một mình lại bám riết tỏ tình. Sau nhiều lần như vậy, Mạnh Vi không đến khu truyền nhiễm nữa. Dù vậy, Điền Tử Nam vẫn khăng khăng cho rằng cô đang "làm bộ", và ám ảnh rằng chỉ cần xuyên thủng lớp giấy kia, Mạnh Vi ắt sẽ chấp nhận hắn.

Tối ngày 4 tháng 12, khi đi ngang vườn hoa, Điền Tử Nam nghe được Mạnh Vi nói chuyện với đồng nghiệp và biết được cô sẽ thay ca trực đêm hôm đó.

Hắn cho đây là cơ hội trời cho, nên nửa đêm đã lén lút đột nhập vào phòng y tá. Lúc này, Mạnh Vi mệt đến mức chưa kịp cởi giày, nằm nghỉ trên giường trong bộ đồ công tác. Thấy cô gái mơ màng lẩm bẩm điều gì đó, khuôn mặt khi ngủ còn xinh đẹp hơn lúc tỉnh, nhất là đôi môi đỏ mọng, Điền Tử Nam không kìm được d/ục v/ọng.

Bất chấp bản thân mắc b/ệnh truyền nhiễm, hắn lao đến ghì ch/ặt hôn Mạnh Vi. Cô gái gi/ật mình tỉnh giấc, h/oảng s/ợ hét lên. Sợ tiếng động thu hút người khác, Điền Tử Nam lập tức chụp tấm chăn đ/è lên đầu Mạnh Vi, đồng thời dùng toàn bộ thân hình đ/è ch/ặt lên người cô. Mạnh Vi giãy giụa dưới thân hắn, dần dần... bất động.

Đến lúc này, Điền Tử Nam mới nhận ra chuyện chẳng lành, vội vã vén chăn lên thì Mạnh Vi đã ngừng thở. Biết mình gây đại họa, hắn toan bỏ trốn nhưng nhìn thấy Mạnh Vi "không còn phản kháng", d/ục v/ọng vẫn còn nguyên. Hắn tắt đèn phòng y tá, nghe ngóng xung quanh yên tĩnh, liền vác x/ác cô gái về phòng b/ệnh của mình.

Vừa khỏi b/ệnh, Điền Tử Nam đã kiệt sức khi về đến phòng nên ném th* th/ể xuống nền xi măng. Khi hồi sức, hắn l/ột sạch quần áo Mạnh Vi rồi thực hiện hành vi cưỡ/ng hi*p x/ác ch*t.

Sau khi hoàn thành, Điền Tử Nam định ném x/ác xuống sông Tần nhưng sợ th* th/ể nổi lên bị phát hiện. Đang loay hoay nghĩ cách thì hắn chợt nhớ mấy hôm trước hút th/uốc ở vườn hoa, vô tình giẫm phải tấm bê tông lỏng lẻo. Hắn dùng chân đạp thử thì biết bên dưới hẳn là khoảng trống. Thế là hắn lén vào vườn hoa, nhấc tấm bê tông lên x/ác nhận.

Quả nhiên bên dưới là một mương rãnh bỏ hoang, đủ chỗ giấu một người mà chẳng cần đào huyệt. Điền Tử Nam lập tức quay về định mặc quần áo cho Mạnh Vi rồi giấu xuống đó. Nhưng lúc này th* th/ể đã cứng đờ, việc mặc đồ vô cùng khó khăn. Không đủ kiên nhẫn, hắn thẳng tay ném x/ác trần truồng xuống mương.

Sau khi đậy tấm bê tông, hắn làm việc mà tâm h/ồn nơm nớp lo sợ, vơ đống lá khô phủ lên trên. Hàng ngày sau đó, hắn đều chủ động quét lá rụng đắp thêm. Cũng vì đống lá này mà đội cảnh sát hình sự đã bỏ sót khu vực này khi kiểm tra nắp cống.

Về đến phòng, hắn mới phát hiện quên giấu quần áo cùng chỗ. Để gột rửa nghi ngờ, hắn nảy ra kế: ném quần áo ra ngoài nhà máy, nếu có người phát hiện sẽ tưởng Mạnh Vi gặp nạn bên ngoài. Thế là hắn đợi đến giờ làm việc, thay bộ đồ b/ệnh nhân, bó gọn quần áo nạn nhân bằng dây rồi ôm trong lòng mang ra khỏi nhà máy.

Sợ người khác nhìn thấy nên không dám đi xa, hắn đào hố ch/ôn vội ở bãi đất hoang gần đó. Với hắn, việc những thứ này có bị phát hiện hay không cũng chẳng thành vấn đề.

"Còn chiếc đồng hồ kia thì sao?" Hùng Mục gặng hỏi.

"Ban đầu chỉ định giữ làm kỷ niệm." Điền Tử Nam đáp, "Sau nghe tin các anh khám xét nhà máy lần hai, tôi biết các anh đã nghi ngờ người trong này rồi, đành phải đợi đêm tối ném đồng hồ xuống mương."

Hắn tưởng rằng như vậy sẽ chẳng còn thứ gì kết nối hắn với Mạnh Vi nữa.

