Người yêu biến mất

Chương 3

19/01/2026 08:57

Tôi và Hiểu Vân ngồi xuống bàn ăn, cô ấy vừa ăn vừa xem điện thoại, bất ngờ vỗ nhẹ vào cánh tay tôi:

« Ê, cậu xem trending trên Weibo nhanh đi, tối qua có anh shipper bị gi*t, nghe nói ch*t thảm lắm. Mắt bị móc ra, da nửa thân trên bị l/ột tuột luôn. Ôi trời, [m/áu] me gh/ê quá. »

« Trời ơi, hung thủ phải b/ệnh hoạn thế nào mới làm được chuyện này chứ, người bình thường sao nỡ lòng. »

« Hiện trường ngay gần khu mình đấy, dạo này ra đường phải cẩn thận, đ/áng s/ợ thật. »

Bên tai văng vẳng lời Hiểu Vân lảm nhảm.

Tôi nhìn chằm chằm vào thức ăn trước mặt, đột nhiên cảm thấy khó nuốt.

Gần khu nhà... shipper...

Không thể không khiến tôi liên tưởng.

Liệu có phải trùng hợp?

11

Hôm nay hiếm hoi được nghỉ làm, tôi và Trương Hiểu Vân cùng đến khu vui chơi, sau đó xem phim, dạo quanh trung tâm thương mại, bữa tối cũng giải quyết luôn bên ngoài.

Gác lại mọi phiền muộn, không phải nghĩ ngợi gì, cả ngày hôm đó chúng tôi đều vui vẻ.

Bữa tối chúng tôi uống chút rư/ợu, cả hai đều hơi say, Hiểu Vân mặt ửng hồng, cười khúc khích nhìn tôi.

« Tuyệt thật đấy Nam Nam, bao lâu rồi chúng ta không như thế này, từ khi cậu kết hôn xong, bọn mình hiếm khi rủ nhau đi chơi thế này lắm.

« Trước đây mỗi lần cậu ra khỏi nhà, Tống Khải Minh như hình với bóng, hai mắt cứ dán ch/ặt lấy cậu không rời, cũng chỉ có cậu chịu được thôi, là tớ thì ly dị từ lâu rồi haha. »

Nói rồi, giọng cô chùng xuống, « Thật lòng thì tớ thấy anh ta biến mất cũng tốt, lâu lắm rồi tớ mới thấy cậu vui thế này. »

Mắt tôi cay xè, nhìn vẻ mặt hạnh phúc vì tôi của bạn thân, cảm giác tội lỗi dâng lên như sóng cuốn.

Việc tôi gi*t Tống Khải Minh, liệu có thể giấu được mãi không?

Nhỡ đến lúc bị phát hiện, tôi phải làm sao?

Liệu tôi... có sai không?

12

Ăn tối xong, chúng tôi về nhà.

Đúng lúc vừa vệ sinh cá nhân xong chuẩn bị ngủ thì chuông cửa reo.

Ai lại đến gõ cửa giờ này nhỉ? Cả hai đều ngơ ngác.

Nhìn qua lỗ nhòm thấy người đàn ông đứng ngoài, tôi lườm một cái đầy bực dọc.

« Vân Vân, bạn trai cũ của cậu đấy. »

« Tớ quyết không quay lại với hắn đâu! » Trương Hiểu Vân hùng hổ mở cửa.

Cửa vừa hé, Lý Thiếu An đã rút từ sau lưng ra một bó hồng, nở nụ cười nịnh nọt.

« Vân Vân, anh biết lỗi rồi, anh đã xóa hết liên lạc với cô ấy rồi, anh không dám tái phạm nữa, em tha thứ cho anh đi.

Hiểu Vân không thèm đáp, quẳng lại một câu: « Chúng ta chấm dứt rồi, anh đi đi. »

Cửa đóng sập, bên ngoài vọng vào lời thề thốt của Lý Thiếu An:

« Vân Vân, em chưa đồng ý thì anh không đi đâu, anh sẽ đứng đây chờ em tha thứ! »

...

