Không, đó thực sự là m/a!
Là Dung Văn Đào, anh ấy quay lại trả th/ù rồi, anh ấy đến đòi mạng!
Tiếng thét của cô ta thu hút đám vệ sĩ bên ngoài vào.
Khi vệ sĩ vào phòng, cô ta vừa định chỉ vào tôi mà gào thét, thì thấy người đang ngồi trước mặt đã biến thành người phụ nữ kia.
Cô ta ngây dại.
Trước khi rời đi, tôi để lại món quà mình mang theo trên bàn.
Chưa đầy một giờ sau khi tôi đi, bên dưới lầu truyền đến một tiếng động lớn.
Tôi cười rất mãn nguyện, anh trai à, người thứ ba rồi nhé.
Đêm đến, Lý Mục Ly mang cơm đến cho tôi.
"Tô Thiên Dịch t/ự s*t rồi."
"Ừm. Tôi đã đến gặp cô ta, tặng cô ta một chiếc gương."
Tôi như đang khoe chiến tích, chẳng đợi anh ta hỏi đã tự mình nói ra.
Sau khi Tô Thiên Dịch bị hủy dung, những người xung quanh đều thu hết gương và những vật có thể phản chiếu hình ảnh đi. Thấy chiếc gương tôi để lại, đương nhiên cô ta sẽ muốn biết rốt cuộc mình trông như thế nào.
Dẫu sao, nhan sắc vẫn luôn là thứ cô ta coi trọng nhất.
Thêm vào đó, khi nhìn thấy người năm xưa bị mình hại ch*t hiện ra ngay trước mắt, tâm lý cô ta hoàn toàn sụp đổ.
Lý Mục Ly không nói gì, không biết đang suy nghĩ điều gì.
8
Vết thương ở chân tôi lành rất tốt, chẳng mấy chốc đã có thể xuất viện.
Lúc đến là Lý Mục Ly đưa đi, giờ vẫn là anh ta đến đón tôi về.
"Cảnh sát Lý, thời gian qua thật sự làm phiền anh quá, hay là tôi mời anh đi ăn nhé."
Tôi không cho anh ta cơ hội từ chối, trực tiếp đọc cho anh ta địa chỉ của một nhà hàng Trung Hoa.
Lý Mục Ly mở bản đồ, khi tìm ki/ếm thì khựng lại một chút, nhưng vẫn lái xe đưa tôi đến đó. Đây là nhà hàng do Triệu Văn Bác mở.
Lần này tôi không chọn phòng riêng, mà ngồi ở vị trí dễ thấy nhất trong sảnh lớn.
Cả hai chúng tôi đều không nói câu nào, lặng lẽ ăn cơm.
Trong tầm mắt, tôi thấy có một người đang đi thẳng về phía mình.
"Xin hỏi cô là Hàn Ngôn phải không?"
"Là tôi." Tôi ngẩng đầu, mỉm cười rạng rỡ, nhưng đáy mắt lại lạnh băng.
Người đàn ông trước mặt này chính là kẻ cầm đầu b/ắt n/ạt anh trai tôi, cũng là kẻ gây ra vết thương chí mạng cho anh ấy.
Triệu Văn Bác ăn mặc bảnh bao, tự nhiên ngồi xuống.
"Cô Hàn Ngôn, ngưỡng m/ộ đã lâu, từ lâu đã nghe nói Tiệm cầm đồ số 9 rất linh nghiệm, không ngờ hôm nay có thể gặp cô ở đây. Cho phép tôi tự giới thiệu, tôi tên Triệu Văn Bác, là chủ nhà hàng này."
Bao nhiêu năm trôi qua, nhóm bốn người ngày xưa đã không còn nữa.
Tô Thiên Dịch trở thành ngôi sao, tự cao tự đại, sớm đã c/ắt đ/ứt liên lạc với bọn họ.
Kể từ sau chuyện đó, Vương Anh Hào cũng bị mẹ cấm không cho qua lại với bọn họ.
Vì vậy, chỉ còn Lưu Bằng Trình vẫn đi theo làm đàn em. Triệu Văn Bác ngoài miệng thì khen ngợi, nhưng khi nhắc đến Tiệm cầm đồ số 9, vẻ kh/inh bỉ hiện rõ trên mặt, rõ ràng là xem đây là thiết lập nhân vật tôi tạo ra cho công ty livestream.
Sau khi nghe anh ta tự giới thiệu, tôi tỏ vẻ vừa ngạc nhiên vừa e thẹn, khiến anh ta vô cùng đắc ý.
Trò chuyện vài câu, anh ta mới giả vờ như vừa phát hiện ra sự tồn tại của Lý Mục Ly.
"Ài da, vị này chắc là bạn trai của cô Hàn nhỉ?"
Tay cầm chén trà của Lý Mục Ly khựng lại, anh ta ngước mắt nhìn tôi.
