Không làm người tình nam

Chương 5

02/01/2026 10:24

15

Phong Tẫn là người bản địa thành phố A.

Đúng ngày sinh nhật, cậu ấy mời rất nhiều bạn thân đến nhà chơi.

Khi tôi đến, cả đám đồng loạt đứng dậy hô vang: "Chào anh!".

Tôi đưa mắt hỏi thăm Phong Tẫn: Chuyện gì thế này?

Phong Tẫn nhún vai bó tay, vẻ mặt ngây thơ.

Mẹ Phong Tẫn bưng một đĩa hoa quả đi tới, cười tươi nhìn tôi: "Cháu là sếp của Tẫn hả? Đẹp trai quá nhỉ."

Tôi lịch sự đáp lễ: "Cảm ơn dì khen, Phong Tẫn cũng rất điển trai."

Bác gái bật cười: "Cháu khen thêm tí nữa là nó vênh váo đến tận trời xanh mất thôi."

Phong Tẫn khẽ gọi "Mẹ", mong bà để lại cho cậu chút thể diện.

"Các cháu trò chuyện đi nhé, dì vào bếp xem đồ ăn chút."

Dứt lời, bà liếc Phong Tẫn một cái đầy ý nhị, thì thầm bên tai: "Đừng có cười ngớ ngẩn như đồ không tiền ấy."

Phong Tẫn nắm tay mẹ, âm thầm thúc giục bà rời đi.

Nhóm bạn thân kể lại những chuyện vui thời cấp hai, cấp ba của Phong Tẫn, tố cáo những hành động bá đạo của cậu.

Trong lúc trò chuyện, họ chủ động gợi chuyện với tôi, không để tôi bị lạc lõng.

Phong Tẫn đưa tôi múi quýt đã bóc vỏ, đôi mắt cong cong: "Anh Thẩm Mặc, bọn họ b/ắt n/ạt em."

Giọng điệu pha chút nũng nịu.

Tôi bỏ quýt vào miệng.

Ngọt lịm.

"Thế cũng đáng đời."

Xung quanh vang lên tràng cười hả hê.

Biểu cảm Phong Tẫn càng đáng thương hơn.

Trước kia khi đi ăn với nhóm bạn của Tưởng Gia Dụ, họ chỉ nói những chuyện tôi không thể chen vào.

Dù quen xoay sở trong thương trường, tôi không để mình thành kẻ ngoài cuộc.

Ấy vậy mà vẫn cảm thấy khó hòa nhập.

Nhưng lúc này, bạn bè Phong Tẫn cởi mở mời gọi, đón nhận tôi.

Trong bữa ăn, Phong Tẫn không ngừng gắp đồ cho tôi, sợ tôi đói.

Bố mẹ Phong Tẫn đầy vẻ trêu đùa, sợ tôi ngượng nên không nói ra.

16

Ăn xong bánh sinh nhật, mọi người trò chuyện chốc lát rồi ai về nhà nấy.

Phong Tẫn đích thân tiễn tôi ra cổng.

Dưới ánh đèn đường, đường nét khuôn mặt cậu càng thêm sắc sảo.

Tôi ngẩng đầu ngắm nhìn gương mặt ấy, bỗng chốc say đắm.

Phong Tẫn cúi đầu, trong mắt chứa đựng thứ gì đó đong đầy sắp trào ra.

Giọng khàn đặc: "Thẩm Mặc, em muốn theo đuổi anh."

Thình thịch.

Trái tim đ/ập nhanh hối hả.

Âm thanh vang như trống giục.

Cậu định giơ tay vuốt mái tóc tôi bị gió làm rối, lại sợ chưa hợp mối qu/an h/ệ nên bất lịch sự.

Trong ánh mắt ấy, tôi thấy rõ sự bối rối.

Ánh mắt tôi lấp lánh, khẽ đáp: "Được thôi."

Phong Tẫn như bị hạnh phúc lớn lao đ/ập vào đầu, đờ đẫn đứng nguyên.

Không biết phải làm gì.

Không biết phải nói gì.

"Anh về trước nhé, mai gặp ở công ty, cố lên nhé."

Cố mà theo đuổi anh.

Tôi nhón chân xoa đầu cậu, để mặc cậu đứng ch/ôn chân trong gió.

Về đến nhà mở điện thoại, Phong Tẫn gửi ba hình sticker.

[Cún lăn lộn]

[Cún vui sướng]

[Cún làm nũng]

[Ước gì ngày mai đến thật nhanh.]

[Mai em mang đồ sáng cho anh.]

Tôi hồi đáp sticker [Mèo con ngủ sớm].

Hôm sau, gặp Phong Tẫn trong thang máy.

Nhân lúc đông người, Phong Tẫn chuyển đồ sáng vào tay tôi.

Vừa vào văn phòng, Mạnh Trác xông xáo bước vào.

Hắn nhìn mâm đồ sáng phong phú trên bàn tôi, không khách khí chọn lấy.

Tôi lạnh giọng: "Bỏ xuống."

"Một mình anh ăn không hết đâu, đâu cần keo kiệt thế?"

"Người ta tự tay làm cho tôi, muốn ăn thì tìm ai đó làm cho mà xơi."

Mạnh Trác bắt được điểm chính: "Phong Tẫn? Hai người đến với nhau rồi?"

