A Hành nắm lấy tay tôi, dịu dàng hỏi: "Có cần anh đi cùng em không?"
Tôi từ chối anh: "Không cần, không cần đâu."
Nếu thật sự để A Hành đi cùng, ánh mắt của những người đó đổ dồn vào chúng tôi chắc chắn sẽ còn tập trung hơn nữa.
Tôi có thể đối phó với những lời xã giao, nhưng tôi không thích cảm giác trở thành tâm điểm của sự chú ý.
May là bên ngoài không có mấy người, tôi tìm một chỗ yên tĩnh, hít thở không khí trong lành để được nghỉ ngơi một lát.
Trong phút chốc, tôi cảm thấy khoảng thời gian này giống như một giấc mơ vậy.
Tôi cứ thế trở thành vợ của thái tử gia giới thượng lưu Bắc Kinh - Giang Hành sao?
Quan trọng là trước đây tôi còn là ánh trăng sáng của anh ấy?
Đúng là trớ trêu thay.
Nhưng may mắn là, dù có trớ trêu, mọi thứ vẫn đang đi theo hướng tốt đẹp. Nghĩ đến đây, khóe miệng tôi không khỏi nở một nụ cười.
Nhưng tôi không hề hay biết rằng, chính vào lúc này, nguy hiểm đang đến gần.
Những dòng bình luận lại hiện lên:
【Mọi người nhìn nhanh đi, người đàn ông sau lưng nữ chính không bình thường, có phải hắn muốn làm chuyện x/ấu không?】
【Sênh Sênh cẩn thận, phía sau cô có một gã đội mũ lưỡi trai, hắn còn cầm theo một cây gậy bóng chày kìa.】
【Gã này trông quen quá, có phải là tài xế trong vụ t/ai n/ạn ở sân bay lần trước không?】
【Hình như đúng là hắn thật, tôi đã bảo vụ t/ai n/ạn ở sân bay lần trước có uẩn khúc mà, gã này có vấn đề, hình như hắn cố tình nhắm vào nữ chính để trả th/ù!】
【Sênh Sênh chạy mau đi, mau đến chỗ đông người, chạy mau!】
Tôi nhìn những dòng bình luận, theo bản năng quay đầu lại nhìn.
Quả nhiên, không xa phía sau có một người đàn ông đội mũ đen đang nhanh chóng bước về phía tôi.
Hắn cầm cây gậy bóng chày, nhìn chằm chằm vào tôi, ánh mắt hung á/c và đ/ộc địa.
Tôi sợ hãi cắm đầu chạy thục mạng.
Hắn nhanh chóng đuổi theo.
Đáng tiếc là khoảng cách giữa chúng tôi quá gần, chưa chạy được mấy bước, tôi đã cảm thấy một cú giáng mạnh vào đầu.
Tiếp theo đó là trời đất quay cuồ/ng, tôi ngã xuống đất và hoàn toàn mất ý thức.
10
Khi tỉnh lại, tôi đang bị trói vào một cái cột trong nhà kho bỏ hoang.
Cái đầu bị gậy bóng chày đá/nh trúng vẫn còn đ/au nhói.
Những mảnh ký ức mơ hồ trong đầu đang dần trở nên rõ ràng hơn, nhưng vẫn chưa hoàn toàn sắc nét.
Chỉ là tình hình hiện tại quá nguy cấp, tôi không có tâm trí để đào sâu vào ký ức.
Tôi chịu đựng cơn đ/au đầu dữ dội nhìn quanh, phát hiện ra trong không gian rộng lớn này, ngoài tôi ra chẳng có lấy một bóng người.
Tôi cố gắng vùng vẫy, nhưng sợi dây trói quá ch/ặt, không thể thoát ra được chút nào.
Tôi có chút hoảng lo/ạn.
Tuy cũng lo cho bản thân, nhưng người tôi lo lắng hơn cả thực ra là Giang Hành.
Trước khi bữa tiệc tối nay bắt đầu, tôi chỉ hôn anh ấy năm sáu cái, đồng nghĩa với việc anh ấy chỉ còn vài giờ để sống.
Tôi chỉ biết bữa tiệc đã diễn ra hơn hai tiếng, nhưng từ lúc bị đá/nh ngất đến khi tỉnh lại đã mất bao lâu, tôi hoàn toàn không có khái niệm về thời gian.
Tôi sợ rằng nếu hôn mê mất ba bốn tiếng, Giang Hành có lẽ đã lành ít dữ nhiều...
Tôi nghĩ đến những dòng bình luận, muốn lấy thông tin quan trọng từ đó, nhưng lúc này bình luận lại biến mất tiêu.
Cái thứ bình luận ch*t ti/ệt này, lại dở chứng vào đúng lúc quan trọng.
Thật vô dụng!
"Này, có ai không?
"Người đâu rồi?