2h30 sáng, tôi đang ngủ say thì Hiểu Vân khẽ khàng bò lại gần.

« Nam Nam, cậu nghĩ hắn còn đứng ngoài kia không? »

« Sao? Xót rồi hả? » Tôi mắt nhắm mắt mở, lườm cô một cái, có đứa bạn gái n/ão tình thế này đúng là mệt hết cả người.

Hiểu Vân ngượng ngùng gãi đầu, im thin thít.

Nhưng ý nghĩ trong lòng cô đã quá rõ ràng.

Kết cục là tôi phải dọn dẹp phòng khách giữa đêm cho hai người họ, rồi họ ngượng ngập dọn vào ngủ.

...

Có lẽ do hơi men, đêm đó tôi ngủ rất say, đầu óc chìm trong những giấc mơ kỳ quái. Trong mơ là bàn tay Tống Khải Minh siết ch/ặt cổ họng tôi, khuôn mặt méo mó với nụ cười đi/ên lo/ạn, bên tai văng vẳng tiếng gào thét x/é lòng: « Trần Nam! Mày có quyền gì bỏ rơi tao! »

Hắn nhe răng cười gằn, « Nam Nam à, anh sẽ theo em mãi mãi. »

Chuông báo thức vang lên, tôi xoa xoa cái đầu nhức như búa bổ, lảo đảo bước ra khỏi phòng ngủ.

Từ nhà bếp vọng ra tiếng xoong nồi leng keng, tôi hướng theo âm thanh nhìn lại, thấy bóng lưng một người đàn ông.

Dáng lưng ấy khiến tôi thấy quen quen, đang c/ắt thứ gì đó trên thớt một cách máy móc, phát ra tiếng "cạch, cạch, cạch".

Tôi bước lại gần, định nhìn rõ mặt người đó.

Bóng lưng kia như đã phát hiện ra tôi, từ từ xoay cổ lại.

Tiếng "cạch, cạch, cạch" từ khớp xươ/ng vặn mình vang lên trong căn bếp chật hẹp, khiến tôi đứng khựng lại, rùng mình.

Rồi tôi thấy đầu hắn xoay 180 độ ra sau, lộ ra khuôn mặt quen thuộc.

Đó là... Tống Khải Minh!

Hắn nhe răng cười với tôi, lộ hàm răng nhọn hoắt, giơ chiếc đĩa trên tay lên: « Nam Nam, anh làm bữa sáng cho em. »

Trên đĩa là một bàn tay đẫm m/áu, tím bầm, những ngón tay đã bị ch/ặt đ/ứt đặt xung quanh như đồ trang trí.

Tôi trợn mắt kinh hãi, cả người như đông cứng, tiếng thét nghẹn trong cổ họng chỉ phát ra âm thanh khào khào.

Hắn bước về phía tôi, gót chân quay ra sau.

« Em chắc chắn sẽ thích món này, Nam Nam. »

Không... Đừng lại gần! Đừng lại gần!

Tôi kinh hãi lắc đầu, đôi chân như đổ bê tông không nhúc nhích nổi.

Hắn tiến sát trước mặt, tôi có thể ngửi rõ mùi th/ối r/ữa tỏa ra từ người hắn.

Tôi thấy hắn giơ tay, dùng những ngón tay th/ối r/ữa lộ xươ/ng chạm vào má tôi.

« Sao đứng phát ngờ thế? »

Tôi mở to mắt, trước mặt là nụ cười hơi nhờn nhợt của Lý Thiếu An.

Hú, thì ra tôi nhìn nhầm.

Lúc này tôi mới nhận ra khoảng cách giữa hai chúng tôi hơi thân mật quá, tôi lùi lại một bước, đưa tay lau má nơi vẫn còn hơi ấm vương lại.

Lý Thiếu An như không nhận thấy sự xa lánh của tôi, nhìn tôi cười cười, ánh mắt không được trong sáng cho lắm.

