Cuối cùng vẫn quay số gọi cho Cố Đào.
Điện thoại đổ chuông rất lâu mới được bắt máy.
“Alo, có việc gì không?”
Nghe giọng điệu lạnh nhạt của Cố Đào, tôi đột nhiên mất hết dũng khí.
15
Nhưng mà, đã đến rồi thì đương nhiên không có lý do rút lui.
Hít sâu hai hơi.
“Anh Cố Đào, anh xuống đây chút được không?”
“Xuống?”
“Ừ, dưới chung cư anh ấy, em đang đứng dưới nhà anh nè. Hôm nay anh mà không xuống, em nhất định không đi đâu.”
“Thôi Tiễn, em uống rư/ợu à?”
Chà! Sao người này lề mề thế không biết.
Hay là anh ta không muốn gặp mặt em dù chỉ một lần?
Em là đồ rẻ rá/ch đến mức đó sao?
“Anh đừng có quản em uống hay không, anh mau xuống đây ngay không em sẽ hét tên anh cho cả khu này nghe. Để xem ai x/ấu hổ hơn ai!”
Cố Đào im lặng giây lát, sau đó tôi nghe thấy tiếng anh khoác áo bên kia đầu dây.
Rồi giọng lạnh như băng vang lên: “Đợi đấy.”
Cúp máy, tôi ngửa mặt nhìn trăng trên trời.
Cố Đào lúc này với tôi đúng là tựa vầng trăng xa tít tắp chẳng với tới.
Không được.
Không được tự hạ thấp mình thế.
Em với anh cũng là vầng trăng xa vời vợi mà.
Ngồi bên bồn hoa một lúc, tôi thấy Cố Đào mặc áo khoác gió bước xuống.
Không biết có phải ảo giác không.
Sao tôi thấy hình như anh ấy còn chỉnh chu hơn mọi khi?
Không đeo kính, trông khác hẳn vẻ thường ngày.
Có vẻ đẹp trai hơn, bớt đi chút khí chất nghiêm nghị lạnh lùng:
“Em có việc gì? Đêm khuya thế này còn ở ngoài, an toàn không?”
Lời Cố Đào chẳng dễ nghe chút nào, không dễ nghe thì em không nghe.
Tôi trực tiếp dùng tay bịt miệng anh.
Áp sát làm điệu bộ “suỵt”:
“Anh đừng đối xử với em như học sinh được không? Em theo đuổi anh lâu thế rồi, rốt cuộc anh có thái độ thế nào, nói rõ cho em một câu được không?”
16
“Nếu anh có bạch nguyệt quang nào không với tới, thì cứ nói thẳng ra đi. Anh cứ thẳng thừng từ chối, em tự khắc sẽ không quấy rầy anh nữa?”
Cố Đào không nói gì, cũng không gỡ tay tôi ra.
Chỉ dùng đôi mắt đẹp đẽ nhìn chằm chằm vào tôi.
Nhìn mà tim tôi đ/ập thình thịch, đầu óc nảy sinh mấy ý nghĩ đi/ên rồ.
Thậm chí còn âm thầm muốn làm vài hành động táo bạo.
“Giáo sư Cố, rốt cuộc anh có thích em không? Em không xinh sao? Hay anh không thích mẫu người như em?”
Tay tôi bị Cố Đào kéo xuống.
“Thôi Tiễn, em thật sự thích anh sao?”
Hỏi vớ vẩn, không thích thì em bỏ công theo đuổi làm gì cho mệt.
Không thích thì theo đuổi chi cho cực?
Hay là anh ta tự ti quá mức?
“Thích chứ, thích khuôn mặt anh, thích body anh, thích tất cả mọi thứ về anh.”
Kết quả vừa dứt lời, mặt Cố Đào lập tức đóng băng.
Tay đang nắm tôi cũng buông ra.
Như sắp quay người bỏ đi.
Nhưng cuối cùng vẫn dừng lại, cởi áo khoác trên người trùm lên vai tôi:
“Thôi Tiễn, đợi khi nào em thật sự hiểu rõ bản thân có thích anh hay không, hãy quay lại tìm anh. Anh đã gọi xe cho em rồi, về nhà đi.”
