“Chị gái chị tốt nghiệp Stanford đấy nhé, đồ nhóc.”

“Dù sao chỉ cần Giang Tâm cái con đào mỏ đó đi khỏi, ngày tốt đẹp của chúng ta phía trước còn dài.” Giang Ngữ nói, nụ cười trên mặt như muốn tràn ra ngoài.

Tâm trạng tôi cũng vui lây.

Hơn nữa Giang Ngữ đã sắp xếp mọi thứ chu toàn, chỉ cần tôi đến bệ/nh viện thêm hai lần nữa, để bác sĩ nói với bố mẹ rằng tình trạng của tôi đã ổn định.

Như vậy bố mẹ sẽ tìm trường cho tôi, để tôi tiếp tục việc học.

Sau này không cần phải giả đi/ên nữa!

“Chị ơi, chị đúng là chị ruột của em, sau này em nương tựa vào chị nhé!”

Tôi và Giang Ngữ khoác tay nhau đi m/ua sắm ở trung tâm thương mại, không ngờ Giang Tâm không biết trốn trong xó xỉnh nào bỗng xông ra.

“Lâm Tiêu Tiêu, tất cả là do mày hại tao!”

Toàn thân cô ta đầy thương tích, trán cũng sưng đỏ, xem ra là bị bố mẹ đẻ đ/á/nh đ/ập.

Chị tôi nhanh như c/ắt, một cước đ/á bay cô ta.

“Đm, yêu quái nào chui ra thế!”

Thấy có người đ/á/nh nhau, bảo vệ thương mại lập tức chạy đến.

Sau khi xem camera, họ “lịch sự” mời Giang Tâm ra khỏi cửa.

Đối với Giang Tâm, tôi thật không còn gì để nói, tốt nhất đời này đừng gặp lại cô ta nữa.

M/ua sắm xong, Giang Ngữ lái xe đưa tôi về nhà, không ngờ Giang Tâm lại đứng chặn ngay trên đường về.

“Giang Tâm, mày đi/ên rồi à?”

Tôi không nhịn được quát lên.

Giang Tâm sững lại, lập tức cười lớn: “Lâm Tiêu Tiêu! Hóa ra mày giả vờ! Bố mẹ đều bị mày lừa rồi!”

Tôi khẽ cười lạnh: “Không thì sao? Để mày ly gián bố mẹ, khiến họ thất vọng về tao, để tao uất ức ch*t trong phòng sao?”

“Để mày hưởng tình yêu của bố mẹ tao, còn tao vẫn là đứa con gái khổ sở mười tám năm ư?”

“Giang Tâm, vốn là mày cư/ớp gia đình của tao, nếu mày an phận thủ thường, sao lại đến nông nỗi này?”

“Làm nhiều việc bất nghĩa ắt tự diệt, mày tự lo đi!”

“Chị ơi, chạy xe đi!”

Tôi bực bội đóng cửa kính.

Giang Ngữ kinh ngạc nhìn tôi, nhưng mau chóng lấy lại bình tĩnh.

“Đúng là em gái chị!”

Nhưng chị không biết, những lời tôi vừa nói chính là chuyện đã xảy ra ở kiếp trước.

Về đến nhà, Giang Ngữ lập tức kể lại chuyện ở trung tâm thương mại cho bố mẹ nghe.

“Cô ta không còn liên quan đến nhà ta nữa, bố mẹ cũng đã suy nghĩ thấu đáo, nuôi nấng cô ta mười tám năm đã là nhân nghĩa tận cùng. Sau này Tiểu Ngữ chỉ có Tiêu Tiêu một em gái, nhà họ Giang chúng ta chỉ có hai tiểu thư!” Giọng bố vô cùng kiên quyết.

12

Hai tháng sau, cũng chính là ngày sinh nhật tôi.

Mẹ tổ chức một bữa tiệc sinh nhật cực kỳ hoành tráng, mời tất cả bạn bè và đối tác làm ăn quen biết.

Hôm nay có rất nhiều khách mời trẻ tuổi đến dự.

Tôi hiểu, mẹ muốn tôi kết giao thêm nhiều bạn bè.

