Yêu phải bạn thân của người hẹn hò.

Quả nhiên yêu trai thẳng là định mệnh của chúng ta.

"Bạn cậu này thẳng lắm hả?"

"Nếu cậu theo đuổi thì anh ấy có thể thẳng cũng có thể cong đấy."

Thế là tôi tin lời dối trá của đối tượng hẹn hò.

Biến nhiệm vụ tán giáo sư Cố thành công việc toàn thời gian.

Một ba năm mang đồ sáng, hai bốn sáu hẹn tối, cuối tuần nghỉ ngơi.

Cuối cùng sau bao nỗ lực không ngừng.

Tôi bị cự tuyệt thẳng thừng.

Thế là tối hôm đó, tôi đ/au lòng m/ua vé máy bay ra nước ngoài.

Đi nghỉ dưỡng.

Ai ngờ vừa đáp xuống đã nhận điện thoại từ người hẹn hò cũ.

"Chạy ngay đi! Cố Đào phát đi/ên rồi! Bị bắt là xong đời!"

Chưa kịp cúp máy, tôi đã thấy giáo sư Cố phong trần đứng đó.

Ch*t chắc rồi!

01

"Cái... bạn của cậu..."

"Cậu muốn hỏi anh ấy có thẳng không phải không?"

Nghe câu này, mắt tôi sáng rực.

Đúng là thích người biết điều thế này.

Hôm nay là ngày đầu tiên tôi đi xem mắt.

Gia đình đã chấp nhận xu hướng tính dục của tôi, nhưng vẫn không thể chịu nổi việc tôi đ/ộc thân.

Xã hội hiện đại, dịch vụ gì cũng có.

Thế là tuần trước mẹ tôi lôi ra hai xấp ảnh.

Đừng hỏi tại sao lại là hai.

Bởi vì.

"Con trai à, mẹ không biết con là trên hay dưới nên tìm đủ cả, con tự chọn đi."

Trước khi đi còn dặn dò:

"Nhớ nhé, bên trái là trên, bên phải là dưới."

Tôi tưởng thế đã đủ kỳ quặc.

Nhưng không ngờ.

Còn thứ kỳ quặc hơn.

Đó là đi xem mắt mà còn dắt theo bạn.

Nhưng nhìn nhan sắc bạn anh ta, tôi cũng tạm chấp nhận.

02

Nhưng người này không giới thiệu bản thân mà cứ ca ngợi bạn mình.

Khen đến nỗi trời long đất lở, không biết còn tưởng anh ta là mai mối của hai chúng tôi.

Nhưng mà nói thật.

Từ lúc người bạn đó nghe điện thoại, giọng nói vang lên khiến tim tôi lo/ạn nhịp.

Nói thật thì ngại lắm.

Tôi đây.

Hoàn toàn không thể kháng cự trước người có giọng nói hay.

Nếu còn thêm nhan sắc nữa thì tôi đổ gục ngay tức khắc.

Người dũng cảm được hưởng thụ trai đẹp trước.

Điều này tôi hiểu rất rõ.

Thừa dịp anh chàng đi nghe điện thoại, tôi nháy mắt liên tục với đối tượng hẹn hò.

Nếu anh ta không hiểu thì đúng là hai ta vô duyên.

"Ừm, đúng rồi, tớ muốn hỏi chuyện này."

Tạ Thư Châu xoa cằm, uống ngụm nước:

"Cố Đào hình như... có lẽ... là trai thẳng, nhìn diện mạo anh ấy thì cậu cũng thấy không thẳng sao được."

Nhắm mắt lại, lắng nghe tim tôi vỡ vụn.

Quả nhiên yêu trai thẳng là số phận của tôi.

Nhưng mà!

"Cậu chắc anh ấy không cong?"

"Cái này tớ không dám chắc, chủ yếu là anh ấy không nói thì ai dám hỏi."

