Khúc An Hồn Giấc Mộng

Chương 1

30/12/2025 08:46

Tôi đã bị b/ắt n/ạt.

Họ đ/ập nát mặt tôi, ch/ôn sống tôi trong một nhà kính bỏ hoang.

Bạn gái tôi bị họ nhét vào qu/an t/ài, ch/ôn ở một nơi khác.

Tôi chỉ có mười tiếng đồng hồ để c/ứu cô ấy ra.

Manh mối duy nhất là một chiếc điện thoại, đang phát trực tiếp cảnh cô ấy trong qu/an t/ài.

Họ muốn tôi tận mắt chứng kiến cô ấy ch*t ngạt.

01

Thở thật khó khăn.

Trước mắt chỉ là bóng tối, đầu đ/au nhức, mắt cũng đ/au.

Tôi cố gắng hít thở, nhưng đất cát tràn đầy trong khoang mũi.

Tôi bị ch/ôn sống rồi.

Không được, càng lúc càng khó thở.

Cứ thế này, chắc chắn sẽ ch*t mất.

Tôi thử cử động cánh tay, không ngờ vẫn có thể động đậy, dùng được lực.

Thế còn chân thì sao.

Cũng cử động được.

Tôi dùng hết sức vùng vẫy tứ chi, cố tìm hướng "lên trên" để đào thoát.

Dù tôi cũng không biết mình đang hướng mặt về phía nào.

Nhưng đất trước mặt rõ ràng mềm hơn đất bên dưới nhiều.

Có lẽ tôi bị ch/ôn úp mặt lên trên.

Hai tay tôi gắng sức đẩy lên, tạo điểm tựa để dùng lực.

Sau khi co khuỷu tay lại, cuối cùng tôi cũng có thể đẩy tay lên trên.

Chưa bao giờ tôi cầu nguyện trời đất tha thiết như lúc này, mong lớp đất trước mặt đừng quá dày khiến tôi không đẩy nổi, càng đừng dày đến mức không thể xuyên thủng.

Tôi dốc hết chút sức lực còn sót lại, đẩy mạnh một cái.

Bàn tay tôi chạm vào không khí.

May quá.

Tôi dùng cả tay lẫn chân, bới đám đất vẫn còn tơi xốp ra.

Cuối cùng cũng chui ra khỏi đống đất suýt làm tôi ngạt thở.

Tôi há mồm thở lấy thở để không khí trong lành.

Một lúc sau, tôi mới nhận ra bên cạnh có một chiếc điện thoại.

Đó không phải điện thoại của tôi.

02

Chiếc điện thoại đó không khóa màn hình.

Tôi mở máy, lập tức một cảnh livestream hiện ra.

Trong khung hình ánh sáng rất yếu, chất lượng thấp, thậm chí lúc lúc lại xuất hiện nhiễu.

Toàn bộ ánh sáng đến từ ngọn đèn vàng nhỏ trong góc.

Theo ánh đèn vàng nhìn vào, có thể thấy đó là một không gian vô cùng chật hẹp.

Xung quanh đều là tường gỗ.

Từ khe hở tường gỗ, cát bụi không ngừng rơi lả tả.

Trông như một cỗ qu/an t/ài rất mỏng.

Trong qu/an t/ài có một người nằm.

Đầu tôi đang nghĩ đó là ai, sao trông quen quen.

Bỗng người đó ho dữ dội, như bị bụi trong qu/an t/ài sặc vào.

Người đó lật người.

Tôi nhìn rõ khuôn mặt, đó là Chu Linh.

Người tôi yêu, chỗ dựa duy nhất của tôi, Chu Linh.

03

"Chu Linh! Em sao thế! Em ở đâu!"

Tôi bất giác thốt lên.

Hoàn toàn không nhận ra giọng nói này không cách nào truyền đến đầu bên kia livestream.

Tôi lục tìm điện thoại, nhưng không tìm thấy bất cứ cách nào để liên lạc với đầu livestream.

Thậm chí không biết ứng dụng nào đang dùng để phát trực tiếp.

Ứng dụng điện thoại cũng bị ẩn đi.

Đúng lúc bế tắc, màn hình điện thoại đột nhiên hiện thông báo tin nhắn.

—— Bạn có một đoạn ghi âm.

Tôi mở ra, giọng Diệp Phong vang lên.

—— Tạ Mạnh Kiều, chúc mừng cậu đã chui được từ dưới đất lên.

—— Nhưng đây mới chỉ là khởi đầu thôi.

—— Tôi không gi*t cậu ngay, vì muốn cậu ch*t đ/au đớn hơn.

—— Ví dụ, để cậu tận mắt xem người yêu Chu Linh ch*t dần ch*t mòn.

—— Chu Linh bị ch/ôn ở đâu đó trong huyện này.

—— Cậu có mười tiếng để tìm ra cô ta.

—— Nếu không tìm thấy trong mười tiếng, cô ta sẽ ch*t ngạt.

—— Chúc may mắn.

Đoạn ghi âm vừa phát xong lập tức tự hủy.

—— À, còn nữa.

Đột nhiên lại hiện một đoạn ghi âm khác.

—— Cậu có thể nhờ cảnh sát giúp, nhưng cậu biết đấy, so với cậu thì cảnh sát đương nhiên sẽ đứng về phía tôi.

—— Cứ thử xem, xem cảnh sát có tin cậu không.

—— Đừng phí thời gian nhé.

