Săn lùng đồ cặn bã

Chương 5

10/06/2025 21:18

Tôi biết rõ, toàn người quen cũ cả thôi.

Trước khi vào trường đặc biệt dành cho học sinh cá biệt, Ái Y luôn là đại ca trong trường, là loại người trả th/ù từng ly từng tí. Bất cứ ai dám chống đối cô ấy, chắc chắn sẽ phải đổ m/áu.

Nhưng tôi chưa từng phục cô ta.

Vì thế, cô ta đ/âm tôi mấy nhát, còn tôi đ/ập g/ãy sáu cái xươ/ng sườn của ả. Hình như con nhỏ này có ám ảnh kỳ lạ với tôi, lúc nào cũng lởn vởn như m/a bám.

Ái Y nghịch cây kẹo mút trong miệng, nghiêng đầu về phía tôi:

"Từ Thanh Thiển, có người trả hai triệu để tao lấy đầu mày đấy."

Tôi vỗ tay tán thưởng:

"Hay quá! Tao cho mày ch/ém, xong chia tao một nửa nhé?"

11

Ái Y tức gi/ận phun cây kẹo mút ra, tay lắc con d/ao bướm vẽ vòng cung đ/âm về phía tôi.

Tôi khom người chui qua dưới cánh tay nó, xoay người dùng một tay khóa cổ nó. Tay còn lại tranh thủ nắm một phát ng/ực nó:

"Mềm thế nhỉ? Sao trước giờ không phát hiện ra nhỉ?"

Nó nghiến răng nghiến lợi, gi/ật cánh tay cho tôi một cú quật hất vai. Xong xuôi còn không quên vỗ một cái vào mông tôi:

"Đàn hồi phết đấy, giờ thì tao phát hiện ra rồi."

Tôi nắm ch/ặt tay, xoay người đ/ấm thẳng vào mặt nó.

Kẻ đi/ên đối đầu kẻ đi/ên, từng quyền đ/á/nh th!t nát xươ/ng tan. Cuối cùng cả hai khóa ch/ặt lấy nhau, không bên nào thoát được.

Ái Y thở hổ/n h/ển: "Hai triệu tao đếch cần, tao chỉ muốn gi*t mày thôi!"

Tôi khịt mũi: "Mạng tao tao cũng đếch cần, tao chỉ muốn đòi lại công bằng cho em gái tao."

Ái Y cười ha hả: "Thế ra vẫn có người mày quan tâm cơ đấy."

Tôi buông lỏng tay trước, nó cũng thả lỏng theo.

Tôi đưa điện thoại cho nó xem video. Tiếng thét đ/au đớn trong video khiến nụ cười trên môi Ái Y dần tắt lịm.

Nó từng gặp em gái tôi, mỗi lần em tôi mang đồ đến cho tôi, nó đều đứng từ xa nhìn. Có lần em tôi còn tặng nó một phần.

Ái Y cắn môi, vẻ mặt đầy hối h/ận:

"Hửm, tao gh/ét nhất mấy đứa ứ/c hi*p kẻ yếu. Nếu không phải vì đối thủ là mày, tao đếch thèm nhúng tay đâu."

Nó ném điện thoại lại cho tôi:

"Cái đầu này tạm thời để trên cổ mày đấy. Đợi tao xử lý hết lũ rác rưởi xong, sẽ quay lại lấy mạng chó của mày."

"Ng/ực không to mà giọng điệu đã to thế."

"Thật không cần tao giúp?"

"Mày phải nghe lời tao đã."

Ái Y ch/ửi thề một tiếng:

"Tao đếch biết nghe lời ai, nhưng lần này có thể thử."

Hai kẻ đi/ên, tôi háo hức muốn xem lũ s/úc si/nh kia ứng phó thế nào.

Lý Lệ rất có năng lực, nhanh chóng dò được tung tích bọn chúng.

Tôi sẽ từng đứa, từng đứa một kéo chúng xuống địa ngục, bắt chúng nuốt trọn quả đắng.

Đầu tiên tìm đến hiệu trưởng.

Hắn quỳ trước tượng Phật, thành khẩn khấn vái:

"Xin Đức Phật hãy khiến gia đình Từ Sơ Ảnh ch*t sạch, bảo hộ cho con bình an vô sự, quan lộ hanh thông."