Khoảnh khắc bị từ chối này.
Trái tim tôi vỡ vụn.
Quả nhiên đúng là người đàn ông sắt đ/á không động lòng.
Không muốn em tiếp tục quấy rầy dưới nhà anh.
Còn thẳng tay gọi xe đưa em về.
Háo hức muốn tống khứ em về nhà lắm hả!
Hừ! Không thích cũng chẳng chịu từ chối rõ ràng, chỉ muốn hưởng thụ sự tốt đẹp của em, đồ đểu!
Tôi gi/ật phăng chiếc áo khoác trên người, ném thẳng vào mặt Cố Đào:
“Đồ đểu! Em sẽ không bao giờ tìm anh nữa đâu!”
17
Tự bắt xe về nhà, tôi mới nhận ra hôm nay mình hành động ng/u ngốc thế nào.
Người ta không thích, em có tỏ tình nghìn lần cũng vô ích, chỉ tự chuốc nhục vào thân.
Giờ chắc Cố Đào đang ở nhà chê em ng/u ngốc lắm.
Càng nghĩ càng tủi thân, lần đầu tiên em theo đuổi ai đó lại thất bại thảm hại thế này.
Chẳng lẽ đây là báo ứng vì trước kia em từ chối quá nhiều người?
Nếu vậy thì cái báo ứng này đúng là tà/n nh/ẫn quá.
Khóc lóc cả đêm, vừa chợp mắt được thì sáng hôm sau đã thấy Tạ Thư Chu nhắn tin hỏi thăm thành công hay chưa.
Người này chẳng hiểu em tí nào.
Nếu thành công rồi.
Tối qua em đã up ảnh hôn Cố Đào cho anh ta xem rồi.
Chẳng thấy đăng gì, đương nhiên là thất bại rồi.
Suy nghĩ hồi lâu, quyết định m/ua vé máy bay ra nước ngoài giải khuây.
Biết đâu ở nước ngoài lại gặp được chân mệnh thiên tử của em.
Thế là em chẳng thèm rep tin nhắn Tạ Thư Chu, lập tức thu dọn hành lý.
Thuận tiện block luôn wechat của Cố Đào, giờ em không muốn nghe bất cứ tin tức gì về anh ta.
Nhưng sự thực chứng minh, khi đen đủi thì làm gì cũng đen.
Khi bay mười mấy tiếng, chuyển chuyến liên tục rồi cuối cùng hạ cánh, vừa tới sân bay đã phát hiện ví tiền biến mất tiêu.
Trên người ngoài điện thoại chỉ còn vali đồ.
May là giấy tờ vẫn còn.
Nhưng không tiền thì làm sao!
Đang tính không biết có nên quay về luôn không thì điện thoại vừa mở máy, chuông đổ dồn như mưa.
Nhìn mà hoa cả mắt.
Chưa kịp định thần.
Điện thoại của Tạ Thư Chu đã gọi tới.
Tôi vội bắt máy.
Chưa kịp mở miệng.
Đã nghe anh ta hét vào mặt.
18
“Thôi Tiễn! Em đang ở đâu thì chạy ngay đi! Ch*t chắc rồi, ch*t chắc rồi! Cố Đào đi/ên rồi, anh ấy bảo nếu bắt được em thì em xong đời!”
Tạ Thư Chu lảm nhảm cả tràng, tôi chẳng nghe rõ câu nào.
Bắt anh ta nhắc lại hai lần mới hiểu nguyên nhân.
“Anh ta có quyền gì mà đi/ên? Anh ta từ chối em mà! Anh ta có tư cách gì chứ!”
“Người ta nói tại vì em chỉ thích khuôn mặt anh ấy, còn anh ấy là muốn kết hôn thật sự. Lần trước em chê anh ta già, anh ấy cũng nghe thấy đấy. Tối qua em tỏ tình, thẳng thừng nói thích mặt với body anh ta, em nghĩ anh ấy có từ chối không?”