Tôi điềm đạm đáp: "Chưa, cậu ấy đang theo đuổi tôi."

17

Hai tháng hè thoáng cái đã hết.

Ngày Phong Tẫn nhập học, tôi lái xe đưa cậu về trường.

Cậu ngồi ghế phụ, bĩu môi nói sau này không được gặp nhau mỗi ngày.

Trước mặt tôi, Phong Tẫn luôn chân thành bày tỏ cảm xúc.

Dù vui, hay không vui.

Ở bên cậu, tôi không cần phải đoán già đoán non.

Trái ngược hoàn toàn với Tưởng Gia Dụ - một kẻ màu mè trẻ con.

Khi Tưởng Gia Dụ buồn, hỏi trăm lần cũng không chịu mở miệng, nói năng thì đầy ẩn ý.

Phong Tẫn không dựa vào việc mình nhỏ tuổi để đòi hỏi tôi hy sinh, bao dung.

Trong mắt Phong Tẫn, tôi và cậu hoàn toàn bình đẳng.

Thậm chí, cậu còn chăm sóc tôi nhiều hơn.

Ngày thứ 15 theo đuổi, tôi chịu nhận lời.

Hôm đó, tôi bị cảm lạnh.

Phong Tẫn xách một túi th/uốc và rau củ, bấm chuông nhà tôi.

Tôi mặc đồ ngủ mở cửa trong mơ màng, chưa kịp định thần thì Phong Tẫn đã ôm mặt tôi, áp trán vào trán.

"Vẫn còn sốt, anh uống th/uốc đã, nếu không đỡ thì phải vào viện."

Nói rồi cậu lục trong đống th/uốc lấy miếng hạ sốt dán lên trán tôi, hối hả vào bếp đun nước nấu cháo.

"Anh vào phòng nằm nghỉ đi."

Cậu đẩy vai tôi, đưa tôi trở lại giường.

Từ ngày ly hương lập nghiệp, chưa ai chăm sóc tôi tỉ mỉ đến vậy.

Ốm đ/au thì uống th/uốc, nằm nhà vài ngày là khỏi.

Đối diện sự quan tâm của Phong Tẫn, tôi bỗng thấy bối rối.

Nửa đêm, nhiệt độ không giảm mà còn lên 38 độ 2.

Phong Tẫn bế tôi dậy, mặc áo cho tôi, rồi lái xe đưa vào viện.

Xếp hàng, đăng ký, khám bệ/nh, truyền dịch, thanh toán.

Cả quá trình tôi không cần động n/ão, được cậu che chở như một đứa trẻ.

Về đến nhà, tôi nhìn Phong Tẫn trên ghế lái: "Chúng ta yêu nhau đi."

Sáng hôm đó, cậu suýt nữa vượt đèn đỏ.

18

Tôi đưa Phong Tẫn về ký túc xá.

Phòng Phong Tẫn ở cạnh phòng Tưởng Gia Dụ.

Vô tình lại gặp.

Vừa lên cầu thang đã gặp Tưởng Gia Dụ từ trong phòng bước ra.

Cậu ta nhìn thấy tôi và Phong Tẫn đi cùng nhau, mặt biến sắc.

"Anh Thẩm Mặc."

Phong Tẫn chu môi, thoáng vẻ gh/en t/uông.

Tôi chủ động nắm tay Phong Tẫn, khẳng định địa vị chính thất của cậu.

Tưởng Gia Dụ nhìn chằm chằm vào bàn tay đan ch/ặt của chúng tôi, đờ đẫn đứng nguyên tại chỗ.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Cẩm nang sinh tồn sai lầm của nam phụ làm màu

Chương 19
Năm thứ ba bị thụ chính “công lược” chiếm lấy cơ thể, cuối cùng hắn cũng hoàn thành cái gọi là nhiệm vụ, trả lại thân thể cho tôi. Tôi chậm rãi mở mắt, bị hai cha con chen chúc ở đầu giường làm giật mình, theo phản xạ— suýt nữa vung tay tát một cái. Ngay lúc đó, trước mắt bỗng lóe lên “bình luận bay”: 【Thụ chính đi rồi à? Vậy giờ trong cơ thể này là nam phụ làm màu kiêu căng ngang ngược kia?】 【Cười chết mất, đúng là nó rồi. Nhưng nam chính với thằng nhóc kia được thụ chính dịu dàng chăm sóc suốt ba năm, còn chịu nổi con này nữa không?】 【Chắc chắn là không. Nếu nam phụ còn dám hung hăng bắt nạt như trước, thì chỉ có nước chờ chết. Nam chính bây giờ đâu còn là bánh bao mềm để nó bắt nạt nữa.】 Tôi cứng đờ, vội dừng động tác. Ép bàn tay suýt vung ra lại, cố nặn ra một nụ cười dịu dàng: “Hai… hai người đang làm gì ở đây vậy?” Chương Hoa không nói gì, chỉ ngây người nhìn bàn tay tôi giấu sau lưng. Sau đó, trong đáy mắt vốn tĩnh lặng như chết kia, từng chút một bùng lên niềm vui như vừa tìm lại được thứ đã mất.
Boys Love
Đam Mỹ
Hiện đại
208
lật bàn Chương 6