"Trói tôi lại muốn làm gì, ra đây đi, không ra thì làm sao mà đàm phán?"
Không còn cách nào khác, tôi đành phải hét lớn vào cái nhà kho trống rỗng.
Chỉ vài giây sau, cánh cửa nhà kho bị đẩy ra, phát ra tiếng rít chói tai khi thép cọ xát vào nền xi măng.
Sau đó, âm thanh chói tai lại vang lên, cánh cửa sắt bị đóng sập lại.
"Hét cái gì? Vội đi đầu th/ai à?"
Gã đàn ông đội mũ lưỡi trai bước ra từ bóng tối, phía sau hắn còn có hai tên tay sai trông như c/ôn đ/ồ, từng bước áp sát.
Gã đội mũ lưỡi trai vẫn nắm ch/ặt cây gậy bóng chày trong tay, ánh mắt nhìn tôi chứa đầy sự h/ận th/ù không thể xóa nhòa.
Hắn h/ận không thể dùng một gậy lấy mạng tôi.
Hai tên tay sai còn lại thì canh giữ ở cửa và bên cửa sổ, cảnh giác với mọi động tĩnh bên ngoài.
Thực ra tôi rất sợ.
Bị trói ở nơi khỉ ho cò gáy thế này, kêu trời trời không thấu, kêu đất đất chẳng hay.
Kẻ thủ á/c đối diện lại tàn đ/ộc như vậy, sao có thể không sợ cho được?
Nhưng sợ cũng chẳng giải quyết được gì, tôi phải làm rõ xem hắn định làm gì.
Hơn nữa phải làm rõ xem, từ lúc bị trói đến giờ đã trôi qua bao lâu rồi.
Tôi đành lấy hết can đảm để thương lượng với hắn:
"Các người muốn làm gì?
"Các người bắt tôi đến đây mấy tiếng rồi? Tôi sợ chồng tôi không tìm thấy tôi nên đã báo cảnh sát, các người muốn gì thì có thể nói chuyện với anh ấy trước, đừng để anh ấy báo cảnh sát."
Gã đó tháo mũ lưỡi trai vứt sang một bên, kh/inh bỉ nói: "Hừ, dám báo cảnh sát à, tao x/é x/ác con tin ngay lập tức."
Lúc này tôi mới nhìn rõ mặt hắn, râu ria xồm xoàm, trông rất hung dữ, vẻ ngoài tầm bốn năm mươi tuổi.
Thế nhưng gương mặt này, có chút quen thuộc.
Tôi nhất thời không nhớ ra là ai.
Hắn trừng mắt nhìn tôi, ánh mắt đầy th/ù h/ận: "Tống Sênh, không nhớ ra tao à? Nhưng tao thì lúc nào cũng nhớ đến mày đấy."
Hắn biết tôi?
Tôi nghi hoặc nhìn hắn, cố gắng hồi tưởng lại gương mặt này, rốt cuộc là đã gặp ở đâu.
Gã đàn ông đó lên tiếng trước:
"Đừng giả vờ nữa, tao biết chính mày là người đã tống tao vào tù, nếu không thì ai rảnh hơi mà đi tố cáo tao tội phạm kinh tế?
"Đúng là tao đã coi thường mày rồi, một con nhóc tuổi đời còn trẻ mà lại có thể thu thập chuỗi bằng chứng hoàn chỉnh để tống cổ tao vào trong đó.
"Mày có biết tao đã ở tù năm năm, trọn vẹn năm năm không!
"Đến lúc tao ra tù thì công ty nhà tao cũng phá sản, vợ con cũng bỏ chạy theo người khác rồi.
"Chính mày đã hại tao ra nông nỗi này!
"Năm đó bố mày t/ự s*t là do ông ta không nghĩ thông, công ty phá sản thì cũng là chuyện thường tình, thắng làm vua thua làm giặc vốn dĩ là thế, tao chỉ chèn ép công ty của ông ta thôi, chứ có bảo ông ta t/ự s*t đâu, mày dựa vào cái gì mà đổ cái ch*t của ông ta lên đầu tao?"
Nghe những lời oán trách của gã đàn ông này, đầu tôi lại nhói đ/au.
Nhưng tôi dường như đã nhớ ra gã này là ai.
Hắn chính là đối thủ cạnh tranh trên thương trường của bố tôi năm xưa, ban đầu hắn hay giả vờ thân thiết với bố tôi, thường xuyên đến nhà tôi uống trà bàn chuyện làm ăn.
Chính là thời điểm đó tôi đã gặp hắn.
Nhưng đó đã là chuyện của hơn mười năm trước.
Sau đó, hắn nắm thóp được công ty của bố tôi, bắt đầu âm thầm giở trò, khiến công ty nhà tôi phá sản.
Sau đó nữa thì bố tôi bị dồn đến đường cùng t/ự s*t, mẹ tôi cũng nhảy lầu tuẫn tình!