Kiếp trước vì Giang Tâm nên tôi không được tổ chức sinh nhật lớn, cũng chưa từng trải qua khung cảnh long trọng thế này.

Chị gái nhìn tôi mặc váy công chúa, cười càng thêm tươi.

“Đi thôi, hôm nay Tiêu Tiêu là nhân vật chính đó!”

Mọi người đều biết hôm nay là sinh nhật tiểu thư nhà họ Giang.

Nhưng không ngờ người xuất hiện lại là tôi - một gương mặt xa lạ. Chính trong ngày này, bố mẹ muốn giới thiệu tôi với tất cả mọi người.

“Chuyện gì thế?”

“Tôi nhớ tiểu thư nhà họ Giang không phải là Giang Tâm sao?”

“Anh lạc hậu quá rồi, đó chỉ là con nuôi! Đây mới là chân chủ!”

“Thế con nuôi kia giờ ra sao?”

“Nghe nói muốn gi*t chân chủ để thế chỗ, không biết thực hư thế nào, khó hiểu thật.”

Giang Ngữ nắm ch/ặt tay tôi, ra hiệu động viên.

Tôi đương nhiên không sợ, đây là nhà tôi, là bố mẹ tôi, chị gái tôi.

Bố mẹ bước đến, dẫn tôi ra trung tâm sảnh tiệc.

“Cảm ơn quý khách đã đến dự tiệc sinh nhật tiểu nữ của chúng tôi. Hôm nay, chúng tôi muốn nhân dịp này công bố một việc trọng đại.”

Bố nói xong, cùng mẹ nhìn về phía tôi, chị gái cũng bước đến.

Tôi mỉm cười đáp lại ánh mắt họ.

“Đó là chúng tôi đã tìm được cô con gái thất lạc mười tám năm, tên cô ấy là Giang Tiêu Tiêu.”

- Hết -

Đường Đường

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm

Người Chồng Đang Ngủ Say

Chương 9
Sau khi thức tỉnh, tôi phát hiện ra mình chỉ là một vai phụ, đến cả tên cũng không có trong một cuốn tiểu thuyết PO. Và độc giả gọi tôi bằng một cái tên vô cùng trìu mến: người chồng đang ngủ say. Cấp trên của tôi luôn lấy cớ đến nhà tôi ăn chực, nhưng thực chất là đang nhòm ngó vợ tôi. Còn tôi thì… lúc nào cũng không tài nào chống lại được cơn buồn ngủ, cứ thế mà thiếp đi. Ngày tôi thức tỉnh, ba chúng tôi đang ngồi ăn chung một bàn. Dưới gầm bàn, mắt cá chân tôi bỗng bị ai đó khẽ khẽ cọ vào. Tôi giật bắn cả người. Cái này cái này cái này — Tôi liếc nhìn hai người đàn ông trên bàn vẫn thản nhiên ăn uống như không có chuyện gì xảy ra, trong chốc lát lại không phân biệt nổi rốt cuộc là ai. Nhưng dựa theo thiết lập biến thái của cấp trên trong cuốn sách này, tôi đoán chắc chắn là hắn. Tôi chậm rãi nhai miếng thịt bò trong miệng, cúi đầu ngoan ngoãn xúc cơm, trông vừa nhút nhát vừa tầm thường. Trong lòng lại lén lút có chút vui mừng. Hê hê, hắn cọ nhầm người rồi! Thế cũng tốt. Cọ tôi thì được, đừng có mà cọ vợ tôi. Hừm Cấp trên thèm khát vợ tôi. Mỗi lần hắn đến nhà, ba người chúng tôi lại ngủ chung một giường, còn tôi thì với “tầm nhìn hạn hẹp” của mình, luôn đi ngủ sớm. Không bao lâu sau, động tĩnh trên giường ngày càng rõ rệt. Tôi gắng gượng điều khiển bộ não sắp bị cưỡng chế tắt máy của mình, u ơ mở miệng nói: “Cái đó… tôi vẫn chưa ngủ đâu.”
Đam Mỹ
Xuyên Sách
9
Xương Cốt Chương 17