Khai báo đến đây, Điền Tử Nam tỏ vẻ bất mãn: "Các anh làm sao tìm ra tôi? Nói cho tôi biết đi, để ch*t cũng được ra ngô ra khoai."

Hắn không ngờ rằng chính mấy khóm hoa quế đầu giường đã tố giác hắn.

Lòng người vừa khởi ý, trời đất đã hay.

Vụ án mạng đến đây đã được phá thành công, công lao lớn thuộc về Hùng Mục. Đây là vụ án mạng đầu tiên chàng cảnh sát trẻ tham gia điều tra kể từ khi nhận việc, năng khiếu hình sự của anh đã được sư phụ và đội trưởng công nhận.

Nhưng thứ khiến Hùng Mục nhớ mãi không phải lời khen hay bằng khen, mà là viên kẹo trái cây đến giờ vẫn nằm trong ngăn kéo của anh.

Viên kẹo ấy do Lý Mai đưa vào ngày hôm sau khi vụ án được phá.

Lý Mai tìm Hùng Mục nói: "Tôi biết Mạnh Vi rất yêu công việc, cô ấy hết lòng chăm sóc từng b/ệnh nhân, mong giúp họ hồi phục sức khỏe. Không ngờ một số b/ệnh nhân lại ảo tưởng về sự quan tâm nghề nghiệp của chúng tôi, thậm chí có kẻ quấy rối cô ấy... Nhưng Mạnh Vi chưa bao giờ vì thế mà sao nhãng công việc. Kẻ như Điền Tử Nam này, vì tư dục mà chẳng màng đến mạng người khác. Thứ khó chữa hơn b/ệnh truyền nhiễm chính là trái tim ích kỷ vô đạo đức này vậy."

Nói rồi, bà thở dài, mở lòng bàn tay để lộ viên kẹo bọc giấy sặc sỡ: "Sáng hôm ấy tôi đặc biệt ra cửa hàng m/ua cho Mạnh Vi, nghĩ mấy viên kẹo màu sắc thế này, con bé hẳn thích lắm."

"Tôi muốn thay cô ấy chia sẻ cùng anh một viên, cảm ơn các anh đã không bỏ cuộc, cuối cùng cũng tìm được cô ấy."

-Hết-

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Trúc Mã Không Yêu Tôi

Chương 13.
Tại nhà chàng trai mà tôi thầm thương trộm nhớ, tôi vô tình bắt gặp một cô gái đang quấn khăn tắm. Chắc cô ấy vừa tắm xong, tóc vẫn còn nhỏ nước, hai má ửng hồng. Cửa phòng ngủ chính vẫn mở, bên trong là một khoảng tối mờ ám. Thật khó để tôi không liên tưởng đến những chuyện đã xảy ra giữa bọn họ. Tôi thậm chí còn lờ mờ ngửi thấy chút mùi tanh lợm giọng phảng phất trong không khí. Tiêu Hoài à Tiêu Hoài, chàng trai tôi đã thích mười năm trời, hôm nay đã xảy ra quan hệ với cô gái khác mất rồi. Đoạn tình cảm đơn phương kéo dài đằng đẵng suốt mười năm, đến giây phút này, tôi cuối cùng cũng đã triệt để bỏ cuộc.
22.72 K
12 Đêm Nay Trăng Sáng Rơi Vào Lòng Ta Chương 11: Ngoại truyện

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Người không còn giữ lời hứa, tôi không cần nữa

Chương 8
Nhân dịp kỷ niệm một trăm năm thành lập trường, tôi lôi ra chiếc áo đôi mua từ mười năm trước. Lục Bạc Dữ từng hứa sẽ cùng tôi mặc nó để tham dự lễ kỷ niệm này. Anh ta ném chiếc áo sang một bên, giọng điệu bất lực: "Đường Âm, với tư cách là khách mời danh dự, mặc thế này không được trang trọng cho lắm." Lại là trang trọng. Năm thứ ba sau khi tốt nghiệp, tôi tham dự tiệc mừng công của anh ta và mặc một chiếc váy màu sắc rực rỡ. Vậy mà anh ta lại kéo tôi vào góc, nhíu mày: "Hôm nay toàn là bậc trưởng bối, em có thể ăn mặc đứng đắn một chút được không?" Kể từ ngày đó, tủ quần áo của tôi chỉ còn lại màu đen, trắng và xám, mỗi lần tháp tùng anh ta tham dự sự kiện, tôi đều như một cái bóng mờ nhạt. Tôi siết chặt chiếc áo phông đã hơi ố vàng, giọng run rẩy: "Đây là lời hứa của chúng ta năm xưa, rằng mười năm sau sẽ cùng nhau mặc nó trở về trường." Anh ta thở dài, như đang dỗ dành một đứa trẻ không hiểu chuyện: "Đừng làm loạn nữa, những lời hứa trong quá khứ không cần phải cố chấp giữ lấy làm gì." Thế nhưng, khi Khương Ngữ Hạ mặc một chiếc váy ngắn cũn cỡn đầy vẻ phô trương, nắm tay anh ta làm nũng ngay trước cửa hội cựu học sinh.
Tình cảm
0