"Đốt mấy nén hương rẻ tiền mà cầu nguyện chuyện khó thế, hiệu trưởng đừng làm khó Đức Phật chứ."

Hắn gi/ật mình quay đầu.

Tôi và Ái Y đứng sau lưng hắn, ánh nến chiếu lên khuôn mặt hai đứa đang nhe răng cười như q/uỷ dữ.

12

Chân tay hiệu trưởng bị trói ch/ặt trên giường.

Ái Y lục từ tủ lạnh nhà hắn ra cả chục xấp tiền dày cộp, thậm chí tường phòng sách còn được xây bằng tiền.

Mũi d/ao lướt trên người hiệu trưởng, tôi lạnh lùng hỏi:

"Mỗi lần Lâm Hạo b/ắt n/ạt các cô gái, hắn dùng tiền này m/ua chuộc ông đúng không?"

Hiệu trưởng giãy dụa, cuống quýt biện minh:

"Tôi là con nhà nông dân, chỉ vì sợ nghèo quá mà thôi. Tôi không cố ý bao che đâu."

Tôi gh/ét nhất loại ngụy biện này.

Quay sang Ái Y:

"Lấy được thì phải ăn hết chứ."

Ái Y hiểu ý, nhặt một xấp tiền nhét đầy vào mồm hiệu trưởng.

Hắn sợ lưỡi d/ao trong tay tôi, đành phải nhai nuốt ừng ực.

Cuối cùng nôn ọe liên tục: "Không ăn nổi nữa đâu, thật sự không nuốt nổi."

"Hiệu trưởng, kén ăn là thói x/ấu đấy."

Tôi cầm gạt tàn th/uốc trên đầu giường, đ/ập mạnh vào mặt hắn.

M/áu đỏ loang đầy gạt tàn.

"Lưỡi dẻo quẹo, điêu ngoa xảo trá. Giữ cái lưỡi không biết bênh vực học sinh thì để làm gì?"

Không đợi hắn kịp phản ứng, tôi lại quăng tiếp gạt tàn.

Hàm dưới hắn bị đ/ập trật khớp, lệch hẳn sang một bên.

Ái Y dùng d/ao moi lưỡi hắn ra, trong tiếng kêu than không rõ lời, ch/ém một nhát dứt khoát.

Sợi lưỡi đầy m/áu me bị ném vào gạt tàn.

Ra cửa đụng phải vợ hiệu trưởng vốn trốn trong phòng tắm, bà ta đứng ch*t lặng nhìn chúng tôi run bần bật.

Ái Y cúi xuống, nhắc nhở ân cần:

"Gọi 115 cho chồng yêu quý của bà đi, muộn là không nối lại được đâu."

Tiếp theo là hai chị em kia.

Tìm thấy chúng khi chúng đang thư thái nghỉ dưỡng tại biệt thự núi.

Tôi đứng ngoài cửa sổ quan sát.

Bạch Dung băng bó như x/á/c ướp, nhìn khuôn mặt đầy bỏng rộp trong gương mà c/ăm phẫn:

"Đợi tao khỏi, tao nhất định sẽ nhúng con khốn đó vào chảo dầu sôi."

Trần Thu (tên bạn nữ kia) mặt bị thủng hai lỗ lớn, cũng nghiến răng th/ù h/ận:

"Yên tâm đi, Lâm Hạo đã thuê sát thủ rồi. Mày không gặp được con đó đâu."

Tôi liếc Ái Y, con nhỏ ngước nhìn mây trời.

Nhặt hòn đ/á vừa tay, tôi ném vỡ cửa kính, lách mình vào phòng.

Hai đứa hoảng hốt nhìn tôi xuất hiện đột ngột.

Đằng sau, Ái Y hét lớn: "Để yên cho con gái đó, để tao xử!"

Hai đứa tưởng c/ứu tinh đến nơi.

Nhưng thứ đón tiếp Trần Thu là một gậy đ/ập thẳng từ Ái Y.

M/áu b/ắn đầy băng gạc của Bạch Dung, con này hoảng lo/ạn lùi về sau.

