Mong trao yêu thương, ban niềm vui

Chương 1

30/12/2025 10:36

Chị gái là đứa con nuôi của bố mẹ, nhưng mẹ luôn thiên vị chị, còn với tôi - đứa con ruột - lại thờ ơ. Tôi luôn nghĩ mẹ làm vậy để chiều lòng chị, cho đến một ngày tôi vô tình thấy bản xét nghiệm ADN. Trên đó ghi rõ x/á/c suất qu/an h/ệ huyết thống giữa chị và mẹ là 99,99%.

1

Tôi chằm chằm nhìn báo cáo xét nghiệm, kiểm tra đi kiểm tra lại xem mình có nhầm không. Nhưng con số cùng tên chị và mẹ trước mặt khẳng định: chị đích thị là con ruột của mẹ.

Tôi liếc nhìn ngày thực hiện xét nghiệm - 5 năm trước, vài tháng trước khi bố mẹ đón chị về. Tôi chợt nhớ khoảng thời gian đó mẹ thường xuyên cáu gắt với bố vô cớ. Chỉ sau khi nhận nuôi chị, thái độ của mẹ với tôi và bố mới dịu lại.

Đang định xem kỹ hơn, tiếng mẹ vang lên từ xa: "Khương Dụ Lạc, mày lục lọi gì trong phòng chứa đồ lâu thế?"

Tôi vội vàng cất tài liệu vào chỗ cũ, cầm thứ mình cần tìm bước ra. Ngoài cửa, mẹ nhìn tôi đầy nghi hoặc. Vừa định mở miệng, bà đột nhiên biến sắc khi nhìn về phía cánh cửa phía sau lưng tôi.

Mẹ gi/ật tôi ra, nói lạnh lùng: "Mẹ cần tìm thứ gì đó" rồi đóng sầm cửa lại. Chắc bà cũng biết trong ấy giấu thứ không nên để lộ.

2

Năm năm trước, có thời gian dài mẹ tôi rơi vào trạng thái bất ổn. Bà thường ra ngoài cả ngày, về nhà chỉ im lặng ngồi trong phòng, thi thoảng lẩm bẩm "Xin lỗi" rồi khóc nức nở.

Cứ hễ tôi hay bố lại gần hỏi han, mẹ lập tức nổi cáu đuổi đi. Tình trạng này kéo dài hơn tháng. Khi tôi định đề nghị bố đưa mẹ đi khám tâm lý, bố bất ngờ nói: "Lạc Lạc, bố mẹ định nhận nuôi một bé gái. Con có muốn có chị gái không?"

Đó là con của bạn học cấp một của mẹ, 14 tuổi, hơn tôi một tuổi. Ba mẹ cô bé đều mất, không còn người thân. Mẹ tôi thấy thương nên muốn nhận nuôi, bố cũng đồng ý.

Gia đình tôi khá giả, nuôi thêm một đứa trẻ chẳng thành vấn đề. Là con một, tôi luôn thấy cô đơn nên chỉ do dự vài giây đã gật đầu. Bố xoa đầu tôi khen ngoan, hứa dù có hai con thì vị trí của tôi trong lòng bố mẹ vẫn thế.

Nhưng sau này tôi phát hiện, lời hứa đó chỉ đúng với bố.

3

Ngày đầu tiên đón chị về, mẹ bảo tôi nhường phòng cho chị. Dù nhà rộng, nhưng phòng tôi là lớn thứ nhì sau phòng bố mẹ. Mẹ nói: "Con nhỏ nên ở phòng nhỏ thôi".

Bố phản đối nhưng mẹ nhất quyết. Lúc đó tôi rất quý chị, muốn làm thân nên vui vẻ dọn đồ nhường phòng ngay. Bố thương tôi nên m/ua điện thoại mới nhất bù đắp.

Việc này khiến bố mẹ cãi nhau. Mẹ trách bố chỉ m/ua cho tôi mà quên chị, bảo chị cũng cần được quan tâm. Kết cục, chị cũng được nhận điện thoại y chang.

4

Chị hơn tôi một tuổi, từng sống trong hoàn cảnh khó khăn, học trường bình thường. Dù chuyển về trường trọng điểm của tôi năm lớp 9 nhưng vẫn trượt trường cấp ba tốt. Mẹ nhờ bố xin xỏ, đút tiền cho chị vào trường nhất trung thành phố.