"Thế sao anh ấy đi xem mắt cùng cậu? Chắc anh ấy cũng có ý đó."

Ai bình thường lại đi xem mắt cùng bạn chứ.

Tạ Thư Châu vẫy tay: "Không phải đâu, là mẹ tớ bảo Cố Đào đi giám sát tớ đấy."

Hóa ra dùng sai chiêu rồi.

Thấy chưa, dắt bạn đi xem mắt nhất định phải nhớ: Đừng dắt ai đẹp hơn mình.

Nếu không đối tượng xem mắt sẽ để mắt tới bạn bạn.

Tạ Thư Châu có vẻ cũng không phải người so đo.

03

"Cậu thích Cố Đào rồi hả?"

Tôi thở dài: "Không phải cậu không tốt, nhưng cậu biết đấy, bạn cậu quá đẹp trai lại đúng gu tớ."

Tạ Thư Châu tỏ ra thông cảm.

Hình như chuyện này xảy ra thường xuyên lắm.

"Tớ thật sự không có cửa sao?"

Có lẽ là trực giác, tôi luôn cảm thấy Cố Đào không giống trai thẳng.

Cái dáng vẻ ấy, ánh mắt ấy, rõ ràng là có ý với tôi.

Giờ anh ấy nhìn tôi thêm cái nữa.

Tôi đều tưởng anh đang dụ dỗ tôi.

"Tớ thật không biết, cậu thử đi, nếu anh ấy thẳng thì xin lỗi từ biệt thôi."

Tôi véo con thú bông trên túi.

Nghĩ cũng phải.

Tạ Thư Châu không tiện hỏi, thì tôi hỏi vậy.

Cùng lắm bị từ chối.

Rồi xin lỗi sau.

Tạ Thư Châu bí mật thì thầm: "Thật ra tớ nghĩ cậu theo đuổi giáo sư Cố chắc chắn thành công."

"Thật á?"

"Giỡn làm gì, nhìn cậu xinh thế này, người khác theo anh ấy có thể là thẳng nhưng cậu tới thì anh ấy thẳng cong gì cũng được."

Về sau nghĩ lại.

Lúc đó tôi hẳn bị mỡ heo che mắt.

Lại thật sự tin lời Tạ Thư Châu.

Tự đem thanh xuân tươi đẹp của mình vứt đi.

Khi nhận được danh thiếp WeChat từ Tạ Thư Châu.

Tim tôi đ/ập lo/ạn xạ.

Đừng hỏi tại sao ban ngày không xin liên lạc.

Tại vì anh ấy nghe điện thoại nửa tiếng, cuối cùng biến mất tiệt.

Còn không quay lại.

Nếu không phải Tạ Thư Châu hứa dân dã.

Thật sự là vì trường anh ấy có việc nên mới về trước.

Tôi tưởng anh ấy có á/c cảm với tôi.

Nên mới bỏ chạy không về.

Gõ tên mình một cách cẩn thận, bấm gửi.

04

Lòng dạ bồn chồn chờ năm phút.

Điện thoại im lìm như ch*t.

Cuối cùng tôi x/á/c nhận.

Anh ấy không định chấp nhận tôi.

Bực bội ném điện thoại sang một bên, úp mặt vào gối.

Chưa được mấy phút lại lôi điện thoại về, thôi kệ.

Giờ là tôi theo đuổi người ta, phải kiên nhẫn chứ.

Hôm nay tôi mới xem mắt Tạ Thư Châu, giờ lại đi xin WeChat bạn anh ta.

Cố Đào sẽ không nghĩ tôi là trai hư chứ?

Ôi!

Thanh danh của tôi!

Vật vã cả đêm mới thiếp đi, sáng hôm sau tỉnh dậy liền với lấy điện thoại.

Nhìn thấy khung chat mới xuất hiện.

Cả người tôi tỉnh táo ngay lập tức.

Ha! Đã bảo mà, anh ấy chắc chắn có ý với tôi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm