Kế Hoạch Tiêu Diệt Quái Vật

Chương 12

30/12/2025 08:14

「Sao em lại nghĩ thế?」 - Cố Hạ tỏ ra vô cùng ngạc nhiên.

Đương nhiên là vì người nhà tôi toàn đối xử với tôi như vậy, nhưng chuyện này đương nhiên không thể nói với Cố Hạ, tôi liền đổi chủ đề: 「Anh có đi Vụ Thủy Thị cùng bọn em không?」

Cố Hạ không hiểu: 「Vụ Thủy Thị? Bọn em là những ai?」

「Là em và Cô Quân sắp tới một nơi rất nguy hiểm.」

Anh do dự một lúc rồi khẽ hỏi: 「Em muốn anh đi cùng không?」

Tôi ngẩng mặt nhìn anh, không ngờ lại chạm phải ánh mắt anh đang lén liếc nhìn mình.

Có lẽ ánh nắng hôm nay quá chói chang và rực rỡ, khiến tình ý vừa chớm nở trong mắt chàng thiếu niên trước mặt lộ ra không thể giấu diếm.

Anh rõ ràng gi/ật mình, vội vàng cúi gằm mặt xuống.

13

Cuối cùng thời khắc tôi và Cô Quân đã lên kế hoạch cũng đến.

Cuối tháng, tôi và Tàng Sơn ngồi xe riêng đến một nhà trọ tại thị trấn Kỳ Sơn, Vụ Thủy Thị.

Lái xe là tài xế riêng cùng thư ký của Tàng Sơn, vốn họ định ở lại nhưng Tàng Sơn từ chối, nói rằng đây là thời gian vui chơi cùng gia đình, không cần họ chăm sóc.

Thị trấn Kỳ Sơn là một cổ trấn nổi tiếng, vẫn lưu giữ nguyên vẹn những kiến trúc cổ xưa. Nơi chúng tôi ở tên là Nhân Dân Lữ Xá, một địa điểm ngắm cảnh tuyệt vời.

Sau khi đăng ký chứng minh nhân dân bước vào phòng, mở cửa sổ là có thể nhìn thấy toàn bộ những ngôi nhà san sát của cổ trấn. Nhìn xuống dưới là dòng sông chảy hiền hòa về hướng tây, vô số con đường đ/á lát chằng chịt khắp cổ trấn, xen giữa là những ngôi nhà trắng và dòng nước xanh uốn lượn.

Trong làn sương mờ ảo buổi sớm, cả thị trấn nhỏ đẹp như một bức tranh thủy mặc.

Đang định ngắm thêm thì một vòng tay ôm lấy tôi từ phía sau.

「Phong cảnh quả nhiên rất đẹp.」 - Tàng Sơn cúi đầu xuống giọng nặng nề - 「Nhưng anh cảm thấy không được khỏe lắm.」

Cô Quân từng nói, ô nhiễm thể không thể xa vùng phong ấn của mình quá lâu.

Trong ký ức, tôi chưa từng thấy Tàng Sơn đi xa, nơi xa nhất hắn từng đến chỉ là thành phố bên cạnh. Còn Vụ Thủy Thị cách nơi chúng tôi sống gần 400km.

Nhìn khuôn mặt tái nhợt của hắn, tôi nghĩ chắc giờ hắn đang rất khó chịu. Nhưng lúc này tôi lại nhớ đến Cố Hạ, tối qua anh nhắn tin bảo nhất định sẽ đến.

Vì chuyện này, tâm trạng Cô Quân rõ ràng không tốt.

Nhưng phải nói, cảm giác an toàn trong lòng tôi tăng lên rất nhiều.

Từ khi biết thân phận thật của Tàng Sơn, ngày nào tôi cũng sống trong lo sợ, luôn cảm giác mình sẽ bị hắn gi*t ch*t lúc nào không hay.

Còn Cô Quân dù là đối tác tạm thời của tôi, nhưng cũng vì tôi không phải đồng nghiệp thật sự, mỗi khi nói chuyện cô ấy luôn giấu giếm vài điều.

Trong mớ bòng bong đáng gh/ét này, Cố Hạ lại là người đơn giản nhất, khiến người ta không khỏi mong nhớ.

Nhân lúc Tàng Sơn nghỉ ngơi một mình trên giường, tôi lẻn ra khỏi nhà trọ, hẹn gặp Cô Quân tại một cửa hàng quà lưu niệm đặc sắc.

「Em làm rất tốt, có thể thành công dẫn hắn ra khỏi hang ổ một mình như vậy, là điều chị chưa từng nghĩ tới.」 - Cô Quân thở dài.

「Cơ hội như vậy quá hiếm, chúng ta chỉ có thể thành công không được thất bại.」

Sau đó cô giải thích kế hoạch chi tiết cho tôi. Là người phụ trách tái khởi động chiến dịch Tiểu Tàng Sơn lần này, cô đã bố trí ba vụ phục kích nhắm vào 009.

Lần lượt là quán rư/ợu Nhị Lưỡng bên sông, rừng trúc phía tây thị trấn, và thuyền Ô Phùng ở hồ Thiên Đăng.

「Em cố gắng để hắn lộ diện càng lâu càng tốt, bọn chị sẽ bố trí xạ thủ b/ắn tỉa từ xa.」 - Cô Quân nói khẽ - 「Mũi tên được thiết kế đặc biệt cho ô nhiễm thể, có tác dụng gây mê cực mạnh.」

「Nếu tại quán Nhị Lưỡng, xạ thủ đã b/ắn trúng hắn thì những địa điểm sau không cần đến nữa. Sau đó sẽ đến lượt em, với tư cách là người gần hắn nhất, em phải tiêm mũi th/uốc chị đưa vào mắt hắn để phong ấn hoàn toàn năng lực của hắn.」

「Vốn dĩ rời khỏi lãnh địa của mình, năng lực đã suy yếu hơn một nửa, cộng thêm hai mũi tiêm này, 009 tuyệt đối không thể làm lo/ạn nữa.」

Tôi hỏi: 「Tại sao phải đổi địa điểm? Một mũi tên không trúng thì tiếp tục b/ắn không được sao?」

「Một mặt, 009 mạnh hơn em tưởng tượng, xạ thủ của chúng ta chưa chắc đã thành công ngay lần đầu. Mặt khác, đây không phải tên bình thường...」

Cô Quân nói tiếp: 「Nó có thời gian hồi chiêu, sáu tiếng chỉ b/ắn được một phát...」

「Em hiểu rồi, giống như kỹ năng trong game đúng không?」

「Em hiểu như vậy cũng được... Nhưng bọn chị có cải tiến thêm.」

「Ví dụ?」

「Tăng tốc bằng năng lượng mặt trời, cùng tính năng tàng hình... Ngoài xạ thủ ra, người khác không thể nhìn thấy mũi tên.」

「Đã không nhìn thấy thì làm sao em biết được các chị đã b/ắn trúng Tàng Sơn?」

「Nếu em thấy hắn mắt lờ đờ, ngã xuống đất tức là đã trúng.」 - Cô Quân giải thích - 「Nhưng vũ khí này có nhược điểm là hiệu lực ngắn, tùy theo năng lực ô nhiễm thể mà thời gian hiệu quả khác nhau. Với Tàng Sơn, chúng tôi ước tính chỉ gây mê được 7-8 phút, quan trọng vẫn là phải dùng th/uốc trong tay em, hiệu quả của nó mới mạnh nhất.」

「Hiệu quả càng mạnh thì rủi ro càng lớn.」 - Tôi lẩm bẩm.

「Còn một chuyện nữa.」 - Cô Quân lại nói - 「Vốn chị không muốn cho em trai đi cùng, nhưng nó cứ bám theo mãi. Để nhiệm vụ diễn ra suôn sẻ, không làm phiền em, chị đành đồng ý để sau khi kết thúc nó sẽ gặp em.」

Tôi gi/ật mình, mặt không biểu lộ cảm xúc nhưng ngón út khẽ run lên.

「Đây là thứ nó nhờ chị đưa cho em.」

Cô Quân đưa cho tôi một phong thư, khi tôi nhận lấy thì cô lẩm bẩm: 「Cái thời buổi nào rồi, thằng ngốc này vẫn làm trò này.」

14

Khi trở về nhà trọ, Tàng Sơn vẫn nằm trên giường. Tôi bước nhẹ đến trước giường nhìn xuống hắn.

Lúc nhắm mắt, hàng mi dài che bớt vẻ âm u lạnh lùng thường ngày, trông hắn chẳng khác gì một thiếu niên lớn hơn Cố Hạ chút ít.

Tôi đưa tay định thử chạm vào mặt hắn.

Tàng Sơn phản ứng cực nhanh, tôi còn chưa kịp nhìn rõ động tác đã bị ép đổi vị trí, hắn ở trên còn tôi ở dưới.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Gen Kém Chất Lượng

Chương 15
Alpha thiếu gia thật bị mất trí nhớ. Quên mất rằng trước đây từng yêu tôi, người vốn là thiếu gia giả. Các trưởng bối nói rằng anh nên trở lại đúng quỹ đạo. Tìm một người có gen ưu tú nhất để kết hôn. "Hai đứa Alpha ở bên nhau, đúng là làm mất mặt cha mẹ đã khuất!" Tôi bị các chú bác đuổi khỏi nhà, rồi còn bị giám sát suốt ba năm. Tôi thử tìm cách tiếp cận Bùi Tự Chu, nhưng lần nào cũng bị ngăn cản. Cho đến khi tin tức Bùi Tự Chu kết hôn được công bố. Bọn họ cuối cùng cũng chịu yên ổn, tôi cũng vậy. Nhưng vài ngày sau, Bùi Tự Chu lại tình cờ đến cửa hàng tiện lợi nơi tôi làm thêm, mua một hộp bao cao su siêu mỏng. Alpha vừa thanh toán vừa nhìn tôi đầy dò xét. Những người giám sát tôi cũng biến mất. "Chúng ta… có phải đã từng gặp nhau ở đâu rồi không?"
421
11 Ôn Cố Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Thư Hồi Đáp Đầu Thu

Chương 9
Trì Hằng giả nghèo làm chim hoàng yến của tôi. Mỗi tháng, tôi chắt bóp từ tiền sinh hoạt phí ra năm trăm tệ đưa cho anh ta. Việc ấy lặp lại suốt một năm rưỡi không lần nào gián đoạn. Nhưng mãi đến gần tốt nghiệp thì tôi mới biết sự thật. Anh ta không phải là sinh viên nghèo phải vay tiền ăn học, mà là một thiếu gia tiêu tiền như nước. Ngay cả cái tên dùng để tiếp cận tôi, cũng là mượn danh người khác. Sau khi sự thật bị bóc trần, vị thiếu gia ấy vẫn thản nhiên mời tôi ra nước ngoài cùng anh ta. Bạn bè anh ta đều tấm tắc rằng tôi có số tốt. Chỉ cần giữ hình tượng bạch liên hoa lương thiện là đủ để trèo lên cành cao. Trước ánh mắt đầy tự tin và chắc chắn của anh ta, tôi chỉ lặng lẽ lắc đầu. Giọng nói vang lên đầy nhẹ nhàng, thậm chí là còn có phần ôn tồn. “Thôi bỏ đi.” “Tôi đến để nói lời chia tay với anh.”
Chữa Lành
Hiện đại
Ngôn Tình
0
Giếng Đổi Con Chương 7