Chủ tử nhà ta nhất mực nóng lòng gả đi, hiềm nỗi trên mặt lại mọc ra một nốt ruồi á/c.
Ta bèn hiến cho người một phương th/uốc bí truyền nơi quê cũ: Dùng dầu x/á/c ch*t nấu thành nến thơm, đặt trong bát nước dựng trên trán kẻ sắp lìa đời. Đợi đến khi nến tàn, đem thứ nước hỗn tạp ấy uống vào, da dẻ sẽ tự khắc trắng ngần như mỡ đông, mịn màng như gốm quý.
Người tin sái cổ. Nhìn dung mạo trong gương căng mọng như sắp vỡ, người vô cùng đắc ý. Còn ta, nhìn lớp da thịt đang khẽ khàng ngọ ng/uậy bên dưới kia, cũng vô cùng mãn nguyện.
1.
Từ cửa tây bước vào tướng phủ, ta liền bắt gặp Đông Sinh – gã sai vặt gánh nước nơi sân viện. Gã đưa mắt liếc về phía hậu viện đầy ẩn ý, ta khẽ gật đầu rồi lẳng lặng trở về Lan Tâm viện của Phương tiểu thư.
Chẳng ngoài dự đoán, vừa bước chân vào đã nghe tiếng đổ vỡ loảng xoảng phát ra từ trong phòng, xen lẫn tiếng sụt sùi của tiểu nha hoàn. Ta tiến lại gần, giọng nói lanh lảnh, sắc lẹm của Phương Huệ Tâm càng thêm rõ rệt:
"Tiện nhân! Thấy bản tiểu thư hóa x/ấu xí nên ngươi đắc chí lắm phải không? Suốt ngày lởn vởn trong viện, định chờ cơ hội câu dẫn Hứa lang của ta chứ gì? Đồ tiện tỳ không biết nhục, lại dám đạp lên đầu chủ tử để trèo cao sao!"
Kế đó là những tiếng t/át tai chát chúa. Nha đầu kia ta biết, tên gọi Hương Ngưng, mới chừng mười bốn mười lăm tuổi, vốn phận mồ côi, ngày thường chỉ lo việc trà nước, tính tình an phận. Thấy con bé nhỏ tuổi, ta vẫn thường để mắt chăm lo, chẳng rõ đã đắc tội gì với vị đại tiểu thư này.
Ta cúi đầu, khép nép đẩy cửa bước vào. Phương Huệ Tâm đang bóp cổ Hương Ngưng, tay kia giáng liên tiếp những cái t/át nảy lửa. Gương mặt con bé sưng húp, hằn rõ những vết móng tay rướm m/áu, trông vô cùng thê thảm. Hai nữ tỳ khác quỳ mọp dưới sàn, r/un r/ẩy như cầy sấy, chỉ sợ tai họa sẽ ập xuống đầu mình tiếp theo.
"Còn dám khóc? Bản tiểu thư ban vạt tai cho ngươi, không biết quỳ xuống tạ ơn mà còn dám rơi lệ?"
Hương Ngưng mặt mày phù nề, cổ tay g/ầy guộc buông thõng, đến sức để khóc cũng chẳng còn. Gương mặt kiều diễm của Phương Huệ Tâm vặn vẹo vì phẫn nộ, móng tay tô điểm khấu đan sắc lẹm đ/âm sâu vào da thịt đối phương. Đôi môi đỏ mọng nhếch lên một đường cong quái dị, giọng nói hệt như lưỡi rắn trườn qua kẽ lá: "Đã không chịu nổi rồi sao? Thứ phế vật vô dụng."
Ả thong thả buông tay, thân hình g/ầy mòn của Hương Ngưng đổ ập xuống sàn như một khúc gỗ mục. Phương Huệ Tâm xoa nắn cổ tay, tà áo xanh thẫm thêu chỉ vàng khẽ đung đưa, mang theo một làn hương thơm nồng nặc.
Ả phẩy tay, lạnh lùng hạ lệnh: "Lôi đi đi. Làm người thấy chán rồi thì bản tiểu thư cho nó làm heo làm chó. Đem vứt vào quân doanh, bảo với Trương Đốc quân rằng bản tiểu thư ban cho họ một con lợn nái, muốn làm thịt hay làm gì tùy ý."
Hai nữ tỳ r/un r/ẩy tuân lệnh, luống cuống bò dậy kéo Hương Ngưng đi. Ta vẫn cúi đầu đứng lặng một bên, nhưng móng tay đã găm sâu vào lòng bàn tay đến rỉ m/áu.
Phương Huệ Tâm ngồi trước gương lược, ngón tay búp măng chỉnh lại chiếc bộ d/ao khảm thúy ngọc trên đầu, hờ hững cất tiếng:
"Thế nào, đã tìm thấy chưa? Phương pháp để bản tiểu thư phục hồi dung nhan ấy."
Ta vội tiến lên hành lễ: "Bẩm tiểu thư, nô tỳ đã nhờ người bí mật về quê dò hỏi, x/á/c thực phương th/uốc kia không hề sai chạy."