Tôi cười híp mắt trả lời: "Không phải đâu, bạn bè bình thường thôi, tôi vẫn đang đ/ộc thân."
"Vậy thì tốt, tôi cứ tưởng mình làm phiền hai người."
Triệu Văn Bác rất giỏi tán gái, làm tôi cười nghiêng ngả.
"Cô Hàn, nếu chúng ta đã có duyên như vậy, có thể cầm cố giúp tôi một lần không?"
"Đương nhiên, anh Triệu muốn gì nào?"
"Tôi muốn, cơ hội được dùng bữa tối riêng với cô Hàn Ngôn vào tối mai." Triệu Văn Bác nở nụ cười bóng bẩy, tự cho là mình rất quyến rũ.
"Được." Tôi nhếch môi, ánh mắt như tơ, đưa ngón tay từ ngựk Triệu Văn Bác từ từ trượt xuống, cho đến tận đũng quần.
"Vậy thì cầm cố anh, và nó, cho tôi, anh có nguyện ý không?"
Triệu Văn Bác bị gi/ật mình, anh ta không ngờ tôi lại trực diện và cởi mở như vậy, lần đầu gặp mặt đã táo bạo trần trụi, hơn nữa còn là trước mặt người đàn ông khác.
Nhưng, chẳng phải điều này đúng ý anh ta sao?
"Không vấn đề gì, chỉ cần cô Hàn thích, đó là vinh hạnh của tôi."
Sắc mặt Lý Mục Ly phức tạp, anh ta biết tôi không có ý đó.
Trước đây, anh ta chỉ tin vào khoa học, là một người theo chủ nghĩa duy vật, chưa bao giờ tin vào những chuyện quái đản.
Thế nhưng gần đây, tôi đã để anh ta gặp quá nhiều chuyện khoa học không thể giải thích, khiến anh ta dần dần thay đổi quan điểm và chấp nhận.
Anh ta bắt đầu tin rằng Tiệm cầm đồ số 9 kỳ diệu là có thật, nơi đó có thể cầm cố mọi thứ.
Vậy có nghĩa là, thứ tôi cầm cố, có lẽ chính là mạng sống của Triệu Văn Bác.
Trên đường về, chúng tôi không nói một lời.
Lý Mục Ly bây giờ rất mâu thuẫn, về mặt cảm tính, anh ta hy vọng những kẻ cặn bã đó phải chịu báo ứng.
Nhưng về mặt lý trí, anh ta không thể nhìn một vụ án mạng sắp xảy ra ngay trước mắt mình.
Tuy nhiên, sức mạnh vượt xa khoa học này, liệu anh ta có ngăn cản được không?
Tôi đã lâu không livestream, tối nay hiếm khi livestream thêm hai tiếng.
【Giá mà ngày nào Hàn Ngôn cũng livestream lâu như thế này thì tốt biết mấy.】
【Đúng vậy, mỗi lần trò chuyện với chị là cảm thấy thời gian trôi nhanh quá.】
Tôi không có bạn bè, không có người thân, từ trước đến nay, cũng chỉ có thể trò chuyện với cư dân mạng.
Chắc hôm nay sẽ là buổi livestream cuối cùng của tôi rồi.
9
Ngày hôm sau, Triệu Văn Bác sớm đã lái xe đến đón tôi.
Tôi ăn mặc hoàn toàn khác với ngày hôm trước, gợi cảm và quyến rũ.
Triệu Văn Bác đưa tôi đến một nhà hàng Tây khác thuộc quyền sở hữu của anh ta.
Trong phòng riêng, mọi thứ được bài trí rất đẹp, hoa tươi, nến, rư/ợu vang đều đầy đủ.
Trong bữa ăn, chúng tôi trò chuyện rất vui vẻ.
Triệu Văn Bác thâm tình dâng lên một bó hoa hồng: "Hàn Ngôn, ngay khi nhìn thấy em, anh đã thích em rồi, anh chưa bao giờ rung động vì một cô gái nào như vậy."
"Thật sao?" Tôi nhận lấy bó hoa hồng, rút từng bông hoa ra rồi ném xuống đất, "Người cũ Tô Thiên Dịch cũng chưa từng sao?"
Triệu Văn Bác từng yêu đương với Tô Thiên Dịch thời trung học, sau đó chia tay.
Nhưng sau khi Tô Thiên Dịch ra mắt, cô ta đặc biệt cảnh cáo anh ta không được kể với người khác, tránh phá hỏng thiết lập "ngây thơ chưa từng yêu ai" của cô ta.
Ngoài những người bạn thân thiết trước đây, hầu như không ai biết mối qu/an h/ệ giữa hai người họ.
Nhìn hành động tà/n nh/ẫn với hoa của tôi, anh ta cau mày: "Sao em biết?"
"Chẳng phải anh yêu cô ta đến mức ngay cả việc cô ta ngồi cùng bàn với một nam sinh anh cũng không chấp nhận được sao?"