04

Giọng Diệp Phong tan biến theo đoạn ghi âm.

Tôi ngồi thừ ra đó.

Xung quanh là cánh đồng lúa mì bạt ngàn, màu xanh mênh mông vây kín lấy tôi.

Rốt cuộc Diệp Phong vẫn ra tay với chúng tôi rồi.

Một năm trước, ngay trước cánh đồng này, tôi và Chu Linh tay trong tay gặp Diệp Phong đi xuyên qua đồng lúa.

Đó là buổi hẹn hò đầu tiên của chúng tôi.

Cuộc đời chúng tôi từ trước đến nay đều rất vất vả.

Bố mẹ tôi đã ly hôn, mỗi người có gia đình mới.

Họ bỏ tôi ở quê, sống với bà nội đã lẫn lộn từ lâu.

Chu Linh từ nhỏ không biết bố mẹ là ai, lớn lên cùng người cô lạnh lùng.

Chúng tôi lớn lên trong cô đơn đến năm mười ba tuổi, cuối cùng cũng gặp được nhau.

Chúng tôi nhận ra sự cô đơn không thể giải quyết trong con người đối phương, tự nhiên muốn đến gần nhau hơn.

Hôm đó là lần đầu chúng tôi gặp nhau ngoài trường học, hẹn hò.

Cánh đồng lúa mì đẹp lắm, đằng xa có đường ray duy nhất trong huyện, một đường ray chở than.

Trong đường hầm tối om, từ lâu đã không còn đèn đuốc, ánh sáng.

Dù có đứng trong hầm hét lớn, cũng không ai nghe thấy, không ai nhìn thấy.

Đó là căn cứ bí mật thời nhỏ của tôi, tôi muốn đưa Chu Linh đến xem.

Chúng tôi ngồi bên bờ ruộng, nhìn đường ray và đường hầm phía xa, nắm tay nhau e dè, đã cảm thấy cuộc đời thật hạnh phúc.

Chúng tôi nói về quá khứ, tương lai, sẽ thi vào trường cấp ba nào, đại học nào.

Đột nhiên, Chu Linh ngừng nói.

Tôi theo ánh mắt cô ấy nhìn về phía trước, thấy Diệp Phong đứng giữa cánh đồng.

Giữa biển xanh mênh mông, Diệp Phong mặc đồ đen như một thần ch*t trẻ, đang nhìn chằm chằm vào chúng tôi.

Đó là ánh mắt của thú dữ nhìn con mồi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Sau Khi Ly Hôn Với Vị Chỉ Huy Điên Cuồng Cấp Cao Nhất

Chương 15
Chồng tôi mang về một dẫn đường bị thương nặng. Sau khi tự tay cứu chữa cho cậu ấy xong, trước mắt tôi đột nhiên xuất hiện vô số dòng bình luận. [Đây chính là bé thụ chính sao? Đáng yêu quá đi! Đứng cạnh công chính đẹp đôi thật đấy!] [Nhưng chẳng phải công chính đã kết hôn rồi sao? Mặc dù bạn đời của anh ấy chỉ là một dẫn đường cấp B.] [Thì sao chứ? Chẳng qua chỉ là nam phụ pháo hôi thôi mà. Bé thụ nhà chúng ta là dẫn đường cấp S đấy, là bạn đời định mệnh của công chính.] [Ai hiểu được cảm giác thích nhất kiểu thiết lập này không? Bình thường công chính là hình mẫu đạo đức hoàn hảo, nhưng vì tình yêu đích thực mà bất chấp tất cả. Chỉ nghĩ thôi đã thấy kích thích rồi!] [Đúng thế! Nam phụ chỉ là tấm nền pháo hôi dùng để tăng thêm cảm giác cấm kỵ và cao trào cho câu chuyện mà thôi.] ... Tôi nhìn những dòng bình luận ấy. Đầu ngón tay khẽ khựng lại. Nam phụ pháo hôi mà bọn họ nhắc tới... Hình như chính là tôi?
1.53 K
3 Linh Hồn Giao Thoa Chương 12
4 Bí mật vỡ lở Chương 15
5 Cha của cô ấy Chương 23
7 Mất Nét Chương 10.

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Sau Trọng Sinh, Tôi Lại Rung Động Với Chồng Cũ

8
Tôi phí hết tâm cơ bẻ cong Hạ Vân Phàm, cùng anh đi qua gần hai mươi năm mưa gió. Từ tay trắng gây dựng sự nghiệp, đến cùng nhau đăng ký kết hôn ở nước ngoài, tôi từng cho rằng chúng tôi sẽ nắm tay nhau đi hết đời này. Nhưng tình yêu nồng cháy rồi cũng bị năm tháng mài mòn. Chúng tôi bắt đầu lạnh nhạt, bắt đầu cãi vã, bắt đầu nhìn nhau mà chán ghét. Ngày tôi xé nát giấy đăng ký kết hôn, tôi tưởng cuối cùng mình cũng được tự do. Không ngờ ngay hôm đó, anh gặp tai nạn máy bay, còn tôi chết trong một vụ tai nạn xe. Vừa mở mắt ra lần nữa, tôi và Hạ Vân Phàm cùng quay về năm mười tám tuổi, trở lại ngày đầu tiên gặp nhau. Lần này, tôi quyết định không bẻ cong anh nữa. Không theo đuổi anh nữa. Không yêu anh nữa.
Boys Love
Hiện đại
0