Ta tiến lại gần hai bước, hạ thấp giọng: "Dùng nến thơm nấu từ dầu x/á/c ch*t đứng trong nước, đặt trên trán kẻ lâm chung. Đợi nến ch/áy hết, uống cạn thứ nước trong bát, nhan sắc sẽ tức khắc hồi sinh."
Phương Huệ Tâm vốn là đích nữ đ/ộc nhất của đương triều tể tướng, từ nhỏ đã là ngọc quý trên tay. Sau kỳ khoa cử, Phương tướng quân đã đính ước nàng cho tân khoa Trạng nguyên Hứa Ninh. Hôn kỳ cận kề, Huệ Tâm lại bàng hoàng phát hiện trên mặt mình mọc lên một nốt ruồi nhỏ.
Ả vốn được mệnh danh là kinh thành đệ nhất mỹ nhân, xưa nay chỉ lấy dung mạo làm trọng. Đã tìm đủ mười mấy lang y, ngay cả ngự y trong cung cũng bó tay, nốt ruồi ấy vẫn trơ trơ không lặn. Ả phát đi/ên đ/ập phá đồ đạc, đ/á/nh đ/ập đám nô tỳ chúng ta thậm tệ, luôn miệng gào thét rằng chúng ta gh/en gh/ét nên ám hại ả hủy dung.
Lúc ấy, ta nén đ/au ôm lấy cái bụng vừa bị ả đ/á một cước, khó khăn thưa rằng quê mình có phương th/uốc kỳ lạ, có thể trừ bỏ thịt thối, sinh da thịt mới, khiến da dẻ mịn màng không gì sánh bằng. Phương Huệ Tâm nghe xong như vớ được cọc chèo, hối thúc ta đi tìm bằng được.
Thế nhưng lúc này, nghe ta trình bày xong, đôi lông mày liễu của ả dựng ngược, vung tay giáng cho ta một bạt tai, gi/ận dữ quát:
"Cái gì? Dầu x/á/c ch*t? Người ch*t? Ngươi gan to bằng trời mới dám để bản tiểu thư dây vào thứ dơ bẩn ấy!"
Ả vốn dáng người thanh mảnh, chẳng rõ sức mạnh từ đâu mà cú t/át ấy khiến ta ngã nhào xuống đất. Ta ôm mặt, hạ giọng khép nép giải thích: "Tiểu thư lượng thứ, nô tỳ vốn là kẻ chạy nạn từ Lĩnh Nam tới. Vùng đó từ xưa lưu truyền không ít phương thuật của vu y, tuy những năm qua đã bị thánh thượng bài trừ th/iêu hủy phần lớn, nhưng vẫn còn sót lại đôi chút trong dân gian."
"Thứ nước linh diệu mà nô tỳ vừa nói tên gọi là 'Ấu Điệt'. Thuở nhỏ ta từng nghe kẻ khác nhắc tới, đây là bí thuật trú nhan, chỉ sau một đêm là thấy hiệu quả, thần kỳ không kém gì tiên dược."
Phương Huệ Tâm nheo mắt nhìn ta. Ta tiếp lời thuyết phục: "Tiểu thư, nô tỳ biết người đang nóng lòng. Nay mọi cách đã dùng cạn, sao không thử một lần phương th/uốc này xem sao?"
Huệ Tâm trầm ngâm hồi lâu, chợt đưa tay bóp ch/ặt lấy mặt ta, cười lạnh: "Được, thử thì thử. Đêm nay ngươi đi chuẩn bị 'Ấu Điệt', rồi tự bôi lên mặt mình trước. Bản tiểu thư chờ xem, ngày mai ngươi có hóa thành tiên nữ được không!"
Ta ôm mặt, thấp giọng vâng dạ.
2.
Đêm vào canh sâu, cả tướng phủ chìm trong tĩnh mịch. Ta đứng tựa cửa viện của Phương Huệ Tâm ngóng đợi, cuối cùng cũng thấy Đông Sinh bưng một chiếc hộp gỗ tiến lại. Ta vội vàng đón lấy chiếc hộp, xoay người đi vào phòng.
Phương Huệ Tâm đang tựa mình trên sập gụ, tà áo mỏng manh phô bày đường nét lả lướt. Ả lười nhác liếc ta một cái, rồi ném xuống một chiếc trâm bạc: "Tự rạ/ch nát mặt mình đi, rồi uống thứ đó vào. Nếu ngày mai mặt ngươi không lành lại... hừ hừ."
Ta hạ quyết tâm, dùng trâm bạc rạ/ch hai đường sâu hoắm trên má. Đoạn, ta bưng bát nước chứa "Ấu Điệt" ra. Thứ chất lỏng bên trong đen đặc quánh lại, nhưng dưới ánh nến lập lòe, ta thấy mặt nước dường như có thứ gì đó đang không ngừng cuộn trào, vặn vẹo, tỏa ra một thứ hào quang quái đản lạ lùng.