Tôi nheo mắt cười:

"Yên tâm, tao rất dịu dàng với con gái mà."

Nhắm hướng cửa chính, Bạch Dung phóng chạy. Tôi túm tóc lôi ngược lại, kéo lê trên sàn.

13

Hai đứa bị trói vào ghế, miệng không ngừng biện minh:

"Xin lỗi, tất cả đều do Lâm Hạo ép chúng tôi."

"Cô cũng biết Lâm Hạo là loại người gì mà. Không nghe lời hắn chúng tôi sẽ gặp họa. Xin tha cho chúng tôi."

Không có chuyện gì là bất đắc dĩ.

Tất cả đều là lựa chọn cá nhân.

Tôi nắm cằm Trần Thu, khuôn mặt đã bị Ái Y đ/ập lệch hẳn:

"Chính mày dùng sáp đ/ốt em gái tao đúng không? Ý tưởng hay đấy, chắc mày rất thích nhỉ?"

Tôi đột nhiên nhíu mày tỏ vẻ khó xử:

"Không có sáp thì làm sao nhỉ?"

Trần Thu nói không rõ lời, mắt đẫm lệ:

"Em xin lỗi, không có sáp thì bỏ qua cho em đi?"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

MÁU XANH

Chương 12
Lần đầu tiên tôi nhận ra thế giới này có gì đó không đúng… là trong buổi huấn luyện sơ cứu của công ty. Giảng viên chỉ vào mô hình cơ thể người rồi nói: “Nhớ kỹ, máu của con người có màu xanh lam, chỉ sau khi tiếp xúc với không khí mới dần bị oxy hóa thành màu đỏ.” Ban đầu tôi còn tưởng ông ta đùa. Cho đến khi thấy tất cả mọi người đều nghiêm túc gật đầu, cúi xuống ghi chép, tôi mới không nhịn được mà giơ tay lên. “Thầy ơi, có phải thầy giảng nhầm rồi không? Máu vốn dĩ luôn là màu đỏ mà.” Giảng viên cùng toàn bộ đồng nghiệp trong phòng đồng loạt nhìn tôi như đang nhìn quái vật. Ông ta nhíu mày, lật giáo trình đưa cho tôi xem. Trên trang giấy trắng mực đen rõ ràng ghi: “Máu có màu xanh lam.” Tôi chết lặng. Vội mở điện thoại tra cứu, kết quả hiện ra… tất cả đều giống hệt nội dung trong giáo trình. Đồng nghiệp Trương Vy lén kéo tay tôi, thấp giọng hỏi với vẻ lo lắng: “Dạo này cậu làm việc quá sức à? Chuyện dĩ nhiên thế này mà cũng quên được?” Tôi không biết phải trả lời cô ấy thế nào. Giữa ánh mắt kỳ quái của mọi người, tôi chỉ đành cười gượng, bảo rằng lúc nãy mình nói đùa thôi. Buổi huấn luyện vừa kết thúc, tôi lập tức lao vào nhà vệ sinh. Nghiến răng dùng ghim băng đâm rách đầu ngón tay. Máu đỏ tươi nhanh chóng trào ra. Tôi cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm. Ký ức của tôi không sai. Dù chưa hiểu nguyên nhân là gì… nhưng chắc chắn bọn họ đang chơi tôi một vố đùa cực kỳ quá đáng. Đang định đi ra ngoài, cuộc trò chuyện của hai đồng nghiệp bên ngoài chợt lọt vào tai. “Phương Nặc hôm nay buồn cười thật đấy, vậy mà lại nói máu luôn có màu đỏ.” “Đúng thế. Trùng hợp là tớ đang bị chảy máu chân răng, muốn gọi cô ấy đến xem quá.” Tôi lén ghé mắt nhìn qua khe cửa buồng vệ sinh. Đồng nghiệp nhe răng trước gương. Cô ấy dùng khăn giấy lau vết máu nơi khóe miệng. Trên hàm răng trắng nhợt… Dòng máu màu xanh lam đang chậm rãi chuyển thành đỏ.
93
3 Ngọc Tỷ Chương 12
6 Cướp bóc Chương 13.
8 Thất Nhật Tiên Chương 6

Mới cập nhật

Xem thêm