Giang Hành, thái tử gia của giới thượng lưu Bắc Kinh, gặp t/ai n/ạn xe hơi nghiêm trọng, tính mạng đang ngàn cân treo sợi tóc.
Tôi trở thành cô dâu xung hỉ.
Đêm tân hôn, Giang Hành vẫn hôn mê bất tỉnh. Tôi vừa định rời đi thì nhìn thấy một màn hình đầy những dòng bình luận:
【Nữ chính mau hôn nam chính đi, anh ấy đã trói định hệ thống, cô hôn anh ấy một lần, anh ấy có thể sống thêm một giờ.】
【Mau hôn đi, tuổi thọ của thái tử gia chỉ còn lại một phút thôi, không hôn là ch*t chắc!】
Đầu tôi đầy dấu chấm hỏi, tôi thử rướn người hôn lên gương mặt điển trai ấy một cái.
Giang Hành, người mà bác sĩ khẳng định không qua nổi đêm nay, đột nhiên mở mắt.
1
Vụ t/ai n/ạn xe hơi đó vô cùng thảm khốc.
Khi Giang Hành được đưa đến b/ệnh viện, khắp người anh ấy toàn là m/áu.
Anh nằm trong phòng chăm sóc đặc biệt nhiều ngày liền mà vẫn hôn mê không tỉnh.
Bác sĩ khẳng định nếu không tỉnh lại thì không qua nổi đêm nay.
Bố mẹ Giang Hành không muốn tin vào sự thật tàn khốc này nên đã tìm đến một vị đại sư.
Vị đại sư chỉ ra rằng muốn giữ mạng, cần tìm một cô dâu có bát tự phù hợp để xung hỉ.
Thật không may, tôi chính là cô dâu có bát tự phù hợp đó.
Đương nhiên là tôi không tình nguyện.
Họ tin vào huyền học, chứ tôi thì không.
Vả lại người đã bị thương đến mức đó, bác sĩ còn không c/ứu nổi, làm sao có chuyện xung hỉ cái là khỏi ngay được?
Chắc chắn tôi vừa gả qua là người ta ch*t.
Còn trẻ thế này mà đã góa chồng, xui xẻo biết bao.
Nhưng nhà họ Giang khá chân thành, đưa ra sính lễ tận 50 triệu.
Mẹ Giang Hành còn hứa, dù có xung hỉ không thành, vẫn sẽ để tôi cầm tiền rời đi, không cần chịu bất kỳ trách nhiệm nào.
Tôi lập tức nắm lấy tay bà, xúc động nói: "Được ạ, thưa mẹ."
2
Đêm tân hôn, tôi đến trước giường Giang Hành.
Anh vẫn đang trong trạng thái hôn mê, nằm bất động trên giường, trên người cắm đủ loại ống dẫn, trên bàn đầu giường còn đặt một thiết bị theo dõi nhịp tim.
Tôi tiến lại gần một chút mới nhìn rõ gương mặt anh.
Phải nói là trông rất điển trai, đường nét ngũ quan cũng vô cùng hoàn hảo.
Thậm chí còn có cảm giác quen thuộc đến lạ lùng, chỉ là nhất thời không nhớ ra được.
Tôi không khỏi cảm thấy xót xa thay cho anh, đẹp trai thế này, nhà lại giàu thế kia, chỉ tiếc là mệnh ngắn.
Tuy thấy tiếc nhưng tôi cũng đành bó tay.
Điều duy nhất có thể làm là hoàn thành hôn lễ này, thỏa lòng mong mỏi của mẹ chồng, còn anh sống hay ch*t thì đành phó mặc cho số phận.
Hôn lễ bận rộn cả ngày, tôi có chút mệt mỏi.
Đằng nào chú rể cũng không thể tỉnh lại, bác sĩ còn bảo không trụ nổi đêm nay, tôi thật sự không dám ở lại phòng này qua đêm, bèn định rời đi, muốn sang phòng bên cạnh tắm rửa rồi đi ngủ.
Đúng lúc này, trước mắt tôi bỗng xuất hiện một màn hình đầy bình luận:
【Nữ chính mau hôn nam chính đi, anh ấy đã trói định hệ thống, cô hôn anh ấy một lần, anh ấy có thể sống thêm một giờ.】
【Mau hôn đi, tuổi thọ của thái tử gia chỉ còn lại một phút thôi, không hôn là ch*t chắc!】
Tôi tò mò nhìn Giang Hành trên giường, anh vẫn bất động.
Thế nhưng thiết bị theo dõi trên bàn đầu giường lại phát ra cảnh báo bất thường, các đường chỉ số d/ao động dữ dội.
Tôi nơm nớp lo sợ bước tới, thử rướn người hôn lên gương mặt điển trai ấy một cái.