Mẹ bảo: "Niệm Đồng trước giờ không được học hành tử tế, trượt là đương nhiên. Cho cháu học trường tốt sau này dễ vào đại học". Tôi thấy hợp lý, việc này ảnh hưởng cả đời chị mà.

Đến khi tôi thi đậu vào lớp chọn của nhất trung với điểm cao hơn chuẩn gần 50 điểm, bố và chị khen ngợi hết lời. Mẹ tôi chỉ thản nhiên nói một câu "cũng được".

Tôi muốn được khen thêm, mẹ lại quắc mắt: "Mày từ nhỏ được học hành đàng hoàng, nếu không đậu thì đừng học nữa!". Tôi c/âm nín. Tôi vui không phải vì đậu - điều đương nhiên - mà vì đủ điểm vào lớp chọn.

Những chuyện thiên vị kiểu này nhiều không kể xiết. Như tiền tiêu vặt không được nhiều hơn chị, tủ quần áo phải nhỏ hơn, m/ua sắm ít hơn...

Tôi tưởng mẹ chỉ muốn bù đắp cho chị, nào ngờ đó là sự chuộc lỗi.

5

Tôi không dám nói thẳng với bố, chỉ khéo léo dò hỏi. Như hỏi xem trước khi lấy bố, mẹ có kết hôn với ai không, hay tôi là con thứ mấy. Nhưng chẳng thu được gì.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Sau Khi Ly Hôn Với Vị Chỉ Huy Điên Cuồng Cấp Cao Nhất

Chương 15
Chồng tôi mang về một dẫn đường bị thương nặng. Sau khi tự tay cứu chữa cho cậu ấy xong, trước mắt tôi đột nhiên xuất hiện vô số dòng bình luận. [Đây chính là bé thụ chính sao? Đáng yêu quá đi! Đứng cạnh công chính đẹp đôi thật đấy!] [Nhưng chẳng phải công chính đã kết hôn rồi sao? Mặc dù bạn đời của anh ấy chỉ là một dẫn đường cấp B.] [Thì sao chứ? Chẳng qua chỉ là nam phụ pháo hôi thôi mà. Bé thụ nhà chúng ta là dẫn đường cấp S đấy, là bạn đời định mệnh của công chính.] [Ai hiểu được cảm giác thích nhất kiểu thiết lập này không? Bình thường công chính là hình mẫu đạo đức hoàn hảo, nhưng vì tình yêu đích thực mà bất chấp tất cả. Chỉ nghĩ thôi đã thấy kích thích rồi!] [Đúng thế! Nam phụ chỉ là tấm nền pháo hôi dùng để tăng thêm cảm giác cấm kỵ và cao trào cho câu chuyện mà thôi.] ... Tôi nhìn những dòng bình luận ấy. Đầu ngón tay khẽ khựng lại. Nam phụ pháo hôi mà bọn họ nhắc tới... Hình như chính là tôi?
1.53 K
3 Linh Hồn Giao Thoa Chương 12
4 Cha của cô ấy Chương 23
6 Bí mật vỡ lở Chương 15
10 Mất Nét Chương 10.

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Ai Là Con Mồi

7
Ngày nữ ca sĩ Liễu Tiêu Sơ chết, cả thành phố đều vì cô mà khóc. Trước khi chết cô không có gì khác thường, đúng chín giờ tối lên sân khấu, một bộ sườn xám hoa mỹ, hát bản tình ca bi thương, mọi người dưới sân khấu đều rơi nước mắt. "Đêm qua anh dùng giấy chứng nhận kết hôn giả làm em cười. Giờ anh và cô ấy bước vào lễ đường hôn lễ, thề hẹn bên nhau..." Cô buồn bã hát, khúc không thành điệu. Hát xong một khúc, cô bỗng nhiên giơ súng, nhắm ngay trái tim mình. Toàn bộ khán giả đều bị sốc. Lăng tiên sinh vô cùng lo lắng chạy tới. Hắn còn mặc trang phục chú rể, cô dâu bị hắn bỏ lại ở lễ đường. Thủ hạ nói cho hắn cho biết, Liễu cô nương không chết, cô không biết dùng súng nên chưa mở chốt an toàn, chỉ là báo động giả. Lăng tiên sinh thở phào nhẹ nhõm. Tiếp theo mang bộ mặt lạnh lẽo, lấy ra một khẩu súng lục màu vàng, bước nặng nề về phía phòng khách của Liễu Nhứ. Hai tiếng sau, tiếng súng vang lên.
Dân Quốc
Ngôn Tình
Ngược luyến tàn tâm
0