« Tôi làm sandwich, cô ăn thử không? »

Tôi lắc đầu từ chối, nói mình không quen ăn sáng kiểu này.

Hắn im lặng, nhưng tôi cảm nhận được ánh mắt đang liếc nhìn sau lưng mình.

Khi tôi thu xếp đồ đạc chuẩn bị đi làm, Trương Hiểu Vân và Lý Thiếu An cũng định về, trước khi đi Hiểu Vân ôm tôi, tôi định kể chuyện Lý Thiếu An cho cô nghe, nhưng nghĩ lại quyết định để lúc khác gọi điện nói sau.

13

Ca phẫu thuật hôm nay diễn ra suôn sẻ, khiến tôi thở phào nhẹ nhõm.

Tôi thực sự sợ sẽ lại xuất hiện ảo giác, nhất là những thứ liên quan đến Tống Khải Minh. Tôi sợ nhìn thấy khuôn mặt hắn, sợ ánh mắt hắn dán vào mình - thứ ánh mắt nhờn nhợt, ám ảnh, như rắn đ/ộc trườn từ góc tối đã dõi theo tôi suốt tám năm trời.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Trúc Mã Không Yêu Tôi

Chương 13.
Tại nhà chàng trai mà tôi thầm thương trộm nhớ, tôi vô tình bắt gặp một cô gái đang quấn khăn tắm. Chắc cô ấy vừa tắm xong, tóc vẫn còn nhỏ nước, hai má ửng hồng. Cửa phòng ngủ chính vẫn mở, bên trong là một khoảng tối mờ ám. Thật khó để tôi không liên tưởng đến những chuyện đã xảy ra giữa bọn họ. Tôi thậm chí còn lờ mờ ngửi thấy chút mùi tanh lợm giọng phảng phất trong không khí. Tiêu Hoài à Tiêu Hoài, chàng trai tôi đã thích mười năm trời, hôm nay đã xảy ra quan hệ với cô gái khác mất rồi. Đoạn tình cảm đơn phương kéo dài đằng đẵng suốt mười năm, đến giây phút này, tôi cuối cùng cũng đã triệt để bỏ cuộc.
22.72 K
12 Đêm Nay Trăng Sáng Rơi Vào Lòng Ta Chương 11: Ngoại truyện

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Người không còn giữ lời hứa, tôi không cần nữa

Chương 8
Nhân dịp kỷ niệm một trăm năm thành lập trường, tôi lôi ra chiếc áo đôi mua từ mười năm trước. Lục Bạc Dữ từng hứa sẽ cùng tôi mặc nó để tham dự lễ kỷ niệm này. Anh ta ném chiếc áo sang một bên, giọng điệu bất lực: "Đường Âm, với tư cách là khách mời danh dự, mặc thế này không được trang trọng cho lắm." Lại là trang trọng. Năm thứ ba sau khi tốt nghiệp, tôi tham dự tiệc mừng công của anh ta và mặc một chiếc váy màu sắc rực rỡ. Vậy mà anh ta lại kéo tôi vào góc, nhíu mày: "Hôm nay toàn là bậc trưởng bối, em có thể ăn mặc đứng đắn một chút được không?" Kể từ ngày đó, tủ quần áo của tôi chỉ còn lại màu đen, trắng và xám, mỗi lần tháp tùng anh ta tham dự sự kiện, tôi đều như một cái bóng mờ nhạt. Tôi siết chặt chiếc áo phông đã hơi ố vàng, giọng run rẩy: "Đây là lời hứa của chúng ta năm xưa, rằng mười năm sau sẽ cùng nhau mặc nó trở về trường." Anh ta thở dài, như đang dỗ dành một đứa trẻ không hiểu chuyện: "Đừng làm loạn nữa, những lời hứa trong quá khứ không cần phải cố chấp giữ lấy làm gì." Thế nhưng, khi Khương Ngữ Hạ mặc một chiếc váy ngắn cũn cỡn đầy vẻ phô trương, nắm tay anh ta làm nũng ngay trước cửa hội cựu học sinh.
Tình cảm
0