Ngay khi vừa hôn xong, các đường chỉ số dần trở lại bình thường, tiếng cảnh báo cũng biến mất.
Ngay lúc tôi còn đang nghi hoặc, người mà bác sĩ khẳng định không qua nổi đêm nay đột nhiên mở mắt.
3
Đêm nay, phủ họ Giang định sẵn sẽ thắp đèn sáng trưng.
Toàn bộ quản gia và người làm đều vui mừng nhìn Giang Hành vừa tỉnh lại.
Bố mẹ chồng tôi mừng đến phát khóc:
"Tỉnh rồi, tỉnh rồi!"
"A Hành của chúng ta thật sự tỉnh lại rồi!"
Mọi người đều phấn khích.
Mẹ chồng càng xúc động tiến lên, nắm ch/ặt tay Giang Hành mà khóc rống lên:
"Tốt quá rồi, ông trời có mắt, ông trời có mắt rồi, con cuối cùng cũng tỉnh lại.
"Mẹ lo ch*t mất."
Bà lau nước mắt, rồi quỳ phịch xuống trước mặt tôi:
"Sênh Sênh, con đúng là ân nhân lớn của nhà chúng ta.
"Cảm ơn con đã c/ứu mạng con trai ta, cảm ơn con đã c/ứu cả gia đình chúng ta."
Tôi hoảng hốt, có chút lúng túng, vội vàng tiến lên đỡ mẹ chồng dậy:
"Mẹ, mẹ khách sáo quá, con cũng đâu làm gì, thực ra là do A Hành mệnh không đáng ch*t, nên vừa đúng lúc này tỉnh lại thôi ạ."
Mẹ chồng không nghe lọt tai, vẫn khóc lóc sụt sùi:
"Không, chính là công của con, bác sĩ đã bảo nó không qua nổi đêm nay mà.
"May mà con có bát tự phù hợp với nó, chính là con xung hỉ c/ứu nó, con nhìn xem, vừa kết hôn là nó tỉnh lại ngay, con chính là ân nhân lớn suốt đời của nhà chúng ta!"
Bố chồng cũng gật đầu tán thành, ông lau nước mắt nơi khóe mắt, sai người mang đến một chùm chìa khóa, r/un r/ẩy đặt vào tay tôi: "Đại sư đã nói, phải có người xung hỉ mới giữ được mạng, Sênh Sênh, con có ơn tái tạo với A Hành.
"Con cầm lấy chìa khóa này, đây là một căn biệt thự nằm trong vành đai hai ở Bắc Kinh, ngày mai bố sẽ cho người làm thủ tục sang tên cho con, căn biệt thự này từ nay là của con."
Tôi cầm lấy chìa khóa, cả người có chút ngẩn ngơ.
Sau khi định thần lại mới vội vàng nói: "Con cảm ơn bố ạ!"
4
Sau khi bố mẹ Giang Hành rời đi, trong phòng chỉ còn lại hai chúng tôi.
Anh rút hết các loại ống dẫn trên người, xuống giường đi lại tự do, dường như đã hoàn toàn hồi phục như cũ.
Anh dùng ánh mắt lạnh lùng nhìn tôi, dường như muốn nói gì đó nhưng lại thôi.
Lúc này tôi lại nhìn thấy bình luận:
【Hệ thống đã kích hoạt, thái tử gia hiện đã biết mình trói định hệ thống phải được nữ chính hôn mới sống được một giờ, anh ấy sắp sụp đổ rồi kìa, ai an ủi anh ấy đi chứ.】
【Các người không thấy khóe miệng thái tử gia vừa nhếch lên sao, nữ chính là ánh trăng sáng của thái tử gia đấy, được cô ấy hôn, trong lòng anh ấy chắc đang sướng rơn rồi.】
Giang Hành lúc này hắng giọng lên tiếng: "Vừa rồi cảm ơn cô, chỉ là cơ thể tôi vẫn chưa hồi phục hoàn toàn, nên là..."
Tôi không đợi anh nói hết, vội vàng c/ắt ngang: "Nên là tôi sang phòng bên cạnh ngủ đây, đảm bảo không làm phiền anh."
Nói xong, tôi chuồn thẳng.
Ánh trăng sáng cái khỉ gì chứ, tôi còn chẳng quen anh ta!
Thế ra cốt truyện gốc là văn học thế thân à?
Hay là tình tiết mất trí nhớ?
Thiết kế cốt truyện này đúng là tệ thật, tác giả chẳng có trình độ gì cả.
Tuy rằng Giang Hành sống sót được tôi cũng thấy vui cho anh ấy, nhưng tôi lại không thể tận hưởng cuộc sống giàu sang mà chồng lại ch*t như mong đợi, nghĩ lại cũng thấy hơi hụt hẫng.
Quan trọng là còn phải hôn anh ta mỗi giờ một lần ư?